Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2017

Mẹ Nấm và 10 năm tù.

Với một bản cáo trạng sơ sài, nhà cầm quyền Việt Nam đã kết án Nguyễn Ngọc Như Quỳnh 10 năm tù. Phần đáng chú ý nhất trong bản cáo trạng là toà án , viện kiểm sát căn cứ theo kết luận điều tra của công an.

 Trong khi đó thì công an là người được Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tố cáo vì có những vụ việc công an Việt Nam tra tấn chết người.

Về chuyện công an đánh chết người là có thật, như vụ đánh ông Tùng bố của Trịnh Kim Tiến, được toà  xét xử với tội danh làm chết người khi thi hành công vụ. Viên trung tá công an trong vụ này bị kết án 4 năm. Từ vụ ông Tùng đến nay đã có bao nhiêu cái chết trong đồn công an, nhưng hầu hết cơ quan công an đều nói dậy họ tự chết, chẳng hạn như thắt cổ bằng dây điện thoại, dây thun quần, tự ngã đập đầu vào bàn hoặc lấy trộm dao dọc giấy của cán bộ tự tử và là bị bệnh lý bất ngờ...

Chuyện công an tra tấn đánh chết đã gây bức xúc trong dư luận, nhưng chính việc che đậy và chối cãi của họ càng làm dư luận bức xúc hơn. Vì sự che đậy trắng trợn như thế cho thấy, bản chất của khát máu của họ không thể thay đổi. Chúng ta thử hình dung khi họ thít cổ tra tấn làm chết người, họ lạnh lùng lấy dao rạch lên vết dây hằn trên cổ , sau đó khâu lem nhem lại để xoá vết do dây hằn, tiếp đên dựng kịch bản nạn nhân tự dùng dao cắt cổ trong đồn công an.

Một chế độ mà công an phạm tội giết người và lạnh lùng tàn nhẫn phi tang như thế, thì thử hỏi có người cha , người mẹ nào không lạnh người nghĩ đến con em mình ở tương lai sau này, phải sống trong một chế độ như vậy.

 Việc Nguyễn Ngọc Như Quỳnh theo dõi và tập hợp những vụ việc công an đánh chết người, giết người là việc làm đúng và nên làm.

Và vì việc nên làm đó, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã bị công an Việt Nam trả thù bằng bản án 10 năm tù, một bản án đầy bất ngờ, ngay cả những người từng trải qua nhà tù như Lê Công Định, Lê Quốc Quân đều phải ngạc nhiên vì mức án quá lớn so với họ hình dung.

 Như thế chứng tỏ, ngoài sự trả thù của bộ công an đối với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, còn có một động cơ khác nữa như việc xử nặng để trấn áp tinh thần những người đấu tranh trong nước, dập tắt phong trào dân chủ và nhân quyền.

 Nhưng hơn cả trong chuyện bắtt bớ này,  vẫn là mục đích mặc cả với quốc tế về nhân quyền. Cộng sản Việt Nam biết thế giới rất quan tâm đến nhân quyền, nên bấy lâu nay họ vẫn sử dụng nhuần nhuyễn con bài này để có cái mặc cả với quốc tế trong những lần gặp gỡ.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là người hoạt động ôn hoà, cô  nghiên cứu về cách thức đấu tranh theo những gì pháp luật cho phép. Nhà cầm quyền Việt Nam nếu theo đúng trình tự điều tra, xác minh , đánh giá  như các vụ án khác, thì sẽ chẳng bao giờ khởi tố được cô, đừng nói là đưa ra toà kết án. Bản cáo trạng chỉ là kể lể những vụn vặt, rồi suy diễn và tự kết luận có tội theo chủ quan của người viết kết luận điều tra, cáo trạng. Thậm chí hồ sơ để kết tội Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thiếu thuyết phục đến nỗi, nó đủ căn cứ để đưa chính những người bắt bớ, khởi tố, xét xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ra khởi tố và bỏ tù.

 Tuy nhiên khi đã được chọn làm vật để phục vụ mục đích khi trao đổi của cộng sản với quốc tế về nhân quyền, thì không có cái gì đúng về pháp luật hay tình người ở đây cả. Phải càng phi pháp luật, càng vô nhân đạo mới càng được quốc tế chú ý đến.

Cộng sản Việt Nam kết án Nguyễn Ngọc Như Quỳnh 10 năm tù, để nếu cần khi nguyên thủ quốc gia Việt Nam gặp nguyên thủ quốc gia nào đó nghe đề nghị về việc xem xét trường hợp Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Phía Việt Nam sẽ tuỳ theo kết quả thu được về hỗ trợ kinh tế, viện trợ, họ sẽ giảm án hoặc tạo điều kiện nào đó về trường hợp của Quỳnh. Đây là mục đích chính của việc kết án nặng này, trong trường hợp đó vị nguyên thủ Việt Nam vừa đạt được mục đích về kinh tế, vừa được tiếng là người nhân ái, rộng lượng.

 Như nhà báo Vũ Đông Hà của trang Dân Làm Báo, người khá biết về Nguyễn Ngọc Như Quỳnh , ông nhận xét trong bài viết mới đây. Vụ án này chỉ nhằm mục đích trao đổi về nhân quyền với quốc tế, vì thế nó phải cần dài tới 10 năm để có thời gian mặc cả, để có thể co giãn như giảm án hoặc đồng ý cho mẹ con Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được ra nước ngoài chữa bệnh.

http://danlambaovn.blogspot.com/2017/06/ban-10-nam-oi-voi-me-nam-tro-kiem-von-e.html

Mục đích bắt người đấu tranh, kết án nặng nề đề trao đổi với quốc tế là một điều không có gì lạ trong nhiều năm qua ở chế độ cộng sản Việt Nam. Tất cả đều ở trong một cái vòng luẩn quẩn của sự trao đổi này, người đấu tranh là món hàng, quốc tế là khách mua hàng, nhà cầm quyền Việt Nam là những kẻ bán hàng. Khởi đầu là nhà cầm quyền bắt người vô pháp luật, vô nhân đạo. Dư luận trong nước và nước ngoài lên tiếng phản đối , kêu gọi đến chính phủ các nước. Chính phủ các nước đề nghị đến chính phủ Việt Nam về trường hợp này, trường hợp kia. Chính phủ Việt Nam đợi thế và ra giá.

Tuy nhiên gần đây, có lẽ quốc tế đã quá nản với việc trao đổi người như vậy , hoặc lứa lãnh đạo cộng sản Việt Nam bây giờ muốn đặt giá quá cao. Điều đó dẫn đến nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam không được như ý, gọi là không có khách hoặc không được trả giá như mong muốn. Khiến họ càng lồng lộn bắt bớ và đàn áp những người đấu tranh ôn hoà ở Việt Nam với thủ đoạn mỗi ngày một bỉ ổi, đê tiện và nặng nề hơn. Mức độ mỗi ngày một leo thang của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trấn áp nhân quyền ngày nay như  một con bạc khát nước. Chỉ chứng tỏ một điều, chế độ này đang khủng hoảng trầm trọng và bế tắc trong ngoại giao và đường lối phát triển đất nước. Nếu quan sát hành động của nhà cầm quyền và những hồng vệ binh ở xã hội trong các vụ việc Formosa, Đồng Tâm...biển đảo sẽ thấy những dấu hiệu mong muốn của chúng là biến đất nước này thành một quốc gia phi nhân tính, độc tài như kiểu Bắc Hàn.


Một điều nữa cần phải nói thằng, việc chính phủ các nước quan tâm đến nhà đấu tranh nào bị bắt, quan tâm đến đâu ?  Phần lớn là do những tổ chức, hội đoàn người Việt có quan hệ, tiếp xúc với quan chức chính phủ nước đó tác động. Bởi không dễ gì một nghị sĩ nước ngoài lại am hiểu về một trường hợp một nhà đấu tranh nào đó ở Việt Nam để đưa ra quốc hội hay chính phủ nước họ yêu cầu tác động, can thiệp giúp đỡ.  Đây là điều quan trọng mà thân nhân những nhà đấu tranh nên hiểu để tăng hiệu quả trong quá trình vận động tự do cho người thân của mình.

Thứ Hai, 26 tháng 6, 2017

Việt Nam khiêu khích quốc tế về nhân quyền.

Sau khi ngân hàng quốc tế và quỹ tiền tệ quốc tế ngừng cho Việt Nam vay lãi suất ưu đãi, thúc hối Việt Nam phải trả các khoản nợ đúng hạn. Nhà cầm quyền Việt Nam lập tức có những hành động trấn áp nhân quyền một cách cố tình gây chú ý của quốc tế.

 Ví dụ như vụ gần đây nhất là tước quốc tịch Việt Nam của giáo sư Phạm Minh Hoàng và trục xuất ông khỏi Việt Nam ngay khi chủ tịch nước ký lệnh tước quốc tịch. Đây là một vụ việc trắng trợn, vô nhân đạo mà nhà cầm quyền Việt Nam làm một cách có chủ ý rõ ràng.

 Chúng ta đều thấy rằng giáo sư Phạm Minh Hoàng từ khi ra tù đã mấy năm, ông về nước sinh sống từ năm 2000. Gần 20 năm sống ở quê hương, cuộc sống và gia đình ông đã gắn bó tại quê nhà. Giá như nhà cầm quyền tước quốc tịch ông lúc xử tù mấy năm trước lại đi một lẽ. Đằng này đợi đến mấy năm sau, tưởng mọi thứ yên bình thì họ ra quyết định tước quốc tịch Việt Nam của ông. Ngay sau đó họ nhanh chóng dùng vũ lực bắt cóc ông và tống ông lên máy bay. Một chuỗi hành động phi nhân tính, phi luật pháp được họ công khai thực hiện là nhằm ý đồ cho quốc tế thấy họ, như thể nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam sẵn sàng học theo Bắc Hàn ăn vạ quốc tế.

Liên tiếp chưa đầy nửa năm, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bắt hàng loạt những người hoạt động ôn hoà, trong đó có những phụ nữ đơn thân nuôi con nhỏ. Một sự chưa từng có trong lịch sử cộng sản Việt Nam, lẽ ra phải dấu việc bắt giữ thì một trang dư luận viên của chính phủ là trang Vietnamthoibao.org còn thống kê số người bị bắt do bất đồng chính kiến.

 Tất cả nói lên một điều, cộng sản Việt Nam đang bế tắc trong quan hệ với phương Tây và đang làm mình mẩy để gây chú ý. Không có gì đổi chác, nhà cầm quyền buộc dư luận quốc tế áp lực lên những nguyên thủ quốc gia của họ , để khi gặp gỡ tiếp xúc, những nguyên thủ quốc gia này phải cất tiếng nhắc nhở Việt Nam vi phạm nhân quyền. Qua đó chính khách Việt Nam có cái để mà nói chuyện xin xỏ, nhờ vả.

Sự khó lường của Trump khiến nhà cầm quyền Việt Nam tạm gác bỏ trò chơi trao đổi nhân quyền với Mỹ, đổi lại họ chuyển hướng sang Châu Âu. Vì thế,  nếu chú ý thì những người bị bắt bớ và đối xử tàn bạo gần đây đều là những người từng có quan hệ  hoặc dính dáng đến các toà đại sứ Châu Âu. Cũng như việc nhà cầm quyền Việt Nam đàn áp giáo dân, đánh đập giáo dân và linh mục Công Giáo do ảnh hưởng của Vatican tại châu Âu rất lớn.

 Một phần nguyên nhân nữa là chủ trương xây dựng quyền lực của đảng CSVN của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, là một kẻ giáo điều bảo thủ, ông Trọng căm thù sự tư do, dân chủ từ những đòi hỏi của người dân. Dưới thời ông Trọng làm tổng bí thư, xuất hiện nhiều dư luân viên cuồng tín hơn bao giờ hết, những vụ dư luận viên thẳng tay đánh người đấu tranh đều được công an bảo vệ, che đỡ. Từ khi ông Trọng có nhiều quyền lực, các cuộc đàn áp ngày càng dã man đã khiến làn sóng dân chủ, phong trào dấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo xuống đi trông thấy, các hoạt động của các tổ chức xã hội dân sự đều bị bóp nghẹt và giảm đi rất đáng kể. Cho đến nay nhiều hội đoàn, nhóm chẳng còn thấy hoạt động mạnh như trước, có nhóm im bặt hoàn toàn.

 Sử dụng đàn áp và bắt bớ để làm con bài trong quan hệ với phương Tây đã thành lỗi thời, hoặc những kẻ cầm quyền bây giờ chưa đủ trình độ để chơi những lá bài như vậy. Tuy nhiên dù không đạt được thoả thuận với phương Tây, cộng sản Việt Nam cũng thành công đáng kể trong việc làm giảm đi nhiều những hoạt động của các nhóm , tổ chức xã hội dân sự.

 Nhưng thành công ấy, chỉ có lợi cho cá nhân những kẻ thích độc tài, thích quyền lực tuyệt đối như Nguyễn Phú Trọng. Còn thiệt hại cho đất nước khá lớn, vì ảnh hưởng đến chuyện hợp tác với các cường quốc kinh tế tiến bộ.

 Đảng cộng sản Việt Nam cần phải có một tư duy mới rộng rãi và thoáng hơn để tạo ra những quan hệ với các cường quốc, làm tiền đề cho đất nước phát triển. Việc đặt trong tâm vào chuyện dùng bạo lực để  củng cố chế độ độc tài, sống bằng cách bán tài nguyên , phần tài sản của nhà nước cho những nhà đầu tư ở một vài nước châu Á lân cận không phải là giải pháp lâu dài.

 Muốn thế trung ương đảng CSVN cần phải sớm loại bỏ Nguyễn Phú Trọng, vật cản lớn nhất trong quá trình phát triển đất nước.

 Đối với những nhà hoạt động đấu tranh ở Việt Nam, cũng nên nhận ra rằng khi phong trào phát triển, có những hoạt động mạnh mẽ cũng là lúc chính phủ Việt Nam vay được tiền nước ngoài nhiều,  và cũng có nhiều những hoạt động ngoại giao giữa Việt Nam và các cường quốc khác. Cho nên việc phong trào đấu tranh bị sút giảm không có gì đáng buồn, bởi theo lẽ nào đó nó cũng tỷ lệ với việc cộng sản Việt Nam đang vào thế khó khăn.

Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

Tôi bán đồ gia dụng.

Có lẽ các bạn sẽ ngạc nhiên khi tôi đang viết bình luận chính trị bỗng dưng quay sang quảng cáo và bán đồ gia dụng tầm thương như nồi, xoong, chảo và dao dùng bếp.

Hôm trước có mấy người bạn gặp tôi, mấy người hỏi vừa trêu vừa nhạo.

- Sao, dạo này đi buôn nồi, xoong, chảo à.?

Đồng, anh bạn thân của tôi làm nghề bán hoa cũng trong đám ấy nói.

- Chả biết được, ông ấy buôn thế để làm gì khó mà biết, chả hẳn là buôn như người khác đâu , ông buôn cái này để lấy lời cái khác, chẳng biết đường nào mà lần.

Đầu tiên tôi kể các bạn biết, tôi là thợ cơ khí, tôi làm biển quảng cáo, cửa sắt, thợ hàn..nghề ấy tôi tiếp xúc rất nhiều với sắt thép thường xuyên. Thứ nữa tôi là người hay nấu ăn, từ bé lúc 12 tuổi tôi đã nấu cơm cho cả nhà, đến tận sau này và bây giờ tôi vẫn hay vào bếp. Đồ trong bếp như xoong , chảo, nồi, dao tôi dùng cũng thường xuyên. Bởi thế tôi rất gần với sắt thép.

 Khi ở Đức, một hôm rửa xoong nồi, tôi nhận những sản phẩm bằng thép mà người Đức dùng làm chất liệu sản xuất đồ gia dụng như dao, nồi ...khác xa với những đồ mà tôi vẫn dùng ở Việt Nam. Điều bình thường ấy thì chả có gì lạ, nhưng có những điều vì nó quá bình thường đến mức ta chả thèm để ý, đến khi nào đó nhận ra mới thấy khác biết.

Có những chiếc nồi người Đức bán bảo hành 30 năm. Chúng nặng chịch, cầm chĩu tay, đế nồi có một lớp riêng dày cộp, những chiếc nồi này dùng cho đủ mọi loại bếp cả bếp từ, bếp điện, bếp ga. Chúng bằng inbox sáng loáng hay bằng hợp kim nhôm dày đến hơn nửa cm tráng lớp chống dính dày. Con dao thì như trong chuyện Kim Dung, chúng ta hay nghe tả về thanh kiếm rút ra hoặc va vào đâu có tiếng ngân vang, con dao của Đức cũng vậy. Đôi khi dao chạm vào đâu chú ý sẽ thấy tiếng thép ngân vang. Những hãng làm đồ gia dụng của Đức có hãng tuổi đời 200 năm như hãng Jolingen.

Và tôi nhân ra, quê hương tôi chẳng có sản phẩm luyện kim nào ra hồn cả. Cái luyện kim của nước ta trăm năm trước và bây giờ chỉ quanh cái nghề đúc đồng, mà chỉ đúc tượng, đồ thờ...chả có cái gì thiết thực trong cho đời sống gia đình hàng ngày. Nhưng con dao nổi tiếng của phố Sinh Từ cũng biến mất từ lâu trên thị trường, chẳng còn mấy ai nhớ đến chúng.

 Con dao của hãng Solingen Đức cũ có tuổi đời ít ra gần 100 năm mà tôi mua ngoài chợ đồ cũ, giá của nó là 20 euro, thép đen lại còn rỗ lỗ chỗ. Nhưng nó được tôi luyện thuần nhất từ lưỡi dao đến sống dao. Có nghĩa bạn cứ dùng và mài, đến tận khi con dao bản rộng 5 cm mòn đi mất 4, còn tí sống dao bạn vẫn dùng được.

100 năm trước như vậy, bây giờ thì khỏi nói về công nghệ luyện kim của người Đức

Ở những tỉnh lẻ của Đức, đôi khi có những cửa hàng phá sản hoặc có những cửa hàng họ tồn nhiều một mặt hàng nào đó, họ giảm giá. Trong khi ở nơi khác , thành phố khác măt hàng đó vẫn treo giá 299 euro thì bạn có thể mua ở chỗ này có 199 euro, còn nếu mua nhiều hoặc mua hết sạch bách cả chỗ đó còn được giảm hơn.

 Đầu tháng tôi gặp cô em , cô ấy than thở có chỗ bán nồi, dao giảm gia ghê quá mà không có tiền ôm. Tôi hỏi giá thế nào, cô cho tôi xem nhiều nơi bán 299 bộ nồi và 280 euro bộ dao và dẫn tôi đến cửa hàng cách Berlin hơn 100 cây số, để cho tôi nhìn tận mắt giá bán của chúng ở đó là 199.

 Tôi cũng vừa mua bộ dao và nồi giá gần 300 mỗi thứ, chẳng nói nhiều, tôi bảo cô em.

- Mua luôn vài bộ cho anh về làm quà.

Cô em vào hỏi quay ra nói

- Mua ba bộ được giảm 10% anh ạ. Mua ba bộ nhé.

Tôi bảo.

- Em hỏi họ xem, mua 30 bộ thì giảm bao nhiêu.?

Cô quay vào, lát sau quay ra nói.

- 30 bộ nó giảm cho 30 % anh ạ.

Tôi bảo.

- Vậy thì mua hơn 30 bộ thì sao.?

Cô em nói chuyện với người bán hàng, người bán hàng gọi người phụ trách cửa hàng, người phụ trách cửa hàng bảo chúng tôi đến kho để nói chuyện với sếp lớn ở đó.

Tôi trả tiền công cho cô em, mượn một nhà kho chứa cả đống xoong nồi, dao rựa ấy. Và bắt đầu rao bán trên Facebook của mình, trong vòng hai tuần tôi bán hết sạch. Số lời không nhiều, điểm ra được khoảng 25 triệu sau khi trừ đủ mọi thứ đi.

Bỏ ra một đống vốn, buôn xuyên quốc gia, nửa tháng mà lời 30 triệu không đáng là gì so với bên này. Những người đi làm móng tay lậu bên Tây Đức bình quân họ được 50 đến 80 triệu một tháng.

 Cái mà tôi muốn là có nhiều sản phẩm của nước Đức trên quê hương tôi, những sản phẩm chất lượng, tiêu biểu cho một nền văn minh, khoa học, nhân bản và tiến bộ.

Nhưng không phải lúc nào cũng có hàng giảm giá, khuyến mại như vậy. Phức tạp là có lúc thương hiệu Đức nhưng lại là hàng Trung Quốc sản xuất, tuy hàng Trung Quốc vào Đức chất lượng có khác nhiều vì theo tiêu chuẩn Đức. Nhưng dù sao hàng sản xuất ở Đức do người Đức vẫn tốt hơn, đằng nào cũng một công chuyển về Việt Nam bán, bán hàng Đức chứ bán hàng Đức Tàu làm gì. Mặc dù hàng sản xuất ở Đức giá cao hơn hàng làm từ Trung Quốc rất nhiều.

Ở Việt Nam có bán những sản phẩm như vậy, giá rất cao. Không phải họ bán đắt, cũng không phải tôi bán hàng giả. Là vì họ mua bình thường về bán cho các bạn, còn tôi thì mua đúng hôm giảm giá mà thôi và số lượng cũng chỉ có hạn, mặt hàng cũng chỉ có một hay hai loại trong một thời gian nhất định. Đừng đổ oan cho những siêu thị bán đồ gia dụng Đức ở Việt Nam bán giá quá cao, họ còn tiền thuê mặt bằng, nhân viên, nhà kho...hàng trăm thứ.

Vào giưã mùa hè này, sẽ có đợt giảm giá lớn ở Đức, có nơi họ chỉ giảm giá trong vòng vài tiếng đồng hồ, mà oái ăm giảm giá từ 8 giờ tối trở ra. Lúc đó có gì hợp lý, tôi sẽ lại làm trăm bộ gì đó.

Cuối cùng buôn thì phải nói đến chuyện có lời, đến nay tôi lời 25 triệu.

Có ai biết tin gì về hai ông bà già ở ngõ chùa Liên Phái hay dạp xe đi biểu tình chống Trung Quốc dạo trước không nhỉ, tôi muốn tặng cho ông bà ấy một bộ nồi. Cả cô Minh Thuý trong vụ anh Ba Sàm nữa, tôi cũng muốn tặng một bộ nồi của Đức.

Như thế hết mất một nửa số lời, còn  lời khoảng 2 bộ. Tất nhiên tôi sẽ tặng anh chị tôi, những người đang thay tôi chăm sóc mẹ già.

Khi nào có gì giảm giá ở đây, tôi sẽ ôm và báo các bạn biết.

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Giàn khoan và thái độ Việt Nam.

Những tin tức về giàn khoan Trung Quốc kéo vào vùng biển Việt Nam được báo Thanh Niên đưa lên một chút rồi gỡ bỏ. Dù chỉ một chút như thế cũng đủ dư luận dậy sóng quan tâm về tình hình biển Đông. Cùng lúc đó việc tướng Phạm Trường Long của Trung Quốc sang thăm Việt Nam đột ngột bỏ về sau khi phát biểu vùng biển Đông thuộc về Trung Quốc.

Mọi luồng dư luận đều hướng về biển Đông, trong khi báo chí chính thức trong nước tỏ vẻ im lặng như bình thường. Thế nhưng, những luồn tin bên ngoài cho biết đã có những căng thẳng trong quan hệ Việt Trung, và ngoài khơi đã có va chạm giữa những tàu cảnh sát biển Việt Nam với các tàu hộ tống giàn khoan của Trung Quốc.

Một số nhà phân tích chính trị cho rằng, vì những quan hệ của Việt Nam vừa qua với Mỹ và Nhật đã khiến Trung Quốc nổi giận và muốn dạy cho Việt Nam một bài học ở ngoài biển Đông, bằng cách kéo giàn khoan tới gây hấn.

Những sự kiện trên xảy ra và những bình luận trên đã diễn ra không phải là lần đầu tiên.

Ngoài những bình luận và nhận định như vậy. Cũng nên nhìn những khía cạnh khác nữa.

Ví dụ, hãy đặt vấn đề, có khi nào vì nội bộ cộng sản Việt Nam lục đục mà giàn khoan Trung Quốc kéo vào hay không.? Lục đục ở đây là khi có những đòi hỏi trong trung ương đảng CSVN muốn thay đổi vị trí nào đó như tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Và Trung Cộng muốn giữ ông Trọng làm tổng bí thư CSVN, nên đã đưa giàn khoan đến biển Đông gây hấn để nội bộ CSVN phải gác lại việc đòi hỏi thay thế ông Trọng, quay sang lo lắng với việc đối phó với giàn khoan Trung Quốc.?

Điều này không phải là không có thể, trước đây giàn khoan Trung Cộng đã từng kéo vào biển Đông gây bão dư luận Việt Nam, cuối cùng thì giàn khoan cũng rút lui khi vị thế của Nguyễn Phú Trọng được củng cố chắc chắn.

Nguyễn Phú Trọng giữ thêm nhiệm kỳ tổng bí thư khi đã quá tuổi, với cam kết giữa chừng khi ổn định sẽ về hưu và nhường chức cho người khác. Thế nhưng ngay sau khi tái chức tổng bí thư, Trọng đã trâng tráo nói rằng việc mình ở lại là tín nhiệm của toàn đảng chứ không phải do thoả thuận nào cả. Tiếp đến Trọng mở cuộc thanh trừng dưới chiêu bài xây dưng đảng để loại trừ những người có thể mở miệng đòi Trọng phải thực hiện cam kết phải về hưu giữa nhiệm kỳ.Những người muốn Trọng giữ cam kết đã chiều lòng Nguyễn Phú Trọng, đồng ý cho Trọng cách chức uỷ viên Bộ Chính Trị của Đinh La Thăng , tạo cho Trọng được mát mặt trước khi về hưu.

Nhưng dường như họ đã nhầm về tính tham quyền cố vị của Nguyễn Phú Trọng và sự tráo trở biến hư thành thực của Trọng. Như chuyện ở lại do thoả thuận được Trọng trâng tráo nói với dư luận rằng ông ta ở lại do đảng tín nhiệm, hoặc chuyện hạ Đinh La Thăng để mát mặt là thành công của Trọng trong việc cải cách, chấn chỉnh đảng.

Cuộc họp trung ương giữa nhiệm kỳ 12 đã gần đến, những gì Trọng mong muốn làm trước khi về hưu đã được chiều như ý, không còn có lý do nào để nại ra lý do mình ở lại. Nguyễn Phú Trọng đã bày trò cho Trung Cộng gây sức ép ngoài biển Đông để giải nguy cho mình. Nếu như Nguyễn Phú Trọng thoát khỏi áp lực bị đòi về hưu, lúc đó giàn khoan Trung Cộng cũng sẽ rời khỏi vùng biển của Việt Nam. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ được ca ngợi là người có đường lối, có hành động tài giỏi để cứu nguy cho chủ quyền Việt Nam.

 Khả năng giàn khoan Trung Cộng vào lãnh thổ Việt Nam, là một cách khéo léo mà Trung Cộng can thiệp vào nội bộ Việt Nam, đây không phải là chuyện quá khó hiểu nếu như hiểu chút về nội bộ cộng sản Việt Nam.

 Nếu như chỉ bằng những biện pháp ngoại giao đi đêm, kín kẽ của Việt Nam với Trung Cộng rút giàn khoan về, thì khả năng trên hoàn toàn là sự thật.

Còn không, trên cương vị tổng bí thư, thủ tướng các ông Nguyễn Phú Trọng , Nguyễn Xuân Phúc sẽ cất tiếng mạnh mẽ phản đối hành động của Trung Cộng, chứ không ìm lìm, khoái trá nhìn thiên hạ lo lắng trước hành động của Trung Cộng. Để rồi khi mọi người không có cách nào khả khi , vừa giữ đảng vừa giữ chủ quyền, lúc đó Phúc hay Trọng sẽ báo Trung Cộng hạ nhiệt.

Vinh quang lại thuộc về tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã cứu nguy cho chủ quyền lãnh thổ quốc gia. Cùng với vinh quang đó là quyền lực.

Thực chất chủ quyền quốc gia có thật sự được cứu nguy hay không.?

 Không phải, chủ quyền, lãnh thổ vẫn mất vào tay Trung Cộng. Có điều mất từ từ hay mất ngay mà thôi vì chế độ cộng sản Việt Nam không thể  giữ được khi còn bám víu vào Trung Cộng để làm chỗ dựa tồn tại, chủ quyền sẽ mất ầm ĩ hay mất trong im lặng mà thôi.

Nhưng buồn thay trong việc mất như thế, những kẻ làm mất lãnh thổ dần dần trong im lặng lại là những người cứu tinh, là những anh hùng. Bởi vì người dân Việt Nam đến quan chức Việt Nam đều hiểu trước sau cũng mất, nếu mất trong im lặng hay từ từ thì đời họ, nhiệm kỳ họ không bị mang tiếng. Vì những tâm lý đó mà những kẻ lãnh đạo cộng sản Việt Nam nào mà im lặng để chủ quyền bị mất từ từ hay mất trong im lặng lại là cứu tinh.

 Không phải cứu tinh cho đất nước, mà cứu tinh cho những ý nghĩ nhu nhược và hèn nhát không muốn đối măt


Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017

Cộng sản có đối thoại được không.?

Mới đây trưởng ban tuyên giáo trung ương, uỷ viên bộ chính trị trẻ nhất trong số các uỷ viên bộ chính trị của cộng sản VN là Võ Văn Thưởng đã phát biểu.

“Ban Tuyên giáo Trung ương đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc "tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước. Đây là vấn đề rất quan trọng. Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý.

 Phát biểu như thế này từ một uỷ viên bộ chính trị, trưởn ban tuyên giáo gây xôn xao dư luận là việc đương nhiên. Phần lớn những người mà ông Thưởng liệt kê vào dạng cần đối thoại đã tỏ ý nghi ngờ  đằng sau phát biểu ấy là một âm mưu. Điều này cũng không có gì lạ, bởi trong quá trình hàng mấy chục năm cầm quyền, chuyện nói dối hoặc hứa rồi nuốt lời của lãnh đạo cộng sản xảy ra thường xuyên và cho đến tận bây giờ họ cũng đang như cũng vậy.
Các giả thiết đưa ra cho rằng đây là âm mưu lừa đảo, mị dân, khơi cho trăm hoa đua nở rồi tận diệt như bên Tàu. Cái này đúng, trước kia đúng và bây giờ vẫn đúng. Bằng chứng là chính lúc ông Thưởng đặt vấn đề như vậy, thì thực tế diễn ra ngay trong lúc ông nói là chính quyền gia tăng đàn áp những người bất đồng chính kiến bằng những thủ đoạn tàn bạo và nham hiểm mạnh tay hơn.
Hoặc có thể cộng sản Việt Nam dựng nên đối thoại nhằm mục đích biện minh và lấy uy tín cho mình, họ sẽ cho những người dễ dãi hoặc những chim mồi giả vờ tham gia đối thoại, sau đó công nhận đảng CSVN đang có hướng đi đúng, có thành quả này kia. Họ cũng nêu một chút gì đó để trách cứ chế độ cộng sản cho ra vẻ khách quan. Để rồi sau đó đảng CSVN tuyên truyền đã đối thoại thẳng thắn và được đa số ủng hô, tán thành chủ trương của họ. Còn một số khiếm khuyết do khách quan không đáng kể, nước nào cũng có sẽ khắc phục dần.
Nhưng tuy nhiên cũng nên thử đặt một cạnh nhìn khác, dù khả năng của nó chỉ chiếm một phần nhỏ nhoi hy vọng, đó là đặt vấn đề cho rằng ông Thưởng nói thật.
Vậy trong trường hợp nào thì ông Thưởng nói thật tâm.? 
Trường hợp trong nôi bộ đảng cộng sản có những nhóm thực lòng muốn đối thoại với dân, để mong thế hệ lãnh đạo tương lai của cộng sản với người dân có những điều dễ gần hơn, dễ nói chuyện hơn, không có những khoảng cách như nhân dân và lãnh đạo bây giờ. Điều này có thể xảy ra vì cộng sản luôn tính trước những tình huống xấu dự phòng.
Ông Võ Văn Thưởng là uỷ viên BCT trẻ nhất trong các uỷ viên Bộ chính trị bây giờ, có thể nói ông là đại diện cho thế hệ lãnh đạo của hai nhiêm kỳ sau này. Bản thân ông Thưởng là người không có điều tiếng gì xấu so với các lãnh đạo khác, bởi những vị trí của ông đã kinh qua không phải là những vị trí dễ bị dính vào vòng xoáy của tham nhũng, lợi ích nhóm. Xét thêm yếu tố này cùng với yếu tố trước thì câu chuyện khả năng cộng sản Việt Nam có thể mong muốn đối thoại là có thật, nhưng nó không phải là bây giờ, và hơn hết nó chỉ là một phương án dự phòng của chế độ cộng sản cho tương lai.
 Không phải phát biểu trên của ông Thưởng bị những nhà đấu tranh nghi ngờ và chỉ trích nặng lời, mà ngay cả những cán bộ của đảng lão thành, thủ cựu về hưu cũng như đang tại chức cũng khó chịu khi thấy ông Thưởng nói vây.. Với sự kiêu ngạo về quyền lực độc tài tuyệt đối của đảng CSVN có được nhiều năm qua, họ cảm thấy những phát ngôn của ông Thưởng là sự xuống nước của đảng, làm cho dân chúng không còn sợ đảng, mất đi sức mạnh của đảng , tức chính là mất đi  quyền lực của họ.
Nếu như phát biểu này của ônng Võ Văn Thưởng xuất phát từ miệng ông Đinh Thế Huynh, Nguyễn Phú Trọng...chắc hẳn đó là sự lừa đảo, vì bản chất của những người như ông Trọng, ông Huynh là những kẻ bảo thủ đang cố gắng gia tăng quyền lực của đảng, bất chấp sự phi dân chủ và tiến bộ. Nhưng nếu từ một uỷ viên BCT trẻ tuổi như ông Thưởng, người cũng ít thấy dư luận phê phán ở những cương vị ông trải qua. Thiết nghĩ việc đề phòng cộng sản Việt Nam nói dối phải đặt hàng đầu, nhưng cũng nên để một góc nhỏ để suy ngẫm về những phát ngôn này theo hướng tích cực. Khi cộng sản Việt Nam đã đưa ra những biện pháp thuộc dạng đề phòng cho tương lai như thế này, chúng ta cũng nên cân nhắc vấn đề, dù không tin tưởng nhưng không có nghĩ người bất đồng chính kiến bác bỏ hoàn toàn,  những người đấu tranh cũng nên đặt ra những tình huống dự phòng cho dù tỷ lệ hy vọng việc đó thành công là chỉ vài phần trăm.

 Những người trí thức đấu tranh ôn hoà từng bị tù đày về bất đồng chính kiến với chế độ như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung , Lê Quốc Quân, Phạm Hồng Sơn và nhiều người khác ở trong nước có thể thống nhất với nhau để cử ra đại diện bất đồng chính kiến để đề nghị đối thoại với ông Võ Văn Thưởng xem thái độ và hành xử của vị uỷ viên Bộ Chính Trị, trưởng ban tuyên giáo này ra sao, đó cũng là một cách đấu tranh ôn hoà , dân chủ và tiến bộ. 
Nếu bị khước từ, hay bị những thủ đoạn cản trở thì đó cũng là cách lột mặt nạ gian dối của chế độ này cho quốc tế và nhân dân trong nước thấy rõ hơn.

Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017

Cứ kệ dân Đồng Tâm.

Cuối cùng vụ việc ở Đồng Tâm cũng đã bị nhà nước Việt Nam khởi tố, điều ấy lạ mà không lạ.

 Việc này nếu như không khởi tố thì dư luận chắc hẳn cũng không mấy nhớ đến nữa, mặc dù mới hôm nào nó còn là tâm điểm nóng của dư luận cả nước. Thế nên nói lạ mà không lạ là vậy. Trong chế độ này thiếu gì vụ việc được ém nhẹm và chìm xuồng. Như vụ bí thư Thanh Hoá có bồ nhí, em trai bí thư Yên Bái có biệt thự khổng lồ hay chủ tịch Huỳnh Đức Thơ ở Đà Nẵng xẻ Sơn Trà ra bán lấy tiền đút cho Nguyễn Xuân Phúc che chở.

Từ vụ đánh bài ăn vài chục nghìn trong công viên lần ra ông quan Bùi Tiến Dũng là con bạc hàng trăm ngàn đô rồi đến ông thứ trưởng bị mất chức theo vì thiếu trách nhiệm, hay vụ phát hiện xe sang treo biển xanh mà mò tới phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh. Hay từ một con ruồi sẽ dẫn đến vụ đại án 7 năm tù cho người dân.

Nhưng từ cái biệt thự khổng lồ của em bí thư, bồ bí thư hay cả một danh lam thắng cảnh như Sơn Trà có quan chức che đỡ lại trở thành con ruồi nhỏ. Hay thảm hoạ môi trường thế kỷ của Việt Nam là Formosa lại thành bình thường, nước biển đã sạch, quan chức tắm biển và ăn cá nói vậy, thế là êm thấm. Ai không tin, thắc mắc thành phản động.

Ở chế độ này gọi là có pháp luật cũng được, không có cũng được. Bởi vì quyền lực của đảng là độc tôn chứ không phải quyền lực của pháp luật. Trong khi đó đảng là những con người, những người lãnh đạo đảng là những người có quyền lực, họ điều khiển pháp luật theo ý họ. Hôm nay dư luận lên án việc này, mấy ông lãnh đạo đảng làm ngơ thì có mà báo chí giời, pháp luật giời cũng phải chịu. Vì khi pháp luật muốn sờ tới một đảng viên thì phải có cả một quy trình trước đó trong đảng đồng ý, pháp luật mới sờ đến. Một ông quan cỡ như chủ tịch Đà Nẵng, Bí thư Thanh Hoá, Yên Bái phải có trung ương , ban bí thư đồng ý may ra cơ quan pháp luật mới dám khởi tố điều tra. Nhưng trung ương, ban bí thư, uỷ ban kiểm tra trung ương đảng đâu phải tự dưng họp mà ra quyết định, lại phải có sự đồng ý của ông tổng bí thư, ông thường trực ban bí thư. Các ông này không chỉ đạo họp và đồng ý  thì bố bảo cơ quan pháp luật nào ở Việt Nam dám tự dưng khởi tố vụ án liên quan đến các ông bí thư, chủ tịch các tỉnh.

 Dân Đồng Tâm phản ứng việc cướp đất theo cách của họ, làm thật căng để trung ương chú ý tới.  Họ vẫn còn niềm tin vào lãnh đao cao cấp của đảng, chính phủ...cho nên họ kiên quyết và táo bạo như thế là bởi họ nghĩ việc to rầm trời sẽ đến tai những lãnh đạo cao cấp nhất trong đảng, rồi các lãnh đạo này tiếp nhận thông tin, sẽ bênh vực cho nhân dân. Vì đảng từ dân mà ra,  lãnh đạo đảng đều là người liêm chính, công minh, biết đúng sai sẽ vì dân mà xử lý.

 Mỗi lãnh đạo cao cấp của đảng mà họ tin tưởng ấy, lại là thủ lĩnh của một nhóm lợi ích lũng đoạn, cướp bóc tài nguyên, đất đai của nhân dân. Nếu vụ việc Đồng Tâm có mâu thuẫn trong ăn chia, các thế lực gang ngửa nhau, hoặc thế lực không được ăn mạnh hơn thì điều tốt sẽ đến với dân Đồng Tâm. Cái điều tốt ấy được báo chí lăng xê là lãnh đạo thương dân, vì dân, công minh khi chỉ đạo này nọ vì lợi ích của dân. Còn nếu thế lực cướp đất mạnh hơn thì vụ việc Đồng Tâm trở thành một vụ chống đối người thi hành công vụ, gây rối trật tự công cộng hay bất kể tội danh gì đó.

 Tóm lại thì đất đai là nguồn béo bở của các nhóm lợi ích do các đảng viên cao cấp cầm đầu, sự phẫn nộ của người dân bị mất đất đôi khi chỉ là con cờ mà các thủ lĩnh trong đảng mượn để triệt hạ nhau, khi mà ăn chia không được như ý hoặc muốn làm mất uy tín để hạ bệ nhau.

 Với thế trận một bên là người dân mất đất tin vào đảng, một bên kia là hai hay ba phe trong đảng nhăm nhe rình rập vừa muốn được lợi, vừa muốn giữ uy tín cho đảng, vừa muốn triệt hạ nhau...tốt nhất là cứ kệ bọn họ với nhau, không nên quan tâm đến làm gì. Cứ kệ cho dân Đồng Tâm thành những con cờ và mảnh đất Đồng Tâm thành bàn cờ để các thủ lĩnh của đảng mượn làm nơi triệt hạ nhau.

Những nhà đấu tranh dân chủ tham gia bênh vực người dân Đồng Tâm nên lưu ý, ở đấy khác với  Văn Giang, Dương Nội. Một khi những người dân đấu tranh vì mất đất mà còn có niềm tin là trong đảng có những lãnh đạo vì dân, thì chỉ cần một chút thuận lợi,  những người dân ấy sẽ quay ngoắt  nói những người đấu tranh dân chủ từng lên tiếng giúp họ là bọn phản động âm mưu kích động này nọ.

 Nếu phe của Nguyễn Đức Chung mạnh, những người dân Đồng Tâm sẽ chỉ bị xử lý nhẹ nhàng. Nhưng nếu phe bên kia mạnh hơn, chúng sẽ xử tù thật nặng những người dân Đồng Tâm để cho Nguyễn Đức Chung mất mặt vì đã đứng ra cam kết với dân.

 Việc đã như thế rồi, cứ kệ những người dân Đồng Tâm đi. Họ bị xử lý nhẹ mừng cho họ, còn họ bị xử lý nặng thì điều an ủi là chế độ này, các thủ lĩnh trong đảng đã mâu thuẫn quyêt

Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

Liêm chính và kiến tạo gì ?

Đã một năm Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng, thành công duy nhất của Phúc được các bồi bút ca ngợi là cải cách hành chính, thủ tục với số lượng công việc khổng lồ trong vòng mấy tháng, trong khi đó đời thủ tướng trước là Nguyễn Tấn Dũng mất cả năm không làm được.

 Đây là điểm duy nhất các tay bồi bút xoáy vào để tâng bốc Phúc lên cao.

Có thật Phúc cải cách thủ tục hành chính không.?

Cái này là có, đúng như các tay bồi bút ca ngợi, Phúc nỗ lực cải cách thủ tục hành chính chỉ trong vòng vài tháng và còn đang nỗ lực để cải cách bỏ nhiều giấy phép, thủ tục hành chính khác nữa.

Nhưng chưa mấy ai đặt câu hỏi, Phúc cải cách thủ tục gì, đối tượng được lợi nhờ những cải cách này là ai.? Động cơ nào khiến chính phủ Phúc Nghẹo làm việc khẩn trương, nhanh chóng và tận tuỵ thế.?

 Những gì Phúc cải cách là chính sách thu hút đầu tư vốn trực tiếp của nước ngoài.

Bởi thế chúng ta không thấy doanh nghiệp nào trong nước ca ngợi rằng họ được lợi nhờ những chính sách cải cách của Phúc Nghẹo, bởi đối tượng được lợi trong chương trình cải cách này không phải là những doanh nghiệp trong nước, mà có khi trái lại họ là những nạn nhân.

Việt Nam nợ nước ngoài hàng trăm tỷ USD, theo con số thống kê của chính phủ là khoảng 110 tỷ USD. Khi làm thủ tướng, Phúc đã cho các bồi bút nhấn mạnh vào số nợ này là do đời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước đó để lại.

Nhưng Phúc giấu biệt khoảng 250 tỷ USD vốn nhà nước có trong các doanh nghiệp.

Họp quốc hội ngày 9/6 /2017 đại biểu Nguyễn Bá Sơn, một đàn em của Phúc đã tố cáo nhiều thế lực ngăn cản , làm chậm tiến độ cổ phần hoá doanh nghiệp nhà nước. Tức có thế lực đã cản trở việc bán phần vốn của nhà nước trong doanh nghiệp. Nguyên nhân của việc cản trở này được cho là những thế lực đang nắm số vốn này lo sợ bị bán, họ sẽ không còn quyền lực gì.

Nói thế này để dễ hình dung, nhà nước Việt Nam có 250 tỷ USD trong các doanh nghiệp ở dạng cổ phần. Giờ Nguyễn Xuân Phúc muốn bán chỗ cổ phần này lấy tiền mặt. Cái thủ tục ông ta cải cách được các bồi bút ca ngợi đó, là những thủ tục giúp cho những nhà đầu tư nước ngoài dễ dàng, thuận tiện và nhanh chóng mua được số vốn của nhà nước VN ở các doanh nghiệp trong nước . Đặc biệt nhờ những cái cách của Phúc, ngay lập tức  các nhà đầu tư Trung Quốc đổ tiền ồ ạt vào Việt Nam.


 Rất nhiều chuyên gia kinh tế đã cảnh báo việc để Trung Quốc trở thành nhà đầu tư lớn như vậy sẽ nguy hiểm cho an ninh và kinh tế, chính trị Việt Nam. Như chuyên gia Phạm Chi Lan, Trương Đình Tuyển, viện trưởng kinh tế Trần Đình Thiên...đều bày nhiều lo ngại, trong đó có lo ngại các doanh nghiệp Trung Quốc đã qua mang tiếng với dòng chữ Madein China, giờ họ có thể mượn danh mác Madein Viet Nam để đánh lừa thế giới. Và những ảnh hưởng về môi trường độc hại mà các nhà đầu tư trung Quốc để lại trên đất Việt Nam.

Nếu những ý kiến về chính trị trái chiều được gắn mác phản động, thì những ý kiến của các chuyên gia kinh tế trên đã bbị Nguyễn Bá Sơn, đàn em của Phúc Nghẹo quy kết là tội cản trở chính sách kinh tế của đảng và chính phủ.


Chính phủ kiến tạo của Phúc Nghẹo là làm mọi cách làm sao nhanh nhất bán tống bán tháo vốn nhà nước trong các doanh nghiệp cho các nhà đầu tư Trung Quốc để lấy tiền mặt. Kiến tạo của Phúc là đe doạ, thanh tra bỏ tù các quan chức được giao quản lý số vốn này mà có ý cưỡng. Kiến tạo của Phúc Nghẹo là hứa bảo đảm tiền đầu tư của doanh nghiệp Trung Quốc qua ví dụ bảo vệ Foroma và trấn áp biểu tình ở Hà Tĩnh bằng nhiều thủ đoạn hèn hạ và tàn bạo , kể cả đánh đập, bỏ tù, vu khống giáo dân, linh mục. Kiến tạo là bỏ đi những quy định khắt khe về an ninh quốc phòng, an ninh kinh tế và môi trường, văn hoá để các nhà đầu tư Trung Quốc hài lòng bỏ tiền đầu tư.

 Không những vu khống người dân, các chức sắc tôn giáo. Chính phủ kiến tạo của Phúc Nghẹo còn vu khống cả những chuyên gia kinh tế uy tín, có tâm với đất nước giữa hội trường quốc hội, gọi họ là những kẻ cản trở chính sách. Một chính sách nói đúng ra là một chính sách bán nước với giá rẻ mạt cho kẻ thù truyền kiếp, nhưng được đảng CSVN che đậy gọi là thu hút đầu tư với Trung Quốc, một nước anh em hữu nghị nồng thắm, tin cậy.

 Bán phần vốn nhà nước trong các doanh nghiệp cho Trung Quốc với những cải cách ưu đãi, thuận tiện và nhanh chóng. Sau đó bảo vệ mọi giá cho các doanh nghiệp Trung Quốc dù có làm sai trái nghiêm trọng như gây chết người, gây thảm hoạ...Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Phú Trọng chắc chắn sẽ làm những kẻ chóp bu lãnh đạo Trung Quốc hài lòng, và che chở về số phận chính trị, tạo dựng cho quyền lực tột cùng ở Việt Nam.

Như thế có được gọi là liêm chính hay không.?

 Chưa kể qua việc bán vốn nhà nước này cho các nhà đầu tư Trung Quốc, chuyện lại quả, chi phần trăm hậu hĩnh là chuyện đương nhiên mà các nhà đầu tư Trung Quốc vốn hay làm quen thuộc. Ngày nay những công ty tài chính của Trung Quốc có mặt ở nhiều nơi như Sing, Hồng Kông, Mã Lai..nếu cần những công ty này đứng ra mua phần vốn của nhà nước Việt Nam để tránh bị dư luận  dè chừng, nhưng đó chỉ là nếu cần thiết. Còn với quan hệ Viêt Trung được gắn bó như bây giờ, những đầu tư thẳng từ Trung Quốc vào Việt Nam được gọi là thành tựu, được khuếch chương nữa đằng khác.

Một chính phủ nỗ lực làm sao để bán được tài sản đất nước cho nước ngoài nhanh nhất, đàn áp những ai phản đối tàn bạo và thủ đoạn mà được gọi là một chính phủ kiến tạo.? Bán nước để tìm chỗ dựa quyền lực, cầu vinh và lại quả hoa hồng được gọi là liêm chính.?

Đất nước Việt Nam từ khi có đảng CSVN độc quyền lãnh đạo, mọi cái càng ngày càng ngược đời như vậy. Đó là chuyện mà đa phần mọi người Việt Nam đều cảm thấy bình thường.

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

Việt Nam hợp tác Trung Quốc ở Shangri La 2017.

Chế độ cộng sản Việt Nam hằng rêu rao rằng họ giữ chủ quyền bằng ngoại giao, tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế, quảng bá hình ảnh chủ quyền đất nước...

Hội nghị thượng đỉnh an ninh châu Á còn có tên là Đối Thoại Shangri-La hoặc diễn đàn Shangri-La được tổ chức hàng năm. Nhiều nguyên thủ hay bộ trưởng các các cường quốc trong khu vực hay quốc tế như Mỹ, Pháp, Úc , Nhật đề đến dự như hội nghị lần này.

Nhưng phía Việt Nam chỉ cử một phái đoàn cấp thấp đến dự, lý do phía Việt Nam làm như vậy được  ông thiếu tướng Vũ Tiến Trọng của đoàn Việt Nam nói rằng do phía Trung Quốc cũng không cử phái đoàn cao cấp đến dự, và vì  theo quy định của hội nghị thì cấp bộ trưởng mới phát biểu, cho nên phía đoàn Việt Nam không phát biểu.


http://news.zing.vn/vi-sao-viet-nam-khong-phat-bieu-o-doi-thoai-shangri-la-2017-post751808.html

Có hơn 20 bộ trưởng quốc phòng các nước đến dự và phát biểu, kể cả các bộ trưởng của các cường quốc. Vậy mà Việt Nam tự tước bỏ cái mà họ vẫn rêu rao với dân chúng là chế độ cộng sản Việt Nam giữ chủ quyền bằng ngoại giao, tranh thủ quảng bá chủ quyền, tận dụng sự ủng hộ của quốc tế trong việc bảo vệ chủ quyền.

Biển Đông là một trong những khu vực nóng bỏng về an ninh tại châu Á do Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đoạt nhiều quần đảo, lãnh hải của nước khác. Trong đó có Việt Nam là nước bị Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đoạt nhiều đảo nhất. Trước kia, dù Trung Quốc chỉ cử phó tổng tham mưu trưởng đến Shangri- La thì thủ tướng hay bộ trưởng quốc phòng Việt Nam vẫn đến dự và phát biểu để nhấn mạnh đến thái độ của Trung Quốc tại Biển Đông. Năm ngoái Việt Nam chỉ đưa thứ trưởng quốc phòng đến dự, năm nay còn tệ hại hơn khi đưa cấp dưới thứ trưởng.

Chắc chắn Việt Nam và Trung Quốc đã có bàn bạc trước , hoặc Việt Nam đã được Trung Quốc chỉ đạo đưa cấp dưới thứ trưởng đến Shangri - La như phái đoàn Trung Quốc, để không phải phát biểu gì. Có nghĩa cả Việt Nam và Trung Quốc tỏ thái độ coi khinh Shangri - La cùng với sự có mặt của bộ trưởng quốc phòng Mỹ và các cường quốc khác.

Việc Trung Quốc tỏ thái độ như thế với Shangri-La là điều dễ hiểu, vì Trung Quốc là kẻ gây bất ổn ở Đông Nam Á,  đưa phái đoàn cấp cao đến dự phải nghe các nước khác lên án, bị quốc tế phê phán nên họ tìm cách hạn chế là đương nhiên. Nhưng Việt Nam là nước bị Trung Quốc xâm chiếm, cần phải đến để tố cáo hoặc lên án, tuy nhiên ngạc nhiên là Việt Nam lại không làm.

 Điều này cho thấy, rõ ràng những gì mà chế độ cộng sản Việt Nam nói với dân chúng về chuyện đang nỗ lực tận dụng mọi cơ hội ngoại giao, quan tâm của quốc tế để lấy sự ủng hộ trong việc tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc bây giờ chỉ là lừa đảo. Rất dễ dàng nhận thấy sau khi đại hội đảng cộng sản VN khoá 12 đến nay, mặc dù Trung Quốc gia tăng xây dựng tốc độ những căn cứ trên những hòn đảo chiếm được của Việt Nam, nhưng quan hệ Việt - Trung trái lại càng gắn bó mật thiết, các lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN đều qua thăm Trung Quốc để lấy lòng.

Ngày nay trong hàng ngũ lãnh đạo Việt Nam không còn những nhân tố có phát ngôn hay hành động phản ứng mạnh với Trung Quốc. Xu hướng dịu giọng và cầu cạnh, nhún nhường trước Trung Quốc gia tăng mạnh trong quan chức CSVN. Nói chính xác ra thì Việt Nam càng ngày càng lệ thuộc và ngả theo Trung Quốc, đến nay gần như đã hoàn toàn thành một dạng thuộc địa mới của Trung Quốc.

Nếu trước kia cộng sản Việt Nam còn dập dình nhòm ngó quan hệ với Phương Tây để làm đối trọng cân bằng, nay họ không cần phương Tây nữa. Vì thế những hành động đàn áp tôn giáo, tự do ngôn luận...của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ngày càng khốc liệt , bạo lực leo thang. Nhà cầm quyền đã sử dụng các hội đoàn tấn công uy hiếp các cơ sở tôn giáo, tấn công vũ lực vào các nhà giáo dân Công Gáo và các nhà thờ. đe doạ giết Linh Mục.

 Âm thầm từng bước, có chiến lược kỹ càng, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đang đưa đất nước vào tay Trung Cộng. Kẻ đắc lực nhất trong việc nay là Nguyễn Phú Trọng, trên cương vị quyền lực tối cao nhất của đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng lo ngại quan hệ với phương Tây sẽ bị diễn biến tư tưởng, dẫn đến suy yếu và tan rã chế độ cộng sản. Trong mối lo sợ đó, Nguyễn Phú Trọng đã theo con đường gắn chặt vào Trung Cộng để tìm kiếm sự che chở, bảo vệ chế độ.

 Nếu như Nguyễn Phú Trọng còn giữ chức tổng bí thư đảng CSVN ngày nào thì sự lệ thuộc hay còn gọi là sự bán rẻ đất nước cho Trung Cộng càng sâu thêm ngày ấy. Cần phải phế truất nhanh chóng Nguyễn Phú Trọng và tước luôn đặc quyền chỉ định người thay thế.

 Nhưng đáng buồn là chưa có thế lực nào ở Việt Nam đủ sức làm điều đó.

Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017

Sacombank chiến trường khốc liệt.

Sacombank hiện nằm giữa muôn trùng tầm ngắm của các đại gia, đằng sau các đại gia là những thế lực chính trị cấp uỷ viên bộ chính trị.

Chính vì thế hàng năm trời câu hỏi ai làm chủ Sacombank vẫn là một câu hỏi lớn.

Trầm Bê bị nhà nước thu hồi quyền kiểm soát Sacombank, ra đi tay trắng và chờ quyết định số phận của mình có ra toà hay không. Nhà nước ở đây thực ra là Nguyễn Xuân Phúc.

Trầm Bê là kẻ Phúc ghét, điều đó đương nhiên, vì Trầm Bê thâu tóm Sacombank từ tay Đặng Văn Thành chỗ huynh đệ chí tình của Phúc.

Việc giết một doanh nhân lớn ở Việt Nam rất dễ mà cũng rất khó, khó nếu như doanh nhân ấy có uỷ viên Bộ chính trị đầy quyền lực đỡ đầu. Dễ là doanh nhân ấy không còn ai đỡ đầu.

Không có ai đỡ đầu thì giết thế nào.?

Ngân hàng bản chất nhận tiền về phải cho vay hoặc đầu tư vào đâu, ở Việt Nam lời nhất là bất động sản. Một dự án cướp đất công hay đất của dân với giá rẻ mạt vì đã cúng tiền cho các quan chức, sau đó xây thành nhà cửa, biệt thự bán là thu lời.

Ngân hàng cho các công ty , tập đoàn bất động sản có những dự án như thế vay tiền và đợi ngày thu lãi lẫn gốc. Cá biệt có những chủ tịch ngân hàng mở những công ty bất động sản để thực hiện dự án bất động sản. Trên cương vị chủ tịch ngân hàng, ông ta cho công ty bất động sản mà ông ta làm chủ vay tiền, thế chấp bằng chính những dự án mà công ty bất động sản đang có. Nếu suôn sẻ, có đỡ đầu, lo lót thì mọi dự án suôn sẻ và lời to.

 Nhưng chỉ cần vào vòng ngắm, lập tức những dự án bị thanh tra, mà khi đã thanh tra thì ngưng trệ đầu tiên cái đã, những vi phạm của những dự án này tất nhiên nhiều vô kể , khi muốn giết thì không thiếu gì cớ từ vật liệu, hoá đơn, vận chuyển, an toàn lao động....chưa kể còn xúi người viết đơn tố cáo, khiếu nại. Hoặc có thể kéo dài thời gian duyệt giấy phép của từng giai đoạn. Dự án ngưng trệ cả năm trời luôn, có khi còn bị khởi tố. Lúc đó mới thanh tra ngân hàng, hỏi ngân hàng việc cho những dự án kia vay là ẩu, trái quy định vì không chắn chắn, nay các dự án đấy bị đình chỉ thì tiền ngân hàng thu về ra sao.?

 Quy kết tội ngân hàng và đuổi cổ chủ tịch ngân hàng, cho người của chính phủ quản lý ngân hàng, vì đây là những ngân hàng cổ phần có số vốn nhà nước tham gia.

 Sau đó xử lý các dự án, tịch thu luôn các dự án này vì thuộc tài sản thế chấp ngân hàng. Khi tịch thu định giá sẽ không có phần hối lộ, bôi trơn kia, thế nên mức gia rất rẻ mạt.

 Vậy là tiêu đời một đại gia không có ai đỡ đầu, hoặc trong tầm ngắm của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và đồng bọn Đặng Văn Thành.

 Hiện nay Sacombank nằm trong tay chính phú, tức trong tay Phúc. Có rất nhiều đại gia muốn mua Sacombank, vì Sacombank có thế mạnh riêng và số dự án bị tịch thu bị định giá rất thấp.

Nhưng ai mon men muốn mua đều bị Phúc đe doạ thanh tra các dự án của họ. Cuối cùng chỉ có Đặng Văn Thành cánh hẩu của Phúc đứng mua. Tuy nhiên Thành mang quốc tịch Trung Quốc lại đứng làm chủ một ngân hàng lớn quan trọng đến nền kinh tế Việt Nam, ngân hàng có số vốn lớn của nhà nước làm dấy lên lo lắng của dư luận, nhất là những tuyên bố hùng hồn của Thành và những xác nhận quan hệ thân thiết với gia đình Nguyễn Xuân Phúc.

 Lúc này thấy dư luận bất lợi, Phúc và Thành đưa Minh Xoài Himlam xuất hiện vào cuộc chơi, sau lưng Minh Xoài là phe cánh quân đội, tình báo quân đội đã dẹp tất cả những đối thủ muốn mua Sacombank giúp Minh Xoài. Giờ chỉ còn giữa Minh Xoài và Thành Tầu là hai kẻ đủ sức thâu tóm Sacombank. Vợ Phúc có cổ phần chung trong tập đoàn của Thành Tầu, bà ta không muốn Sacombank lọt vào tay Minh Xoài nên đã bắt Phúc phải thu xếp để Sacombank vào tay Thành Thành Công của Thành Tầu, nơi mà Thu vợ Phúc có cổ phần.

 Phúc ngại dư luận không biết thu xếp thế nào cho vừa lòng vợ và Thành Tầu, lại còn bên phía quân đội của Minh Xoài. Cuối cùng đã đi đến giải pháp Minh Xoài bỏ 500 tỷ mua trái phiếu của công ty Sacomreal của nhà Thành với lãi suất thấp, một dạng chia phần cho nhà Thành khi Minh Xoài mua được Sacombank.

 Đệ tử của Minh Xoài là Hưởng sẽ ngồi lại ở Liên Việt để giải quyết với những tồn đọng 8 năm liền chưa thanh tra ở đây. Còn ông trùm Maphia quân đội Dương Công Minh về Sacombank để xây dựng một đế chế tài chính mới. Nếu thương vụ này thành công trót lọt, nó như là một hiệp định hợp tác của quân đội là Minh Xoài với cánh Phúc thủ tướng. Cả quân đội , tổng cục tình báo và Phúc đều là tay chân đắc lực của Nguyễn Phú Trọng, cho nên cuộc mua bán này ầm ĩ dư luận nhưng Nguyễn Phú Trọng không màng quan tâm.

 Điều an ủi với Trầm Bê, là nếu Minh Xoài Himlam nắm được Sacombank , những phần định giá tài dản, dự án mà Trầm Bê thế chấp, sẽ không đến nỗi cạn tàu ráo máng. Vì giữa Trầm Bê và Minh Xoài không có hận thù gì sâu sắc. Chứ nếu gia tộc Đặng Văn Thành nắm Sacombank thì những tài sản thế chấp của Trầm Bê ở đây sẽ bị đánh giá thấp một cách tàn bạo để trả thù.

 Mọi việc có vẻ an bài ở Sacombank, Mình Xoài chờ ngày tiếp quản. Tổng cục 2 đã thấy chiến thắng trong tay, họ thấy không cần thiết phải tung những tài liệu mật để đánh phá các nhóm khác. Mọi việc lạ trở lại bình thường. Vì thế trong vòng một tháng đổ lại đây, những tin tức tuyệt mật không còn thấy xuất hiện trên mạng xã hội như trước.

 Nếu như Minh Xoài không nắm được Sacombank, chắc chắn sẽ có một cuộc tranh chấp khốc liệt xảy ra giữa các đại gia và các bố già uỷ viên Bộ Chính Trị. Nhưng hình như cuối cùng thì cộng sản cũng thu xếp được, những kẻ yếu bị đánh đuổi, những kẻ mạnh còn lại thì bàn bạc chia chác phần với nhau.

 Sẽ có ngày nào đó những kẻ mạnh còn lại không còn gì để chia chác, chúng sẽ phải diệt nhau để khỏi phải chia phần. Ngày ấy đang  ngày càng đến gần hơn.

Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

Vũ Quang Thuận.

Lâu không viết về những người đấu tranh.

Lúc trước đã vài lần nói rằng không liên quan gì đến người đấu tranh nữa, ai muốn nghĩ sao thì nghĩ. Nghĩ xấu ư, càng tốt. Có xấu đến đâu thì truyền hình, báo chí và các trang dư luận viên nói láo hết cỡ rồi không thể bôi bác hơn, mình cũng còn chả thấy vấn đề gì.

Nhưng hôm nay, rảnh một ngày nghỉ lễ, bỗng muốn nói về ai đó.

Có nhiều người mình muốn viết lắm như Thuý Nga, Hồ Hải..và bao nhiêu người khác nữa. Viết làm sao cho xuể, có quá nhiều người cần phải nhắc nhở đến họ.

Mình lúc này muốn nhớ đến anh Vũ Quang Thuận, một hiện tượng bất chợt loé trên mạng xã hội và bây giờ thì rơi vào quên lãng vì bị chế độ cộng sản bắt giam. Có lẽ không phải người đời quên anh, mà như nói trên, có quá nhiều người bị bắt. Ai đó muốn nhắc nhở đến họ cũng không biết nhắc đến ai, nhắc đến cả một loạt tên thì bài viết mất đi sự tập trung. Nhắc đến một người thì độc giả thắc mắc sao không nhắc đến người khác. Nếu họ không thắc mắc thế họ sẽ còm một câu dạng như '' không biết anh A, chị B giờ ra sao '' hàm ý trách khéo là sao không viết về những người kia nữa.

Thế nên đôi khi thôi chả nhắc ai làm gì, để tránh cái so đo rồi thắc mắc kiểu oán tránh hoặc dè bỉu như thiên vị.

Anh Thuận không có gì liên quan đến mình, khi mình đi mấy năm rồi anh ấy bắt đầu xuất hiện nhiều trên Faceboock, nhất là đợt gần đây. Trước kia anh có hoạt động nhiều , nhưng không xuất hiện trên mạng thông tin nên mình không biết. Lúc biết đến anh, chưa được bao lâu thì anh bị bắt.

Khi anh vác thánh giá ra Lý Thái Tổ biểu tình, mình không phản đối, cũng không ủng hộ. Thật ra nếu là chỗ thân tình, mình sẽ bảo anh ấy không nên vác thánh giá ra chỗ ấy làm gì. Không dám bảo anh làm thế là sai, mà chỉ nghĩ vác thánh giá ra cùng đám tưởng niệm chiến sĩ hy sinh một cách đột ngột như vậy sẽ gây nhiều suy nghĩ khác nhau.

 Hàng ngày mình nghe anh ấy trực tiếp nói trên Facebook, chương trình Lấy lại Hoàng, Trường Sa bằng cách nào. Nghe đến mấy chục phần cũng chẳng thấy cách nào lấy lại, anh cứ nói cái tiêu đề như thế rồi khi nói lan man theo tuỳ hứng, có khi chỉ là chuyện tâm sự của anh ấy về cái gì đó, về ai đó.

 Nhưng rồi mình vẫn cứ nghe đều, nghe để thấy cách anh ấy diễn đạt tư duy của anh. Một cách tự tin , lưu loát và rất có hồn, mặc dù nội dung đối với mình chả có gì cả.

 Và hơn hết cả,  mình lắng nghe cái hồn của anh qua những buổi nói chuyện như thế.

Mình không cần thông tin, không cần quan điểm, nhận định của anh ấy để học hỏi. Không phải mình ngạo nghễ gì, mà thực sự anh ấy không thể là người thầy của mình về kiến thức đấu tranh khiến mình phải học hỏi.

 Nhưng cái hồn, cái thần thái của anh ấy trong cuộc đấu tranh mà anh theo đuổi, mới chính là cái mình muốn học. Từ cách ăn mặc nghiêm chỉnh, cách giới thiệu và cách nói say sưa, ánh mắt lúc đau buồn, lúc bốc lửa và đôi lúc hồn nhiên cười tán chuyện việc gì đó....mình thấy đó là sự hăng say , sự trong sáng , sự vô tư của một con người.

 Mình để ý anh có cái áo vét và áo sơ mi kẻ caro, cái cà vạt đỏ, anh cứ mặc thế nhiều lần khi lên hình hay những lần thấy anh đi cùng Lê Thăng Long, hai ông sơ mi, cà vạt chỉnh tề ngồi ăn cơm bình dân vỉa hè. Mình hiểu anh ấy không dư dả gì. Nhiều lần định gửi anh giúp một ít để chi tiêu, nhưng mình hiểu người như anh sẽ lại dùng tiền để vào việc đấu tranh hết. Anh sẽ chẳng tiêu cho bản thân anh.

Con người anh ấy mình nghĩ là vậy.

Đó là những cái mình cảm phục anh ấy, cảm phục từ đáy lòng. Cảm phục sự ước mơ hồn nhiên và cháy bỏng của anh ấy về cuộc đấu tranh anh theo đuổi sẽ thành công, chế độ cộng sản phải sụp đổ và để dân chủ lên ngôi trên đất nước Việt Nam.

Anh ấy theo đuổi cuộc đấu tranh đầy khát vọng, đầy trong sáng và tràn ngập những khát khao. Đôi khi sự hồn nhiên, tuỳ hứng , bốc đồng khiến anh có những lời nói, hành động làm mất lòng một số người, ví dụ như anh mặc áo quân đội Việt Nam làm nhiều người không thích.

 Gia đình anh Thuận hình như đều là cán bộ của đảng, làm cho nhà nước. Nên những thông tin về tình trạng giam cầm của anh không được phổ biến, không có những tổ chức vận động cho anh. Mình nghĩ anh Thuận cũng lường được những khó khăn đó, vì không phải đây là lần đầu anh đi tù vì lý do như vậy.

 Muốn gửi anh chút ít nhưng gia đình anh không nhận, viết bài này không có tác dụng gì với anh bây giờ. Nhưng sau này khi anh ra khỏi nhà tù của chế độ độc tài này, lúc nào đó anh đọc được, hẳn anh sẽ ấm lòng khi biết trong lúc anh tù đày, có người nhớ đến anh với sự trân trọng và cảm phục.

 Bỗng nhiên nhớ da diết tiếng nói ...

- Kính chào đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài, tôi là Vũ Quang Thuận, biệt danh là Võ Phù Đổng xin thay mặt phong trào Chấn Hưng Nước Việt thực hiện chương trình này, bây giờ là ...giờ..ngày...tại Hà Nội...

Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

Đôi điều về chuyến đi của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Đầu tiên là những hình ảnh đón tiếp quá tệ hại của Hoa Kỳ đối với Nguyễn Xuân Phúc,  không có những quan chức cao cấp, chỉ một vài nhân viên đến nỗi báo chí Việt Nam còn không biết tên và chức vụ của họ , buộc phải mô tả chung chung là nhân viên ngoại giao Hoa Kỳ.  Các phóng viên kỳ cựụ về việc bỡ đợ đi theo Phúc không thể nào chớp được tầm hình để nâng tầm hoành tráng cho vị thủ tướng của mình, tất cả các tấm hình đều được chụp lấy phạm vị hẹp để tránh những hình ảnh xuề xoà xung quanh lọt vào khung hình.





 Nhìn hình ảnh Trump đứng ở cửa Nhà Trắng đón Phúc,  người ta không hiểu ông Trump đón ông Phúc vào ở đâu, nếu như báo chí Việt Nam không ghi chú đó là nhà trắng. Tấm hình không nói nên điều ấy,  vì  trong khuôn hình chỉ mỗi một cánh cửa nhỏ và hai nguyên thủ quốc gia bắt tay nhau ở đó. Cái cửa mà Trump đón Phúc như một lối đi ra vườn. Nếu so hình ảnh mà Hoa Kỳ đón tiếp Nguyễn Tấn Dũng trước đó với việc đón Nguyễn Xuân Phúc ngày nay thì dường như thấy sự khác biệt khá rõ rệt.






 Việc đón tiếp lạnh nhạt và theo nghi lễ tối thiểu cho phải phép như thế đã thấy kết quả của cuộc gặp sẽ thế nào. Được ấn định trong vài chục phút hội đàm với tổng thống Trump, không có thời gian kéo dài thêm, sau màn chào hỏi và vài lời xã giao đến vài trao đổi, Trump là người ấn định cuộc chơi mặc dù báo chí Việt Nam chỉ thấy đưa tin rằng thủ tướng nói thế này, ý kiến nọ , đề nghị kia.

 Hoa Kỳ  đòi Việt Nam ủng hộ vấn đề phi hạt nhân ở bán đảo Triều Tiên, cải thiện thâm hụt thương mại của Hoà Kỳ với Việt Nam,  tiếp tục quân nhân Mỹ mất tích, tình trạng nhân quyền ở Việt Nam...và cuối cùng là việc Hoa Kỳ cần một trụ sở ngoại giao khang trang và rộng rãi hơn ở Hà Nội. Đổi lại Hoa Kỳ ủng hộ Việt Nam tổ chức thành công hội nghi Apec và hoà bình trên biển Đông.

Hoa Kỳ đãi tiệc cho Nguyễn Xuân Phúc ở trụ sở Bộ Ngoại Giao chứ không phải Nhà Trắng.

Đón tiếp sơ sài, đòi hỏi nhiều thứ ...đó là sự khác biệt trong quan hệ ngoại giao Hoa Kỳ và Việt Nam so với những năm trước đây. Điều này phản ánh đúng  bản chất thực tế trong quan hệ hai nước, cho thấy Việt Nam muốn nâng cao vị trí của mình trong con mắt quốc tế thì phải có nhiều nỗ lực để được quốc tế chú ý, những nỗ lực mang tính tích cực chứ không phải những nỗ lực của các nghệ sĩ Việt Nam trên sân khấu tạo những vụ bê bối để gây chú ý dư luận.

 Nếu là một người có liêm sỉ, hẳn thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẽ nhận mình cần phải làm những gì để lần sau đến Hoa Kỳ được đón tiếp trọng vọng hơn. Không phải chỉ là việc cơi nới một vài điều khoản trong chính sách cho nhà đầu tư nước ngoài là đủ, bởi những nhà đầu tư Hoa Kỳ còn nhiều thị trường khác trên thế giới này hấp dẫn với họ hơn. Vì thế, vấn đề nhân quyền ở Việt Nam nếu như được giải quyết tốt sẽ là cách nâng cao vị thế Việt Nam tốt hơn cả.

 Chuyến đi Hoa Kỳ lần này là bài học cho thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, một chuyến đi có thể khẳng định là thất bại toàn diện về mọi mặt hay nói cách khác là sự xuống cấp thảm hại trong quan hệ Việt Nam với Hoa Kỳ.

 Hy vọng ông Phúc sẽ sáng mắt và có những cải cách để nâng vị trí của mình lên ở những chuyến đi sau tới các nước phương Tây khác. Những vụ việc đàn áp tôn giáo, nhân quyền bằng các sử dụng côn đồ, vũ lực ở khắp đất nước Việt Nam ngày càng gia tăng mức độ rộng hơn, nhiều hơn và tàn bạo hơn trong nhiệm kỳ ông làm thủ tướng, các vụ việc này đều được các tổ chức nhân quyền quốc tế báo cáo rõ ràng tới quốc hội ở những quốc gia tiến bộ, đặc biệt là thái độ của chính phủ Việt Nam thiếu thiện chí xử lý giải quyết ô nhiễm môi trường. Nhìn những gì mà Trump thể hiện từ khi ngồi ở Nhà Trắng đến nay, và thái độ đón tiếp thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa qua có lẽ cộng sản Việt Nam khó mà trông đợi gì vào Hoa Kỳ khi Trump còn làm tổng thống. Tuy nhiên thì vẫn còn nhiều cường quốc tiến bộ văn minh khác đang trông chờ nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam tỏ ra văn minh và tôn trọng môi trường, tôn trọng quyền con người để nâng cao hợp tác quan hệ.

Muốn người ta coi trọng mình hay khinh thường mình là do mình. Sự đón tiếp  của những cường quốc tiến bộ mới là những thước đo xem vị trí của Việt Nam có cao trong quốc tế hay không, chứ sự đón tiếp của các quốc gia độc tài như Trung Quốc, Nga, Cuba dù hoành tráng đến mấy cũng không nâng tầm quốc tế cho Việt Nam lên, trái lại còn làm người ta kinh tởm hơn.

 Là người háo danh, sĩ diện và thích được tâng bốc,  Nguyễn Xuân Phúc sau chuyến đi Mỹ này chắc về chắc sẽ biết làm gì để đến châu Âu vào những lần tới đây.