Chủ Nhật, ngày 25 tháng 9 năm 2016

Đừng hỏi tổ quốc làm gì cho bạn...

Đừng hỏi tổ quốc làm gì cho bạn, mà hãy hỏi bạn đã làm gì cho tổ quốc.

Hơn 10 năm nay, câu thành ngữ này được lập đi lập lại trên mạng xã hội. Chúng thường thường những người '' yêu nước CNXH '' đè vào miệng những người yêu nước khác.

Chúng được sử dụng trong các cuộc biểu tình, ý kiến phản đối Trung Quốc xâm lược biển đảo, hay dùng trong những cuộc đè bẹp các ý kiến đòi hỏi về chính sách như khai thác Bô Xít ở Tây Nguyên, ở vấn đề giáo dục, y tế, giao thông, môi trường.

Hầu như bất cứ ý kiến nào phản đối hoặc hoài nghi các chính sách đường lối của nhà nước, đều bị người ta mang câu thành ngữ này ra để bịt miệng.

Bây giờ sau hơn 10 năm nhìn lại, chúng ta thấy gì.

Chúng ta thấy những người không làm gì cho tổ quốc này, là những người đáng trân trọng.

Vì sao ư.? Vì những người làm gì đó cho tổ quốc này , đã làm thế nào.?

Một núi nợ nần khổng lồ đè xuống đầu người dân. Nợ công chất cao, tham nhũng khắp nơi, xã hội băng hoại, môi trường ô nhiễm và tài nguyên cạn kiệt,  chủ quyền biển đảo bị dần dần ngoại bang thôn tính. Những cái này có phải do tôi tô vẽ ra không.?  Đương nhiên là không, sự thật của hơn 10 năm trước và bây giờ quá rành rành trước mắt để các bạn so sánh.

 Nhiều bạn sẽ thanh minh không phải lỗi tại tôi, tôi làm cán bộ trong sạch, tôi chăm chỉ, tôi nhiệt tình. Ơ thế không phải lỗi của các bạn thì lỗi của ai, khi mà đất nước nợ nần, tan hoang như thế.? Ở trên cương vị là cán bộ đảng, cán bộ nhà nước...các bạn ở vị trí là những người đang cống hiến cho đất nước đúng nghĩa nhất. Còn người dân chỉ việc làm và nộp thuế....và giờ thì kết quả của cống hiến từ các bạn là thực tế đất nước ngày nay.


Tôi không biết về kinh tế vĩ mô, tôi chỉ biết các bạn cống hiến làm cho tổ quốc thế nào mà bây giờ tổ quốc oặt ẹo với nợ nần và đủ thứ xuống cấp như thế. Kết quả là cái trả lời rành rẽ nhất cho công việc phụng sự của các bạn.

 Tôi chỉ kể chuyện của mình. Nhà tôi có  6 anh chị em, ở trong căn nhà phố cổ, mặt đường. Đa số anh chị em tôi đều muốn bố mẹ bán căn nhà đó đi để chia tiền cho mọi người. Lúc thời điểm mà nhà cửa sốt , giá trị của mỗi mét đất tính bằng mươi mười lăm cây vàng. Những ý kiến bán đi lại rộ lên.

Bố tôi hỏi tôi, các anh chị muốn bán, ý con thế nào.?

Tôi năm ấy còn rất trẻ, mới đôi mươi. Tôi bảo bố tôi rằng.

- Nhà ông bà để lại, nhà của bố đâu mà bố nói chuyện bán, huống chi là các con.

Bố tôi để cho tôi và em trai căn nhà mặt phố ấy, còn những người khác bố tôi mua cho miếng đất ở xa kém giá trị hơn, nhưng so với các gia đình khác thế cũng là tương đối ổn.

 Em trai tôi lấy vợ sớm, vợ chồng nó ở ngôi nhà ấy. Còn tôi một thân một mình đi làm ngủ chỗ làm, đến khi lấy vợ về ở nhà vợ. Rồi chắt chiu cơi nới nhà tập thể của vợ lên một tầng nữa đủ chỗ dung thân. Nhiều khi tôi cần tiền để làm cái này, cái kia lắm, những cơ hội người ta nói vào tai vụ làm ăn này ngon, vụ kia hời...nhưng nghĩ chuyện bán nhà hay cầm nhà tôi lại gạt bỏ hết.

 Đấy là nhà ông tôi để cho bố tôi và bố tôi để cho tôi. Tôi không có cái quyền gì để bán hay đặt nó cả. Tôi không có trình độ học thức, không có quan hệ, không có tiền để phát triển nhảy vọt, đi tắt, đón đầu cơ hội. Tôi biết sức mình, tôi đi học nghề thợ hàn làm biển quảng cáo, cửa hoa, cửa sắt , nhôm kính. Một nghề phù hợp với trình độ và khả năng của tôi, chỉ cần sự chăm chỉ và trách nhiệm.

Sau đó với ít tiền vay mượn  và dành dụm, tôi mua máy móc và mở một xưởng nhỏ . Số tiền vay rất nhỏ, một khi người ta  thấy bạn chí thú, việc cho mượn số tiền nhỏ không cần phải thế chấp thứ gì là điều đơn giản. Cứ thế dần dần cuộc sống tôi khá dần dần lên. Nếu như cuộc đời tôi không có bước ngoặt khiến tôi ly hương như thế này. Tôi cứ theo nghề làm biển, làm bằng sức lực và trách nhiệm đến bây giờ tôi cũng có thể mua được một căn nhà chung cư để ở, mà không hề phải bán ngôi nhà bố mẹ cho.

Lúc tôi lang thang dặt dẹo làm những nghề lặt vặt bằng mồ hôi như thế. Nhiều người hỏi tôi sao trai phố cổ, nhà cửa như thế không tính chuyện làm ăn gì. Tôi chỉ cười, thực ra tôi muốn nói rằng tài không có, thà làm lặt vặt thế này mà sống, còn hơn làm cái gì đó rồi rút cục là bán nhà trả nợ. Hay nói tóm lại là thà đéo làm gì còn hơn mà làm không xong lại mất nhà, chuốc nợ.

Bây giờ thì căn nhà tôi chắc chắn sẽ còn ở đó đến khi nào tôi giã từ cuộc đời này, nếu tôi truyền được ý chí tốt cho con cháu của mình, chắc ngôi nhà đó còn thêm được thế hệ nữa. Và tôi cũng tự hào là có lúc tôi chả làm quái gì cho nhà tôi cả, giá như lúc ấy tôi làm có khi lại mất nhà. Khả năng đó là cao vì như tôi đã kể trình độ tôi không, quan hệ tôi không nốt. Nếu đặt nhà lấy tiền làm ăn trông vào may rủi thì đừng. Của bố mẹ , ông bà để lại không thể dùng như đặt bạc vậy.

 Một ngôi nhà và một đất nước cũng có những nét giống nhau. Khi những người lãnh đạo đất nước vay lấy được tiền của bên ngoài để mang về chi tiêu lãng phí, , tham nhũng , đầu tư vào chỗ không tinh toán...thì cũng y hệt một chủ nhà đi vay tiền ngân hàng, bạn bè, hàng xóm về mộng làm ăn lớn nhưng rút cục chỉ mang tiền đó ra tiêu pha , ăn chơi hàng ngày. Cuối cùng để lại cả một đống nợ. Mà nợ cá nhân như thì khó mà quỵt được. Nói chi là nợ quốc gia với nhau.


Nợ công đầu người Việt Nam từ khi không có gì, giờ đã tới hơn 1000 usd một đầu người, tính cả đứa trẻ con mới sinh.

 Giờ ai hỏi tôi làm gì cho tổ quốc. Tôi tự hào tôi trả lời, tôi chả làm gì cả. Có chăng cái tôi làm trong 10 năm qua là ngăn cản các bạn đang làm cho tổ quốc này nợ nần ngâp ngụa như ngày nay. Và rất tiếc là những người ngăn cản như chúng tôi quá ít. Còn những người làm gì cho tổ quốc như các bạn lại quá nhiều.

Bây giờ tôi hỏi các bạn ở giai cấp lãnh đạo, những người đã nhiều năm qua hỏi móc họng chúng tôi,  gọi chúng tôi là phản động.

- Các bạn làm gì cho tổ quốc mà tổ quốc đến nông nỗi này.?

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 9 năm 2016

Đâu rồi nhà nước pháp quyền.?

Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng ở trước đại hội 12 nhiều lần đề cập đến vấn đề xây dựng nhà nước pháp quyền, thậm chí Trọng còn cho in những bài phát biểu của y về vấn đề này thành một tập sách có tên dài dằng dặc

“Phát huy dân chủ, tiếp tục xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân” 

Trên tiêu đề sách những từ do dân, vì dân , của nhân dân lặp đi lặp lại rất ấn tượng, khiến người ta nghĩ đến một sự thay đổi tư duy dân chủ trong đầu Nguyễn Phú Trọng. Nhiều cây viết tưởng như ở  phía những nhà đấu tranh dân chủ.... đã tỏ ý ca ngợi Nguyễn Phú Trọng là người có tư duy dân chủ và đổi mới.

Nhưng rút cục cuối cùng thì sự thật không phải là vậy, núp dưới vẻ một người hiền lành che mắt thiên hạ, Nguyễn Phú Trọng lần lượt loại hết các đối thủ và thâu tóm quyền lực về mình sau đại hội đảng 12. Ngay trong tiêu đề cuốn sách, Trọng đã lừa bịp bằng cách dùng loạt từ nhắc đến nhân dân, tuy nhiên y lại gài một câu gắn liền nhau đó là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.

 Xã hội chủ nghĩa đặc trưng là ĐCS lãnh đạo, một khi đã là đảng CS độc tài lãnh đạo thì không thể nào có cái gọi là nhà nước pháp quyền. Có chăng chỉ là một nhà nước đảng quyền thì chính xác hơn.

 Các lãnh đạo của ĐCSVN thường núp dưới bóng nhân dân để chiếm đoạt quyền lực, sau khi dành được quyền lực về tay họ thường trở mặt gạt phắt nhân dân sang một bên để quyền lực tập trung vào tay họ. Nguyễn Phú Trọng cũng là kẻ như vậy, sau đại hội 12 được tiếp tục làm TBT, khái niệm về nhà nước pháp quyền đã bị y bỏ rơi. Thay thế vào đó y gia tăng việc đảng lãnh đạo tập trung và toàn diện mọi vấn đề. Tập trung quyền lực vào đảng tức chính là tập trung vào tay y trên cương vị đảng trưởng.

 Vũ Ngọc Hoàng từng là phó trưởng ban tuyên giáo trung ương, ngay cả Hoàng cũng bị Trọng lừa đảo khi ngây ngô tin rằng Trọng là người tử tế một lòng một dạ chống tham nhũng và lợi ích nhóm. Vì thế trước đại hội 12 , Hoàng đã hết lòng ủng hộ Trọng. Nhưng mới đây, chứng kiến những gì Nguyễn Phú Trọng làm,  Hoàng đã cay đắng thốt lên trong bài viết mới nhất của mình trên tờ Tuần Việt Nam

http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/tieudiem/329103/co-nhung-nguoi-ban-re-to-quoc-vi-quyen-loi-ca-nhan.html

Bài viết của Vũ Huy Hoàng có đoạn.

"Có những người lúc đầu khi chưa có quyền lực thì tốt, nhưng sau đó, khi đã có quyền lực trong tay thì dần dần trở nên hư hỏng, thành người xấu; thậm chí đến mức có thể phản bội nhân dân, bán rẻ Tổ quốc vì ngai vàng của cá nhân".

 Kẻ mà Hoàng muốn ám chỉ là ai. ? Bây giờ thì ai là kẻ có quyền lực trong tay nhất.

Chính là Nguyễn Phú Trọng, kẻ có quyền lực nhất bây giờ, kẻ mà khi chưa có quyền lực thì ra vẻ tốt, và cũng chính là kẻ sau bỏ phiếu trúng thì thì bản chất biến đổi rất nhanh từ dáng đi đến cử chỉ. Hăn chúng ta còn nhớ lúc trước chưa bỏ phiếu ở đại hội 12. Trong rũ rượi như con gà ốm bệnh, thế nhưng khi trúng cử làm TBT, Trọng huyênh hoang khoác lác y được 100% tín nhiệm và thốt thêm những lời ngạo mạn.

 Trước đại hội Trọng đi đâu cũng mỉa mai về sự tham muốn quyền lực.

- Bí thư kiêm chủ tịch thì to quá, ai kiểm soát nổi.

Nhưng rồi thì chính y, Nguyễn Phú Trọng  đang ngày một ra tăng thâu tóm quyền lực. Sau khi gia tăng quyền hạn của Uỷ Ban Kiểm Tra Trung Ương, Ban Tổ Chức Trung Ương vốn dĩ là hai đội quân tay sai của mình. Trọng tiếp tục đi thêm bước nữa là buộc đảng uỷ công an phải cho y tham gia lãnh đạo.  Vậy đến giờ duy nhất y vừa có chân trong đảng uỷ quân đội ( chủ tịch quân uỷ trung ương ) vừa có chân trong đảng uỷ công an.

 Trên cái thế độc tôn về quyền lực, Trọng làm bất kể điều gì mình muốn, y chỉ đạo bộ công an, thanh tra làm vụ này, vụ kia. Chỉ đạo báo chí tung hô ca ngợi những việc y muốn làm và cấm báo chí và các cơ quan pháp luật được làm những việc mà y không muốn làm.

 Ví dụ như vụ Formosa có  đầy đủ yếu tố cấu thành tội hình sự, hành vi dù vô ý hay thiếu trách nhiệm nhưng gây hậu quả nghiêm trọng của Formosa cần phải truy tố theo pháp luật. Nhưng Trọng làm ngơ không nhắc đến, không chỉ đả động gì chỉ đạo. Các cơ quan pháp luật, báo chí đành phải I'm lặng theo. Hay những chuyện lớn như tình hình biển Đông báo chí không được phép nhắc tới, nếu có nhắc thì không được đề cập đến những thiệt hại chủ quyền của Việt Nam.

 Trong hai ngày vừa qua tại Hà Nội diễn ra hai phiên xét xử những người có hành vi ảnh hưởng đến uy tín và quyền lực của ĐCS. Đó là chị Cấn Thị Thêu, một người dân khiếu kiện đòi đất đai bị nhà nước công sản cướp đoạt. Một người là anh Nguyễn Hữu Vinh cùng đồng sự là chị Nguyễn Thị Minh Thuý đã tạo dựng một luồng thông tin đa chiều, phá vỡ sự bưng bít thông tin của ĐCS. Cả hai phiên toà này đều diễn ra thô bỉ, bất chấp pháp luật mà chính cái gọi là nhà nước pháp quyền XHCN  đẻ ra. Luật sư không được tranh luận, không được yêu cầu nhân chứng, bị hại, bị cáo bị cắt lời ....những người đến xem phiên toà công khai không được vào. Đứng ở bên ngoài bị bắt bớ, đánh đập. Nếu như vài năm trước ở các phiên toà xử người bất đồng chính kiến như Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân  và nhóm thanh niên Công Giáo tuy bị công an, dân phòng xua đuổi không cho đứng trước toà theo dõi. Thì  hai phiên toà vừa qua,  sự xua duổi của công an và dân phòng biến thành đàn áp, đánh đập đổ máu, bắt bớ vô pháp luật diễn ra một cách trắng trợn và tàn bạo.


 Vì sao Nguyễn Phú Trọng dễ dàng độc tôn quyền lực và trắng trợn đàn áp nhân quyền như vậy.? Thực lực nào giúp hắn khiến cho các đảng viên trong đảng phải e dè.? Vì sự liêm khiết, vì sự trọng sạch mà y kêu gọi. Tất cả cả đảng viên CSVN đã tin tưởng và nghe theo lời y và giao trọn quyền lực cho y chăng.?

 Ai là ngươi tin được rằng các đảng viên CSVN nhận thức được sự đúng đắn, tử tế vì dân vì nước của Trọng mà họ để mặc Trọng lộng quyền như vậy. Chả lẽ tất cả đảng viên đảng CSVN đã tốt đến mức ý thức được như thế rồi sao.?

Không, chẳng phải họ tin, mà họ sợ. Họ sợ thế lực đứng đằng sau Trọng. Thế lực mà Vũ Ngọc Hoàng đã ám chỉ đó là những kẻ mua tổ quốc Việt Nam bằng cái ngai vàng của Trọng đang ngồi.

 Đến lúc một phó ban tuyên giáo như Vũ Ngọc Hoàng phải dùng đến hình ảnh ngai vàng, một hình ảnh của sự phong kiến độc tài để nói về hiện trạng quyền lực chính trị trong chế độ CSVN ngày nay. Thì câu trả lời cho việc nhà nước pháp quyền ở đâu rồi là câu trả lời không bao giờ có đáp án.

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 9 năm 2016

Lời người ra đi.


.Hơn 3 năm xa quê hương đến Châu Âu, tôi đã quên cái cảm giác mở cửa xe hơi bước vào gặp hơi nóng dội bật ra. Nhiệt độ Houston tháng 8 như mùa hè của Việt Nam.

Buổi tối hôm đó tôi gặp hai người phụ nữ, họ đều là gái Hà Nội gốc, cả hai đã đều lên chức bà từ lâu. Họ đều đến nước Mỹ vài năm trở lại đây, khi rời đất nước đi, họ đều là những doanh nhân thành đạt trong lĩnh vực đầu tư bất động sản. Những cơn sốt bất động sản của những năm đầu và giữa thập kỷ đầu tiên của thế kỷ 21 đã giúp họ tạo dựng được một tài sản kha khá. Đồng tiền kiếm được của họ không hề có bóng dáng của gian lận, tham nhũng....đó là những đồng tiền kiếm được nhờ sự nhanh nhạy, quyết đoán , nhờ vận may và nhờ cả chính sách bong bóng của chính quyền Việt Nam.

 Một người đến Mỹ ở dạng đầu tư, người kia thì lấy chồng quốc tịch Mỹ. Lý do họ ra đi thật đơn giản, nước Mỹ là nơi đáng sống. Một phần rất lớn số tiền họ kiếm được từ cuộc bong bóng bất động sản năm xưa ở Việt Nam dành cho chi phí đến Mỹ ở. Số tiền đó thật lớn, với số tiền đó họ có thể sống ung dung và nhàn nhã đến già ở quê hương mình. Thế nhưng họ chọn cách bỏ số tiền đó để mua tấm vé đến nơi khác tít bên kia bờ Thái Bình Dương để ở nốt phần đời còn lại của mình.

Môi trường, y tế , văn hoá, pháp luật. Đó là bốn nguyên nhân chính khiến những người lớn tuổi như họ phải rời khỏi quê hương mình.

- Ra đường bây giờ ô nhiễm không thở nổi, ăn cái gì cũng sợ, đụng đến vào viện hay dây cái gì với pháp luật là cũng sợ em à. Lúc nào cũng lo phấp phỏng, thôi ở đây làm qua loa cái gì sống qua ngày cho đỡ phải nghĩ nữa. Mình già rồi không còn sức mà đối phó với những việc như thế. Ở đây tạo dựng cái chỗ để con cháu mình nó cần còn sang được dễ. Cái đứa con nhà chị ý, vợ chồng nó còn thích sĩ diện nên chưa chịu sang. Ở nhà chúng nó đi BMW còn vênh mặt được, sang đây thì vênh với ai. Chúng nó ở lại vì sĩ diện thế thôi,  mai kia mấy đứa cháu nó lớn đi học chắc cũng phải sang đây thôi.


Không phải ai rời xa quê hương cũng là mang ước mộng làm giàu, đổi đời. Nước Mỹ có những người Việt Nam đến để tìm sự bình yên, con số đó không phải là nhỏ trong những người Việt ra đi.

Đất nước không có chiến tranh, không có xung đột chính trị...người dân ra đi để tìm sự yên bình.  Thật chớ trêu.

 Ở Hung, một nước nhỏ ở Châu Âu mà nền kinh tế cũng thuộc loại nhỏ như vậy. Mức thu nhập của người Việt ở đây chỉ bằng già nửa thu nhập của người Việt tại Đức, bằng một nửa ở Na Uy, Đan Mạch. Tôi gặp cậu em đang tất bất mở thêm một gian hàng. Rất ngạc nhiên vì vợ chồng cậu đã có một gian hàng lớn nay lại mở thêm một gian hàng trong khu siêu thị lớn kinh doanh mặt hàng khác. Tôi hỏi mở làm gì , cái cũ làm không đủ sao.

Cậu em lắc đầu cười, cái cũ làm còn chưa hết việc. Em mở để làm giấy tờ đón vợ chồng thằng em sang, cả hai đứa con nó. Cho mấy đứa cháu được đi học ở đây, sống ở đây cho lành anh ạ.

Cậu em mở gian hàng như thế, mất tầm 6 tỷ tiền Việt Nam. Số tiền cậu bỏ ra làm gian hàng là số tiền sạch mà cậu chắt chiu kiếm được ở đất Hung. Chẳng phải tiền mờ ám từ trong nước đổ ra. Với 6 tỷ VNĐ ấy nếu cậu gửi về Việt Nam cho vợ chồng đứa em bay, kinh doanh gì đó đơn giản như xây nhà cho thuê thì một tháng cũng kiếm thêm khoản tiền rất ổn, bù đắp thêm cho cuộc sống gia đình em trai mình, mà không bị ảnh hưởng bấp bênh đến vốn liếng như mở gian hàng này.

 Nhưng không, cậu không chọn cách gửi tiền về làm ăn trên quê hương. Cậu chọn cách đầu tư tại đây và đưa gia đình em trai mình sang. Dù như thế sẽ vất vả hơn. Nhưng như cậu nói, cái được lớn nhất là hai đứa con của em trai mình sẽ được học và ở đây, nước Hung này. Dù có nghèo hơn các nước khác trong Châu Âu, nhưng gấp chán vạn lần ở Việt Nam.

Ở Mỹ và Hung tôi gặp bố và mẹ những người bạn tôi,  tôi không ngờ ở lứa tuổi quá 80 như họ chẳng thiếu thốn gì ở quê hương. Giờ cũng theo con cái sang Mỹ , Âu để ở nốt phần đời còn lại.

Tôi quay về Berlin, gặp bà chị gần nhà ở Hà Nội đang làm nghề cắt tóc, móng tay bên này. Bà chị đang quay cuồng tiền để mở thêm một cửa hàng ở khu trung tâm. Vẫn ngạc nhiên như chứng kiến cậu em bên Hung, tôi hỏi chị làm cửa hàng kia hết việc đâu, thiếu người làm sao còn mở thêm. Bà chị cười thầm thì, chị mở để đón vợ chồng đứa em sang làm, ở Việt Nam bây giờ chán lắm em ạ. Cho chúng nó sang đây ở cho lành.

Đi, ra đi, ra đi là tiếng gọi thôi thúc trong lòng bao nhiêu người Việt Nam. Đi khỏi đất nước mình.

Mùa hè năm 2014, Tí Hớn nghỉ hè sang thăm bố. Khi hai bố con tôi đang đi trên hè đường ở một con phố vắng. Tí Hớn hỏi.

- Bố có định ở đây không.?

Tôi không biết trả lời sao, tôi hỏi sao con hỏi vậy. Tí Hớn nói.

- Nếu bố ở đây, con cũng được ở đây, con sẽ có một cái xe đạp và đi ở phố này. Ở đây thanh bình, sáng ra chim hót, đi xe đạp ở đường phố này không sợ như ở Việt Nam.

Cuối năm đó Tí Hớn trở lại nước Đức, cậu sang ở với tôi theo diện ăn theo học bổng của bố. Tấm visa của tôi là điều khó hiểu ngay với cả những người ở sở ngoại kiều và cảnh sát Đức, hải quan Đức. Mỗi tấm visa ở đây đều có ký hiệu riêng để người kiểm tra biết được người đó ở nước Đức theo dạng gì. Ở sở ngoại kiều có nhiều bộ phận họ tiếp nhận hồ sơ gia hạn cho người ở Đức, 4 lần tôi gia hạn visa, lần nào cũng xảy ra cãi nhau giữa những người ở sở ngoại kiều với nhau, chỉ quanh mỗi việc ai là bộ phận chịu trách nhiệm cấp visa cho tôi. Bộ phận phụ trách sinh viên, di dân, việc làm....cứ đùn đẩy nhau nhưng rồi cũng có một bộ phận cấp với lời càu nhàu là lẽ ra ở chỗ kia chứ không phải họ làm việc này.

 Đã sang năm thứ tư tôi ở nước Đức này, visa lại đến năm sau, tức năm 2017.


Tí Hớn nhanh chóng đã trở lại tốp đầu trong những học sinh giỏi, cậu sang đây học chậm một năm, chả biết một tẹo tiếng Đức nào. Giờ thì cậu liên tục được nhà trường khuyên phải lên lớp 6 học. Danh tiếng học giỏi của cậu không chỉ trong lớp, mà còn đến các lớp bên cạnh. Mặc dù cậu chỉ thấy cậu chơi là nhiều. Năm học vừa rồi tất cả các môn cậu đều được điểm xuất sắc, duy môn nhạc cậu được điểm 2 ( điểm 1 ở Đức là cao nhất).

 Thật oái ăm, ở Việt Nam, môn nhạc là môn cô giáo khen ngợi cậu là năng khiếu nhất và cậu đi học thêm về nhạc. 7 tuổi cậu có thể ngồi piano chơi những bản thông thường như Thư Gửi Elly, Jingle Bells...và trong lớp nhạc ở Việt Nam cậu học có một nửa chừng đã hiểu bài.

 Sang đến đây cậu bị một vố nhớ đời, cái mà cậu tưởng giỏi nhất lại là cái khiến cậu đau nhất. Ở Việt Nam người ta dạy cho cậu nốt nhạc trong bài như kiểu thuộc lòng, thuộc phím đàn, và khi thuộc thì cậu cứ thế mà táng bàn phím thành bản nhạc và chỉ cần có trí nhớ là cậu thành giỏi giang. Còn ở đây bị cấm sờ vào đàn, học nhạc ở Đức là cậu tự cầm cốc, thìa hay cái thước kẻ gõ thành nhịp nào đó mà cậu thích, thành giai điệu, thành những âm thanh....vì quá xa lạ với cách học này, cậu rất bực bội và chỉ được điểm 2. Nhưng cậu chống chế lẽ ra cậu được điểm 1, tại vì có những giai điệu phải ba bạn cùng nhau thực hiện, bạn J không chịu làm nên cả nhóm bị điểm chia ra như vậy. Thật phức tạp, ở Đức dạy nhạc đã khác rồi, lại còn bắt cả tốp làm chung và chịu trách nhiệm với nhau. Cậu và cậu bạn còn lại chỉ còn cách chơi thân với J hơn ngoài thời gian học, để có gắn kết với nhau. Có lẽ vì thế cậu được điểm cao trong cái môn đại loại như là có trách nhiệm với mọi người.

 Hoá ra lằng nhằng cái này lại ra cái kia, bố cậu chỉ nghe một bác giải thích cái điểm cao môn trách nhiệm với mọi người, tinh thần trong cái chung là môn rất quan trọng ở Đức. Cũng chả biết môn đó là thế nào, ở Việt Nam bố cậu học chỉ có hạnh kiểm cá nhân tốt,  khá, trung bình, kém...mà bố cậu thì chưa bao giờ được mức khá cả.

 Ở Việt Nam bố mẹ cậu luôn phải ngóng tình hình ở trường, thái độ cô giáo, nhà trường có chính sách hoặc chủ trương gì. Thật mệt là ở Việt Nam giáo viên và nhà trường liên tục có thông báo đề nghị này nọ, nếu chậm trễ thực thi. đứa con của mình sẽ đi học về trong nước mắt vì bị giáo viên bêu ra giữa lớp do bố mẹ chưa đáp ứng thông báo này, thông báo kia của nhà trường.

 Ở đây thì không, hầu như bố cậu chả biết cậu đến trường làm gì, học gì, nhà trường ra thông báo gì. Sáng cậu dậy tự lấy đồ ăn sáng, lấy đồ ăn trưa và rót nước cho vào cặp, đi đến chiều về. Không thấy thông báo nhà trường đóng tiền này, nộp tiền kia bao giờ cả.

 Tí Hớn ở Việt Nam đi học, xếp hạng học giỏi thứ 6 hay thứ bảy trong lớp. Trước cậu là con của giáo viên lớp A, con của ban phụ huynh, con của cán bộ trên sở....cậu xếp xa tít tắp như vậy. Nhưng lúc nhà trường cử di học thi học sinh giỏi ở quận thì ở lớp mỗi mình cậu được đi. Lúc đó cậu về nhoẻn miệng cười rất ý nhị nói với bố.

- Buồn cười bố nhỉ, các bạn ở lớp xếp hạng giỏi hơn con, toàn được cô giáo khen, mà con lại được đi thi chứ không phải các bạn.

 Ở Đức không có con ai sẽ được ưu tiên cả, chỉ có  học sinh nào học giỏi và hoà đồng, thân ái và có trách nhiệm với các bạn khác là được quý mến và khen ngợi. Bạn nào học không giỏi, khó tính với bạn bè thì những bạn được khen kia phải chơi thân và động viên bạn mình học giỏi và quan tâm đến mọi người.

 Tuần trước Tí Hớn đi học về, cậu cất cặp và nói rất khoát.

- Hôm nay con ra quán ăn với các bạn, các bạn chờ con ngoài quán rồi.

Sự quả quyết như việc nó phải thế của cậu khiến không ai dám hỏi. Cậu lấy tiền của cậu ra 10 euro và đi.

 Đến tối cậu về, bố mới hỏi vì sao. Cậu kể.

- Hôm nay ở lớp con bầu cử cho trẻ em, thấy giáo giới thiệu các đảng ở Đức, lời hứa của mỗi đảng và mình thích đảng nào bầu đảng đó. Có một đảng họ bảo họ lấy thuế cao, nhưng tiền thì sẽ dành cho những người có thu nhập thấp hay thất nghiệp. Con bầu cho đảng đó.  Sau bầu cử ở lớp thầy giáo nói các bạn nên gặp nhau và nói lý do vì sao mình bầu cho đảng nào, thuyết phục các bạn khác nghe theo. Nên chúng con ra quán ăn để bàn tiếp chuyện này.

Cậu ngừng lại một lát rồi hỏi.

- Ở Việt Nam mình có một đảng thôi bố nhỉ ? Một đảng thì bầu cái gì cơ chứ.

Bố hỏi.

- Con có muốn về Việt Nam không.?

Cậu lắc đầu dứt khoát.

- Không, bố về thì về, con ở đây học thích hơn.

 Nếu Tí Hớn học ở đây đến hết trung học , tiếng Đức của cậu như người bản xứ đã đành, tiếng Anh của cậu cũng tốt gần như vậy. Nếu cậu duy trì mức học tập khá và giỏi không cần quá xuất sắc...thì kết thúc đại học cậu tự nộp hồ sơ xin việc dễ dàng ở công ty nào đó. Bố mẹ không phải lo lắng, không phải chạy chọt. Người Đức đang dạy cậu tự xử lý số phận của mình ngay từ bây giờ, lúc cậu còn đang học lớp 5.

 Các bậc cha mẹ ở Việt Nam lo cho con mình học hàng ngày, lo cho con mình công việc đến tận lúc con trưởng thành. Thế nhưng một ngày nào đó con cai của mình sa ngã, cờ bạc nghiện ngập... họ ngậm ngùi than

- xã hội làm nó thế.

Nhiều người lên án họ là đổ trách nhiệm cho xã hội, là do chính họ không dạy bảo được con.

Nghĩ cho cùng cũng oan cho họ, chả bố mẹ nào dạy con làm điều xấu cả. Nhưng đứa con của họ đâu phải chỉ đóng khung trong giáo dục của bố mẹ. Chúng còn tiếp thu ở nhà trường, bạn bè, xã hội nữa. Sức giáo dục của bố mẹ Việt Nam quá nhỏ bé và mong manh trước những cơn thác lũ đủ màu sắc lối sống của xã hội, cuộc đời , nhà trường. bạn bè...và cả văn hoá trên truyền thông nữa.

 Hầu hết những thanh niên Đức khi học xong đều bươn chải đi tìm công việc cho mình, không nhờ cậy đến bố mẹ, đại đa số chúng có lối sống lành mạnh, tiết kiệm, không sĩ diện, thực tế và không ỷ lại người khác. Đó chẳng phải là bố mẹ dạy chúng, phần lớn là

- xã hội làm nó thế.

Là một người bố, trên cương vị ấy tôi xin gửi lời khuyên đến các bậc bố mẹ khác. Nếu lo được cho mình rời khỏi Việt Nam hãy cố gắng lên làm. Hãy để cho chúng được sống và học một cuộc sống tốt đẹp. Sẽ có nhiều người bảo tôi tại sao không có ý xây dựng quê hương, không hướng con mình đến việc xây dựng quê hương, yêu đất nước, dân tộc  được như mọi nơi trên thế giới .mà lại xúi bỏ đi như thế. Ai cũng nghĩ như thế thì ai là người xây dựng quê hương, đất nước, đấu tranh với những cái sai trái của xã hội.

A ha, câu hỏi rất đạo đức... thật là khó trả lời.

Thứ Tư, ngày 21 tháng 9 năm 2016

Tản mạn Ba Sàm.

Ngày mai toà án cộng sản VN sẽ dựng một phiên toà xảo trá để xét xử anh Ba Sàm tức Nguyễn Hữu Vinh.

 Phiên toà phúc thẩm này diễn ra khi anh Ba Sàm đã đi hết nửa mức án mà toà sơ thẩm tuyên.

Trong những người làm thông tin của lề dân, không có ai vượt được qua Ba Sàm về tốc độ làm việc. Hàng núi thông tin khổng lồ được anh chia sẻ và đăng lại trên trang Ba Sàm kèm với những lời bình rất xúc tích. Điều ấy chứng tỏ anh phải đọc rất kỹ từng bài viết, từng thông tin.

 Và cũng không có ai vượt qua được anh về tính khách quan, sự cân nhắc lựa chọn thông tin nào có lợi và bổ ích cho độc giả.

Ở Ba Sàm có sự tinh tế cảm nhận được nguồn thông tin bài viết, có sự bao quát rộng để nhìn thấy lợi ích của bài viết đến công cuộc khai mở dân trí. Đặc biệt những lời bình của anh trong mỗi bài viết như ánh sáng soi tỏ cho người đọc nắm được nội dung bài viết.

Tất cả những gì anh làm đều hướng đến mục đích chung là hướng cho người đọc đến những thông tin đa chiều. Việc mà chế dộ cộng sản Việt Nam đang bằng mọi thủ đoạn để làm ngược lại.

Ở một vị trí độc lập, anh Ba Sàm luôn giữ cho trang của mình được sự độc lập có chọn lựa. Không phải sự độc lập tào lao bất kể cái gì cũng đưa tuốt tuồn tuột lên để câu khách đọc. Hầu như lúc Ba Sàm quản trị trang web của mình, người đọc hiếm thấy những bài của nhà đấu tranh này phê phán nhà dân chủ kia.

 Khó có người quản trị trang web nào có thể giữ được lòng mình một cách khách quan như vậy. Đa số những người làm tin, điểm tin nào,  cũng có cảm tình với phe nhóm nào đó, vì thế trong đống hàng hà đa số tin tức đưa, họ chọn những tin có lợi cho nhóm của mình hoặc bất lợi cho nhóm khác mà họ không ưa.

 Ba Sàm không có chuyện đó, anh là một người làm báo lớn, một nhân cách lớn và hướng đến một mục đích lớn.  Cái khoảng trống mà anh để lại trong nền thông tin lề dân bây giờ vẫn là một khoảng trống mà chưa có trang tin, người làm tin nào có thể thay thế được. Thậm chí có thể còn là nhiều năm nữa cũng không có cá nhân nào, nhóm nào có thể thay thế được. Bởi không nhiều người hội tụ được những điểm ưu việt như anh.

 Những năm trước khi Ba Sàm còn chưa bị bắt, lượng thông tin ngồn ngộn, phong phú, hấp dẫn của trang Ba Sàm khiến cho bất cứ người nào muốn tìm hiểu, đều sáng dậy mở trang Ba Sàm đầu tiên để theo dõi. Những tin nóng hổi đều được cập nhật ở đây,  và có những tin rất quan trọng cho những người tìm hiểu về chuyên môn  hay vụ việc nào đó. Tôi thích nhất ở Ba Sàm không phải là những tin nóng hổi, nhanh nhất...mà là những mẩu tin tưởng chừng như vun vặt vì dụ ông này thăm chỗ kia, đơn vị này ký kết cái nọ, cuộc gặp mặt của hội đoàn của đảng ở đâu đó.... đấy chính là những tư liệu bổ sung quý báu cho những bài viết của tôi.

 Bây giờ thì mỗi lần viết, tôi phải tự lần mò đi tìm, đi tra mất rất nhiều thời gian hơn.

Trong ba ngày liên tiếp,  những người yêu chuộng tự do trên đất nước Việt Nam phải chứng kiến hai sự việc rất đau lòng. Vào ngày 20 là phiên tử bất nhân của toà án cộng sản Việt Nam kết án người phụ nữ dũng cảm Cấn Thị Thêu.  Chỉ trong một vụ việc đất đai ở Dương Nội chị Thêu đã phải hai lần ra toà, hai lần chịu án tù, lần trước với người chồng của chị.  Chế độ cộng sản đã đi đến cùng của sự bất nhân, chưa có một vụ cướp đất nào mà xử người dân tù đến 2 lần liên tiếp như vậy. Dường như chế độ này đang điên cuồng như tên tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đang thể hiện, chúng sẵn sàng chà đạp tất cả mọi sự phản kháng, ý kiến bất đồng để thể hiện sự độc quyền, độc tài. Chúng muốn nói  không ai có thể làm gì chúng, và chúng không phải nhân nhượng, không phải e dè sự bất mãn , bức xúc của quần chúng nhân dân. Chỉ có quyết định của Đảng là vượt lên hết tất cả mọi giá trị pháp luật cũng như đạo lý.

 Ngày 22 tới đây, đảng cộng sản VN lại muốn thể hiện sự tàn bạo để uy hiếp dân chúng qua phiên toà xét xử Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thuý, bằng những chiêu trò vô đạo, chà đạp lên mọi thủ tục trình tự của pháp luật.

Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã trả lời luật sư Trần Vũ Hải trước ngày xử rằng ông đã ngồi tù 2,5 năm rồi chả có gì ngại phải chịu thêm 2,5 nữa. Hãy để cho các luật sư không bị sức ép khi cất lên tiếng nói của mình.

Như thế Nguyễn Hữu Vinh đã ý thức được cuộc chiến này, không phải sự thắng thua nằm ở chỗ bên công lý, yêu tự do bị đè bẹp. Mà hơn cả là sự thắng thua nằm ở ý chí không bao giờ bị đè bẹp.

 Đảng csvn dưới sự lãnh đạo độc tôn của Nguyễn Phú Trọng, tập hợp được quyền lực vào tay mạnh hơn bao giờ hết,  để triệt tiêu những tiếng nói đòi tự do ngôn luận, đòi quyền con người. Sẽ có nhiều cuộc biểu tình, phản kháng bị đàn áp dã man hơn những năm trước kia rất nhiều.

 Nhưng đừng vì thế mà những người yêu tự do, công bằng sợ hãi mà chùn bước.  Hơn lúc nào hết, ngày mai ở phiên toà xét xử Nguyễn Hữu Vinh phải cần có nhiều người ủng hộ anh có mặt. Dẫu bị đàn áp, bị phân tán, bị dẹp tan...nhưng đó là sự thắng lợi của bạo lực từ chế độ cộng sản, còn sự thắng lợi về ý chí yêu chuộng tự do, dân chủ, quyền con người thuộc về những người dân. Đấy chính là điều mà anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã thể hiện qua lời nhắn với luật sư Trần Vũ Hải.

Thứ Ba, ngày 20 tháng 9 năm 2016

Hậu Trịnh Xuân Thanh.

Những kế hoạch của Nguyễn Phú Trọng thâu tóm quyền lực qua việc xử lý Trịnh Xuân Thanh đã bị đổ bể.

 Trịnh Xuân Thanh biến mất, dù anh ta ở Việt Nam hay ở đâu đó trên thế giới này thì việc đưa anh ta trở lại kịch bản ban đầu của Trọng là điều không thể.

Mục đích của Trọng bây giờ ngày một rõ ràng hơn, đó là hướng đến ba mục tiêu Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng và Nguyễn Tấn Dũng. Dưới chiêu bài đánh tham nhũng Trọng từng bước thực hiện kế hoạch xử lý ổ nhóm này. Ít nhiều thì lợi dụng được tâm lý bức xúc của người dân với tham nhũng, qua những tay bồi bút của mình định hướng. Trọng đã khá thành công.

Hãy nhìn rộng hơn một chút, có thể thấy từ khi đại hội đảng 12 hoàn tất với quyền lực nằm trọn về tay phe Nguyễn Phú Trọng , những ý kiến hay những luồng tư tưởng phản đối Trung Quốc ngày một yếu đi. Trái lại sự tẩy chay và thoá mạ Hoa Kỳ lại tăng lên.

Bộ đàn em mới của Trọng là Nguyễn Xuân Phúc thủ tướng, Ngô Xuân Lịch bộ trưởng quốc phòng thay nhau đến thăm Trung Quốc trong thời gian rất gần nhau. Phía Trung Quốc đã đón tiếp nồng hậu như đón đưa con hoang quay đầu trở lại.

Trong khi đó, ngoài khía cạnh tham nhũng mà Trọng đang kết án ra, chúng ta cũng cần phải nhìn tới khía cạnh khác ở nhóm Nguyễn Tấn Dũng, Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng có thái độ không hướng về Trung Quốc nhiều như nhóm Trọng. Đã thế nhóm này còn bày tỏ ý định muốn quan hệ sâu và rộng thêm nưã với Hoa Kỳ.

Nguyễn Tấn Dũng và Vũ Huy Hoàng đã đặt nhiều sức lực để thiết lập Việt Nam tham gia TPP, gần như 90 % con đường Việt Nam đi đến TPP đã được hoàn tất. Trước khi giã từ nhiệm kỳ, Nguyễn Tấn Dũng đã dành phần lớn thời gian trong buổi họp để nói về hiệp định này do Vũ Huy Hoàng đại diện Việt Nam ký kết.

Nhưng sau khi cả hai người này rời chính trường, bộ sậu mới của Trọng nên không hề đả động đến TPP và còn có ý định trì hoãn việc quốc hội thông qua. Mặt khác bộ sậu Trọng liên tiếp đi sang Trung Quốc để cam kết và ký kết nhiều hiệp ước với cường độ rất lớn.

 Đinh La Thăng bí thư thành phố HCM, đây là nơi mà do tính chất của lịch sử, người dân có thiện cảm với Hoa Kỳ rất nhiều. Một người như Đinh La Thăng ở một nơi như thế chắc chắn không phải là mong muốn của người cộng sản Trung Quốc.

 Sau sự biến mất của Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Phú Trọng nhận thấy tình hình bất lợi cho uy tín của mình, điều đó sẽ khiến công cuộc thanh trừng Đinh La Thăng ảnh hưởng nếu kéo dài. Trọng quyết định tăng tốc, bứt phá gấp để đạt được mục đích đề ra, rút ngắn thời hạn tiêu diệt Đinh La Thăng. Trọng đã cho báo chí, bồi bút tung những bài ám chỉ những sai phạm của Thăng và đồng thời cho bắt khẩn cấp một nhóm đàn em của Thăng thuộc nhóm dầu khí mà trước kia Thăng phụ trách.

 Các mũi tấn công của Trọng bắt đầu nhắm đến Thăng.

Đinh La Thăng khác với Nguyễn Tấn Dũng ở chỗ, Thăng chỉ có hai đứa con gái và cả hai đều không hứa hẹn gì sự nghiệp chính trị theo đảng CS. Nếu Nguyễn Tấn Dũng có điểm yếu là ba đứa con của mình để Trọng lợi dụng làm sức ép, khiến Dũng phải nhũn như con chi chi rời cuộc chơi. Thì Đinh La Thăng hoàn toàn không có nhiều cái để mất như vậy.

Không có dấu hiệu nào cho thấy Trọng sẽ khoan nhượng với Thăng. Thắng lợi trước Nguyễn Tấn Dũng ở đại hội 12 được Trọng tô vẽ thành ánh hào quang cho mình, lúc này Trọng không thể nào để ánh hào quang đó lu mờ. Đến quyền nghiêng thiên hạ như Dũng mà Trọng còn hạ bệ được, thì việc không hạ được Đinh La Thăng sẽ là nỗi nhục nhã khiến ánh hào quang cá nhân Trọng vẽ ra cho mình bị tắt hẳn chứ không chỉ là lu mờ. Nhất là sau vụ Trịnh Xuân Thanh thì Trọng chỉ còn nước điên cuồng, gấp rút thực hiện cuộc tảo thanh này để cứu vãn uy tín và không để đối thủ thiết lập được thế trận phòng ngự.

 Nếu Đinh La Thăng thụ động đối phó tủn mủn với những cuộc tấn công của Trọng. Kết thúc của Thăng bi thảm là điều nhìn thấy trước.

 Nhưng nếu Thăng chấp nhận cuộc đối diện này, Thăng cần phải buộc Nguyễn Tấn Dũng ra mặt giúp đỡ, hiệu triệu những tay chân, đàn em cũ để làm cuộc chiến một mất một còn với Trọng. Những đàn em của Dũng còn rất nhiều, Dũng không thể chọn cách như Võ Nguyễn Giáp đã từng trọn là sống yên đời mình, để mặc đàn em bị đối thủ thịt dần. Lúc này không hiệu triệu, để lâu tất cả sẽ thành quá muộn.

 Việc dẫn độ Thanh từ nước ngoài trở về không hề dễ dàng, thậm chí là không tưởng. Nhưng cứ đặt trường hợp dẫn độ được Thanh về thì thời gian thủ tục tranh luận với nước sở tại phải mất đến hàng năm. Trọng không có thời gian để chờ đợi điều này, trong khi cuộc tấn công Thăng đòi hỏi phải gấp rút từng ngày.

 Trường hợp nhóm Thăng, Dũng, Hoàng quyết định chiến đấu chống lại Trọng. Có thể kịch bản sẽ đi đến hoà hoãn, thoả hiệp để giữ vững ổn định cho đảng. Các nhóm trung dung khác sẽ chọn giải pháp này gây sức ép cho hai bên ngồi vào bàn đàm phán. Nếu đàm phán không đi đến hoà hoãn, sẽ xảy ra một cuộc họp bất thường của trung ương. Một TBT khác ôn hoà được nhiều bên chấp nhận sẽ lên thay thế Trọng. Vị TBT mới này không nghiêng về Trung Quốc hay Hoa Kỳ, ở thế trung dung ông ta điều khiển đảng CSVN đi tiếp vài năm nữa đến đai hội 13.

 Cho đến nay thì ứng cử viên cho chức TBT là các ông Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc, Đinh Thế Huynh. Hai ông Phúc, Huynh đều bộc lộ sự thân Tầu rõ rệt, ở ông Huynh là bản chất còn ở ông Phúc là tính cơ hội tuỳ theo gió ở đâu nghiêng theo đấy.  Còn ông Trần Đại Quang dường như đứng xa cuộc thanh trừng của Trọng Lú cũng như những mối quan hệ đậm đà với Trung Quốc.

Nguyễn Phú Trọng cũng giăng lưới cản đường Quang khi ra quyết định tính tuổi của cán bộ theo lý lịch hồ sơ đảng. Bởi vì thế những người cần hành động gấp bây giờ không chỉ là Trọng và Thăng, Dũng , Hoàng...mà còn có thêm cả Trần Đại Quang.

 Ông Quang muốn có sức mạnh để can thiệp vào chính trường lúc này, lại cần đến Tô Lâm và bộ máy công an. Những khúc mắc giữa ông Quang và Tô Lâm đã được khuấy sâu thêm bởi bàn tay Trọng. Cuộc thương thảo giữa Quang và Tô Lâm sẽ quyết định cục diện chính trường Việt Nam hiện nay ổn định hay rối bời.

 Những tiếng súng ở tinh uỷ Yên Bái xa với Hà Nội về khoảng cách không gian, nhưng từ tỉnh uỷ lên đến Bộ Chính Trị không xa nhau nhiều như thế. Không có gì đảm bảo rằng những tiếng súng như vậy không diễn ra trong BCT Việt Nam ở thời gian tới đây.

 Tôi đăng bài viết này, không phải vì thông tin trong đó, không phải vì nó hay, nó độc đáo gì ở nội dung. Cái hay và độc đáo nhất của nó nằm ở chỗ, đây là bài viết của một người trong chế độ này, đang chán ghét và bất mãn về chế độ cộng sản. Một người bạn của Tr

 Ngày mai và ngày kia tôi sẽ không có bài viết nào, hãy dành cho tù nhân lương tâm Cấn Thị Thêu, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thuý ..những người hùng thực sự quả cảm và kiên định như thế, họ có được sự quan tâm chia sẻ của nhân dân, trong những ngày họ phải đứng trước toà để chịu những lời phán xét của bọn nhơ bẩn,  độc ác và tham tàn.



Nguyễn Phú Trọng - Rắn giả Lươn 2
Hoa Kỳ, ngày 19.09.2016 Gửi Người Buôn Gió
Lần trước tôi đã gửi cho anh bài thế hệ 6x của chúng tôi đang làm gì và cuộc sống hàng ngày của họ như thế nào ở Việt Nam.
Sự gian hùng của Nguyễn Phú Trọng và con dê tế thần TXT.
Blog NBG đã đăng bài viết của TXT gửi các anh chị trong BCT và Ban bí Thư (BBT), trong đó khi đề cập đến tính chất đàn áp không tuân thủ pháp luật, chà đạp lên quyền con người lên người dân, và đặc biệt trong sự kiện TXT, Nguyễn Phú Trọng bằng cách chỉ đạo tuyên truyền chụp mũ BBT, UBKTTW Đảng kết luận sai lệch về TXT, biến TXT thành con dê tế thần trong mục tiêu thanhtrừng những đối thủ, đồng chí trong BCT mà khoátrước coi thường Nguyễn Phú Trọng, không cùng phe nhóm với Nguyễn Phú Trọng. Trong lá thư đấy TXT đã chỉ ra Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo bắt giữ TXT nếu có mặt tại Hà Nội. Đêm 16.09.2016 điều TXT nói trong lá thư đã được Bộ CA thực hiện theo chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng, khởi tố vụ án với tiêu đề cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng đối với một số nhân vật ở PVC và lôi TXT vàocùng tội danh này. Sau đó Bộ CA lập tức có Quyết định truy nã đối với TXT. Bộ CA dưới sự chỉ đạo,áp đạt của TBT Nguyễn Phú Trọng đã bất chấp luật pháp, tiến hành bắt giữ và khám xét các công dân vô tội. Bộ CA theo quyết định bắt giữ và khám xét dựa vào điều 165 Luật hình sự VN đã hết hiệu lực như nghị quyết của quốc hội là vi phạm quyền con người, luật pháp hiện hành. Đặc biệt qua các tài liệu đã được các cơ quan chức năng của VN (Bộ Công Thương, kiểm toán nhà nước, thanh tra CP, chính Bộ CA và Thủ tướng Chínhphủ) đều kết luận thua lỗ ỏ PVC đều khôngdo TXT gây ra. Bộ CA đã bắt người trái phép, tạm giam các cán bộ của Tổng Công ty XLDK khi chưa có kết luận là họ có tội và dùng đúng các qui trình cũ là bức cung, nhục hình,ép cung, gây dựng chứng cớ giả, biến một cuộc trả thù hèn hạ của TBT Nguyễn Phú Trọng thành một vụ án hình sự kinh tế (Nguyễn Phú Trọng muốn biến một cuộc thanh trừng đấu đá nội bộ, âm mưu chính trị, trù dập đồng chí của mình thành một vụ án kinh tế.
Về vấn đề này báo chí Việt Nam theo chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng luôn mang ra so sánh với cuộc thanh trừng nội bộ của Tập Cận Bình tại Trung Quốc với tiêu đề mĩ miều là Đả Hổ Diệt Ruồi. Thực ra khi Tập Cận Bình lên TBT Trung Quốc,ông ta chỉ là phó Chủ Tịch nước và Phó Bí Thư Quân Ủy TƯ, không có vai trò gì trong các chính sách xây dựng kinh tế cũng như chính trị của người tiền nhiệm Giang Trạch Dân. Nguyễn Phú Trọngthì ngược lại như trong bài viết trước của tôi: Nguyễn Phú Trọng - Rắn giả Lươn phần 1, tham gia vào tất cả các chính sách về xây dựng kinh tế cũng như chính trị từ 2006 đến 2015, và Nguyễn Phú Trọng phải chịu trách nhiệm chính về các hậu quả sai trái trong thời gian này. Vì vậy việc Nguyễn Phú Trọng đang làm chỉ thể hiện rõ bản chất của ông ta là hèn nhát, dối trá,phủi trách nhiệm.Tốt thì nhận về mình, xấu thì đổ cho đồng chí và cấp dưới. Nguyễn Phú Trọng làm được điều này vì trong 18 Ủy Viên BCT không còn người nào như Nguyễn Tấn Dũng (NTD) và Trương Tấn Sang (TrTS) làm đối trọng. Liệu có phải như vậy không? Nguyễn Phú Trọng có che mắt được 18 Ủy Viên BCT mới hay không? Khi mà tôi là một người ngoài cuộc còn biết như vậy, thì họ chắc chắn là biết, và chỉ đợi Nguyễn Phú Trọng xảy chân và có người đưa các âm mưu và thủ đoạn của Trọng ra công luận thì ông ta cũng sẽ bị khởi tố về tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng, tham nhũng, thông qua các luật định chống lại nhân dân và quyền con người. Cùng ngày 16.9 Bộ CA cũng ra quyết định khởi tố và truy nã TXT cũng theo điều 165 Bộ Luật hình sự VN đã hết hạn từ 01.07.2016. 
Gió thân mến, TXT có gửi Email cho tôi thông qua bài viết này nhờ anh liên hệ và khẳng định với các luật sư Lê Công Định và Trần Vũ Hải ủy quyền cho 2 luật sư này bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho TXT tại VN và TXT cũng đề nghị và thách thức TBT Nguyễn Phú Trọng, Bộ CA, cục C46 Bộ CA đưa ra bằng chứng là TXT cố ý làm trái về vấn đề gì ở PVC đưa công khailên báo (chứ đừng nói chung chung là thua lỗ 3.200 tỉ mà ai cũng biết đã có kết luận của chính phủ là không phải do cá nhân TXT) Nếu đúng TXT vi phạm,anh ta sẽ xuất hiện và thực thi công lý. Bộ CA và Nguyễn Phú Trọng không cần phải truy nã,khởi tố trái pháp luật, vi phạm bộ luật Hình sự VN như vậy.
TXT có đề nghị khiếu kiện và truy tố Nguyễn Phú Trọng ra toà án trong nước cũng như nước ngoài về những tội danh như sau:
Thời kỳ Nguyễn Phú Trọng làm Bí Thư thành ủy HN 
1. Nguyễn Phú Trọngđã thông qua vợ con và chính mình mua rẻ đất và biệt thự của các dự án do mình cấp đất như trong bài viết NPT - Rắn giả Lươn phần 1 đã nêu, rồi bán để thu lợi bất chính hàng chục tỉ đồng.Đây là hành vi tham nhũng (với tội danh này theo bộ luật hình sự của VN, nếu tham nhũngtrên 500 triệu là có thể tử hình 2. Chỉ đạo cho CA và chính quyền địa phương HN tịch thu đất của bà con ở huyện Đông Anh tại các xã Vân Trì, Nam Hồng để làm sân gôn cho Hàn Quốc, gây chết người. Đây là hành động trấn áp những người dân thường, vi phạm hiến pháp của Việt Nam và thế giới về quyền con người, quyền được ở, quyền được sở hữu cá nhân (với tội danh này thì theo bộ luật HS của VN có thể tù cao nhất là chung thân)
3. Còn rất nhiều việc mà Nguyễn Phú Trọng vi phạmpháp luật tại HN. Đề nghị các anh chị theo dõi Blog cũng như nhân dân HN theo dõi bài này phát hiện và đăng thêm để chúng tôi thu thập hồ sơ gửi tòa. Thời kỳ Nguyễn Phú Trọng làm chủ tịch quốc hội và TBT (từ 2011 đến nay)
4. Tại Quốc hội Nguyễn Phú Trọng không thông qua các tờ trình quốc hội của chính phủ về quyền con người (luật biểu tình, luật thành lập công đoàn độc lập, luật tự do báo chí vv…). Đây là những quyền cá nhân cơ bản của con người, mặc dù đã được chínhphủ trình quốc hội nhưng Nguyễn Phú Trọng với vai trò chủ tịch Quốc hội nhất định không thông qua (với tội danh chống lại nhân dân, chống lại những quyền cơ bản của con người, theo luật hình sự của VN có thể bị tù từ 20 năm cho đến tử hình
5. Đặc biệt là giai đoạn Nguyễn Phú Trọng làm TBT trước và sau đại hội 12, dưới sự lãnh đạo toàn diện và tối cao của Nguyễn Phú Trọng đã xảy ra những việc đặc biệt gây hậu quả trầm trọng cho đất nước và con người VN mà Nguyễn Phú Trọng phải chịu trách nhiệm như sau: - Vụ xả nước thải của Formosa gây ô nhiễm toàn bộ biển miền Trung (Cố ý chỉ đạo làm trái gây hậu quả vô cùng nghiêm trọng, bao che cho tội phạm, hủy hoại môi trường mang tính đặc biệt nghiêm trọng gây hại cho hàng chục triệu người dân miền Trung. Theo luật hình sự VN, ba tội này có thể tử hình) - Việc hai máy bay rơi của quân đội mà Trọng làTBT kiêm bí thư quân ủy TƯ là người cao nhất phải chịu trách nhiệm (đây là tội thiếu trách nhiệm trên cương vị là tổng chỉ huy gây thất thoát tài sản lớn và chiến sỹ. Với tội danh này theo lật hình sự VN cũng có thể nặng nhất là chung thân đến tử hình) - Việc Bí thư tỉnh ủy, phó bí thư kiêm chủ tịch hội đồng nhân dân tỉnh Yên Bái bị bắn chết. Đây là những người trực tiếp doNguyễn Phú Trọng bổ nhiệm và chịu trách nhiệm chỉ đạo theo ngạch Đảng (đây là tội buông lỏng quản lý, thiếu trách nhiệm để cho cấp dưới trực tiếp bắn giết nhau gây hậu quả nghiêm trọng. Theo Điều lệ Đảng thì Nguyễn Phú Trọngphải bị khai trừ Đảng, theoluật hình sự với tội thiếu trách nhiệm cũng có thể bị xử phạt tới 20 năm tù) - Hàng loạt các vụ việc như Trầm Bê (ngân hàng Phương Nam), thua lỗ của Hoàng Anh Gia Lai, vv… (với những tội trên, cần phải đưa Nguyễn Phú Trọng ra tòa). Kính gửi bà con nhân dân trong và ngoài nước, mong bà con nhân dân bổ sung cập nhật thêm những tộiphạm của Nguyễn Phú Trọng mà chúng tôi chưa được biết để chúng tôi tập hợp và đưa Nguyễn Phú Trọng ra xét xử trước tòa án trong nước và quốc tế (với toà án trong nước TXT đã có ủy quyền cho các luật sư Lê Công Định và Trần Vũ Hải, với tòa án quốc tế, chúng tôi và TXT sẽ ủy quyền cho các luật sư nước ngoài). NBG thân mến, trên đây tôi gửi toàn văn đơn của TXT đưa Nguyễn Phú Trọng ra tòa án quốc tế về hình sự và nhân quyền. Chào thân ái Hoa Kỳ, 19.09.2016

Thứ Hai, ngày 19 tháng 9 năm 2016

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm 4.

Chiều nay Budapest mưa, mưa rơi xuống những cái cây ngoài vườn, tạo thành những âm thanh khiến người xa xứ ngỡ đang ngồi trong mái nhà của mình ở quê mẹ.

 Quê mẹ tôi ở gần làng Nhị Khê, nhà bà ngoại tôi là một gian nhà gỗ, mái gianh, nền đất. Ngoài vườn  có nhiều cây, có một bụi tre to, một cây sấu, một vườn chuối. Những lúc nào mưa rơi xuống trên tàu lá chuối, tôi ngồi dưới hiên nhà, nhớ mẹ vô cùng. Những ngày hè mẹ tôi gửi tôi về quê cho bà ngoại trông, để mẹ còn đi bán hàng rong trên vỉa hè quanh chỗ Hồ Gươm.

Với tôi cảm giác xa nhà vào một chiều mưa, nhìn ra ngoài vườn thấy những hạt mưa rơi xuống tàu lá chuối là thứ đáng sợ nhất. Sợ vì âm thanh liên tục dồn dập đến phũ phàng, và sợ vì tàu lá chuối cứ rách dần theo những hạt mưa tưởng là mềm mại ấy. Những thứ ấy làm tôi liên tưởng đến số phận của con người, cứ mỗi lần bầm dập, mỗi lần tơi tả cả hình hài lẫn thể xác.

 Bao giờ bạn cô đơn, xa xứ, tương lai mịt mùng, gánh theo những gánh nặng lớn. Bạn sẽ hiểu được cảm giác nhìn mưa rơi trên tàu lá chuối, trong một khu vườn của một nhà nghèo ở vùng quê.

 Mưa làm tôi rảnh, tôi có dịp nghĩ lại về chuyện Trịnh Xuân Thanh. Bắt đầu từ những người đến gặp tôi trước đây và những người hôm tối thứ bảy qua. Họ có phải là một tổ chức không.? Phải chăng đấy là một tổ chức trong đảng CSVN đang muốn đấu đá nhau, vì lẽ nào đó họ nhờ tôi đăng tải điều họ muốn.?

Dường như đó không phải là một tổ chức nào cả. Đó chỉ là những người bạn, người quen của Thanh vì tình cảm gì đó mà họ giúp nhau.

Những cũng không thể loại trừ, đó là những người cùng hội thuyền phải bao che cho Thanh để tránh cuộc thanh trừng phe phái trong Đảng, điều mà có thể dẫn đến sự nguy hiểm cho cả bọn. Nếu không phải là một tổ chức, làm sao Thanh có thể xuất hiện cười hề hề trong tấm ảnh cầm chứng minh thư và bằng lái xe của tôi.

Trên những cân nhắc của sự phân tích , kết quả nghiêng về hướng những người đó là một tổ chức. Như nhiều người cũng nghĩ vây.

Nhưng các bạn đọc của Dê Tế Thần phần trước xin cho tôi nói cảm giác của mình. Ở phần trước tôi chỉ kể những gì trải qua, tôi không đưa ra nhận định của mình, tôi không khẳng định họ là ai, hồ sơ của họ đưa tôi có phải là tuyệt mật gì hay không. Nếu các bạn đọc chậm và kỹ sẽ thấy được điều đó.

Mặc dù họ nói, mặc dù cái cách họ đi lại rất khiến cho người ta hình dung đó là một nhóm.

Nhưng tôi thì vẫn lợn cợn.

Tôi kể các bạn nghe chuyện này, trước kia tôi là người rất ham cá đô bóng đá, lúc mà nhiều người muốn đánh bóng đá phải gọi điện hay đặt tiền cho người đứng ra nhận độ. Thì tôi có trang cá độ của mình, thích đánh lúc nào, bao nhiêu tuỳ ý. Ở Hà Nội lúc ấy những người có trang mạng riêng để chơi như vậy không nhiều.

 Một hôm chẳng có trận bóng đá của giải lớn nào như Ý, Đức, Tây Ban Nha, Braxin, C1, C2...quá nghiện tôi đi mò đánh giải bóng đá của một nước ất ơ như Chi Lê. Dân cá độ gọi những trận bóng trong nước của các quốc gia đó là '' bóng cỏ ''.

 Có một trận đấu giữa đội nhì bảng và đội bét bảng diễn ra trên sân đội nhì bảng. Độ ra chấp đồng banh, tức hoà đội chủ nhà nhì bảng thua nửa tiền. Trên những cơ sở đó, mấy ai mà không đánh đội chủ nhà đang nhì bảng.

 Trận ấy tôi đánh 100 usd cho đội bét bảng, đánh thử xem thế nào. Kết cục là hoà, tôi được một nửa tiền. Hoà không có bàn thắng nào cả.

 Tôi trầm ngâm nghĩ về trận bóng đó rất nhiều, rồi hôm sau tôi trả lại trang mạng, quyết định từ giã không bao giờ cá độ bóng đá nữa, mặc dù tôi đã thua mấy trăm triệu. Bởi từ trận bóng đó, tôi không còn tin tưởng vào thông số, thống kê, dữ liệu mẹ gì nữa cả. Cờ bạc thì ăn nhau may rủi, theo cảm giác, cờ bạc mà tính được thì đã không là cờ bạc.

Tôi chỉ còn giữ hai thứ chơi, đó là gà chọi và cờ tướng. Hai món chơi đòi hỏi nhiều về sự tính toán chứ không phải là may rủi. Tuy nhiên thì ngay cả cờ tướng, sự may rủi nhiều khi cũng có vì những bước đi bị phân tâm.

 Nói lại những người quen của Trịnh Xuân Thanh gặp tôi. Cảm giác tôi nghĩ đó là những người bạn, những người đã có thời gian nào đó sống với Thanh, làm việc, học hành hoặc chơi bời gì đó hơn là một nhóm có tổ chức càng lớn hơn trong đầu tôi.

 Nếu họ chỉ là những người bạn, không phải một nhóm liên quan lợi ích với nhau. Liệu tôi có thất vọng không, vì mục đích ban đầu của tôi là đồng ý tiếp sức với họ vì nghĩ họ là một nhóm lớn trong đảng CSVN muốn đấu nhau với nhóm CS khác.

 Không, bỗng dưng tôi vui nếu như cảm giác của mình đúng.

Bởi điều đó có nghĩa là gì.? Bởi nó có nghĩa có nhiều người quá chán ghét cộng sản , bởi trong những giờ phút mà số phận Trịnh Xuân Thanh thế này, họ vẫn bên cạnh Thanh. Không phải vì lợi ích gì cả, mà vì một cái gì đó khó tả khiến họ không sợ bị liên luỵ, không sợ bị nguy hiểm khi đứng bên cạnh Trịnh Xuân Thanh. Đó là sự chán ghét chế độ cộng sản mà chính những người như họ, những quan chức cộng sản loại làng nhàng có tiềm ẩn trong người. Nếu thực sự là vậy, tôi nghĩ những con người ấy còn là sự đáng sợ hơn cho chế độ này gấp ngàn lần nếu họ là một nhóm cộng sản đấu đá nhau.

Trong đó là sự hỗn hợp của quan hệ bạn bè và sự âm thầm phản đối chế độ cộng sản mà chính họ là những người cộng sản. Một tâm lý mâu thuẫn có lẽ phải có người làm triết học, tâm lý học phần tích, còn tôi không đủ năng lực để lý giải cảm giác của mình.

 Bây giờ tôi mới nhận được bài viết của một người, nói là bạn của Thanh. Khiến cảm giác của tôi càng thấy có cơ sở hơn khi nghĩ rằng làn sóng chán ghét chế dộ Cộng Sản đang lan rộng trong hàng ngũ đảng viên cấp dưới.

 Tôi đăng bài viết này, không phải vì thông tin trong đó, không phải vì nó hay, nó độc đáo gì ở nội dung. Cái hay và độc đáo nhất của nó nằm ở chỗ, đây là bài viết của một người trong chế độ này, đang chán ghét và bất mãn về chế độ cộng sản. Một người bạn của Trịnh Xuân Thanh đã bắt đầu giúp thêm sức cho anh ta.

 Ngày mai và ngày kia tôi sẽ không có bài viết nào, hãy dành cho tù nhân lương tâm Cấn Thị Thêu, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thuý ..những người hùng thực sự quả cảm và kiên định như thế, họ có được sự quan tâm chia sẻ của nhân dân, trong những ngày họ phải đứng trước toà để chịu những lời phán xét của bọn nhơ bẩn,  độc ác và tham tàn.



Nguyễn Phú Trọng - Rắn giả Lươn 2
Hoa Kỳ, ngày 19.09.2016
Gửi Người Buôn Gió
Lần trước tôi đã gửi cho anh bài thế hệ 6x của chúng tôi đang làm gì và cuộc sống hàng ngày của họ như thế nào ở Việt Nam.
Sự gian hùng của Nguyễn Phú Trọng và con dê tế thần TXT.
Blog NBG đã đăng bài viết của TXT gửi các anh chị trong BCT và Ban bí Thư (BBT), trong đó khi đề cập đến tính chất đàn áp không tuân thủ pháp luật, chà đạp lên quyền con người lên người dân, và đặc biệt trong sự kiện TXT, Nguyễn Phú Trọng bằng cách chỉ đạo tuyên truyền chụp mũ BBT, UBKTTW Đảng kết luận sai lệch về TXT, biến TXT thành con dê tế thần trong mục tiêu thanhtrừng những đối thủ, đồng chí trong BCT mà khoátrước coi thường Nguyễn Phú Trọng, không cùng phe nhóm với Nguyễn Phú Trọng. Trong lá thư đấy TXT đã chỉ ra Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo bắt giữ TXT nếu có mặt tại Hà Nội. Đêm 16.09.2016 điều TXT nói trong lá thư đã được Bộ CA thực hiện theo chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng, khởi tố vụ án với tiêu đề cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng đối với một số nhân vật ở PVC và lôi TXT vàocùng tội danh này. Sau đó Bộ CA lập tức có Quyết định truy nã đối với TXT. Bộ CA dưới sự chỉ đạo,áp đạt của TBT Nguyễn Phú Trọng đã bất chấp luật pháp, tiến hành bắt giữ và khám xét các công dân vô tội. Bộ CA theo quyết định bắt giữ và khám xét dựa vào điều 165 Luật hình sự VN đã hết hiệu lực như nghị quyết của quốc hội là vi phạm quyền con người, luật pháp hiện hành. Đặc biệt qua các tài liệu đã được các cơ quan chức năng của VN (Bộ Công Thương, kiểm toán nhà nước, thanh tra CP, chính Bộ CA và Thủ tướng Chínhphủ) đều kết luận thua lỗ ỏ PVC đều khôngdo TXT gây ra. Bộ CA đã bắt người trái phép, tạm giam các cán bộ của Tổng Công ty XLDK khi chưa có kết luận là họ có tội và dùng đúng các qui trình cũ là bức cung, nhục hình,ép cung, gây dựng chứng cớ giả, biến một cuộc trả thù hèn hạ của TBT Nguyễn Phú Trọng thành một vụ án hình sự kinh tế (Nguyễn Phú Trọng muốn biến một cuộc thanh trừng đấu đá nội bộ, âm mưu chính trị, trù dập đồng chí của mình thành một vụ án kinh tế.
Về vấn đề này báo chí Việt Nam theo chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng luôn mang ra so sánh với cuộc thanh trừng nội bộ của Tập Cận Bình tại Trung Quốc với tiêu đề mĩ miều là Đả Hổ Diệt Ruồi. Thực ra khi Tập Cận Bình lên TBT Trung Quốc,ông ta chỉ là phó Chủ Tịch nước và Phó Bí Thư Quân Ủy TƯ, không có vai trò gì trong các chính sách xây dựng kinh tế cũng như chính trị của người tiền nhiệm Giang Trạch Dân. Nguyễn Phú Trọngthì ngược lại như trong bài viết trước của tôi: Nguyễn Phú Trọng - Rắn giả Lươn phần 1, tham gia vào tất cả các chính sách về xây dựng kinh tế cũng như chính trị từ 2006 đến 2015, và Nguyễn Phú Trọng phải chịu trách nhiệm chính về các hậu quả sai trái trong thời gian này. Vì vậy việc Nguyễn Phú Trọng đang làm chỉ thể hiện rõ bản chất của ông ta là hèn nhát, dối trá,phủi trách nhiệm.Tốt thì nhận về mình, xấu thì đổ cho đồng chí và cấp dưới. Nguyễn Phú Trọng làm được điều này vì trong 18 Ủy Viên BCT không còn người nào như Nguyễn Tấn Dũng (NTD) và Trương Tấn Sang (TrTS) làm đối trọng. Liệu có phải như vậy không? Nguyễn Phú Trọng có che mắt được 18 Ủy Viên BCT mới hay không? Khi mà tôi là một người ngoài cuộc còn biết như vậy, thì họ chắc chắn là biết, và chỉ đợi Nguyễn Phú Trọng xảy chân và có người đưa các âm mưu và thủ đoạn của Trọng ra công luận thì ông ta cũng sẽ bị khởi tố về tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng, tham nhũng, thông qua các luật định chống lại nhân dân và quyền con người. Cùng ngày 16.9 Bộ CA cũng ra quyết định khởi tố và truy nã TXT cũng theo điều 165 Bộ Luật hình sự VN đã hết hạn từ 01.07.2016. 
Gió thân mến, TXT có gửi Email cho tôi thông qua bài viết này nhờ anh liên hệ và khẳng định với các luật sư Lê Công Định và Trần Vũ Hải ủy quyền cho 2 luật sư này bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho TXT tại VN và TXT cũng đề nghị và thách thức TBT Nguyễn Phú Trọng, Bộ CA, cục C46 Bộ CA đưa ra bằng chứng là TXT cố ý làm trái về vấn đề gì ở PVC đưa công khailên báo (chứ đừng nói chung chung là thua lỗ 3.200 tỉ mà ai cũng biết đã có kết luận của chính phủ là không phải do cá nhân TXT) Nếu đúng TXT vi phạm,anh ta sẽ xuất hiện và thực thi công lý. Bộ CA và Nguyễn Phú Trọng không cần phải truy nã,khởi tố trái pháp luật, vi phạm bộ luật Hình sự VN như vậy.
TXT có đề nghị khiếu kiện và truy tố Nguyễn Phú Trọng ra toà án trong nước cũng như nước ngoài về những tội danh như sau:
Thời kỳ Nguyễn Phú Trọng làm Bí Thư thành ủy HN 
1. Nguyễn Phú Trọngđã thông qua vợ con và chính mình mua rẻ đất và biệt thự của các dự án do mình cấp đất như trong bài viết NPT - Rắn giả Lươn phần 1 đã nêu, rồi bán để thu lợi bất chính hàng chục tỉ đồng.Đây là hành vi tham nhũng (với tội danh này theo bộ luật hình sự của VN, nếu tham nhũngtrên 500 triệu là có thể tử hình 2. Chỉ đạo cho CA và chính quyền địa phương HN tịch thu đất của bà con ở huyện Đông Anh tại các xã Vân Trì, Nam Hồng để làm sân gôn cho Hàn Quốc, gây chết người. Đây là hành động trấn áp những người dân thường, vi phạm hiến pháp của Việt Nam và thế giới về quyền con người, quyền được ở, quyền được sở hữu cá nhân (với tội danh này thì theo bộ luật HS của VN có thể tù cao nhất là chung thân)
3. Còn rất nhiều việc mà Nguyễn Phú Trọng vi phạmpháp luật tại HN. Đề nghị các anh chị theo dõi Blog cũng như nhân dân HN theo dõi bài này phát hiện và đăng thêm để chúng tôi thu thập hồ sơ gửi tòa. Thời kỳ Nguyễn Phú Trọng làm chủ tịch quốc hội và TBT (từ 2011 đến nay)
4. Tại Quốc hội Nguyễn Phú Trọng không thông qua các tờ trình quốc hội của chính phủ về quyền con người (luật biểu tình, luật thành lập công đoàn độc lập, luật tự do báo chí vv…). Đây là những quyền cá nhân cơ bản của con người, mặc dù đã được chínhphủ trình quốc hội nhưng Nguyễn Phú Trọng với vai trò chủ tịch Quốc hội nhất định không thông qua (với tội danh chống lại nhân dân, chống lại những quyền cơ bản của con người, theo luật hình sự của VN có thể bị tù từ 20 năm cho đến tử hình
5. Đặc biệt là giai đoạn Nguyễn Phú Trọng làm TBT trước và sau đại hội 12, dưới sự lãnh đạo toàn diện và tối cao của Nguyễn Phú Trọng đã xảy ra những việc đặc biệt gây hậu quả trầm trọng cho đất nước và con người VN mà Nguyễn Phú Trọng phải chịu trách nhiệm như sau: - Vụ xả nước thải của Formosa gây ô nhiễm toàn bộ biển miền Trung (Cố ý chỉ đạo làm trái gây hậu quả vô cùng nghiêm trọng, bao che cho tội phạm, hủy hoại môi trường mang tính đặc biệt nghiêm trọng gây hại cho hàng chục triệu người dân miền Trung. Theo luật hình sự VN, ba tội này có thể tử hình) - Việc hai máy bay rơi của quân đội mà Trọng làTBT kiêm bí thư quân ủy TƯ là người cao nhất phải chịu trách nhiệm (đây là tội thiếu trách nhiệm trên cương vị là tổng chỉ huy gây thất thoát tài sản lớn và chiến sỹ. Với tội danh này theo lật hình sự VN cũng có thể nặng nhất là chung thân đến tử hình) - Việc Bí thư tỉnh ủy, phó bí thư kiêm chủ tịch hội đồng nhân dân tỉnh Yên Bái bị bắn chết. Đây là những người trực tiếp doNguyễn Phú Trọng bổ nhiệm và chịu trách nhiệm chỉ đạo theo ngạch Đảng (đây là tội buông lỏng quản lý, thiếu trách nhiệm để cho cấp dưới trực tiếp bắn giết nhau gây hậu quả nghiêm trọng. Theo Điều lệ Đảng thì Nguyễn Phú Trọngphải bị khai trừ Đảng, theoluật hình sự với tội thiếu trách nhiệm cũng có thể bị xử phạt tới 20 năm tù) - Hàng loạt các vụ việc như Trầm Bê (ngân hàng Phương Nam), thua lỗ của Hoàng Anh Gia Lai, vv… (với những tội trên, cần phải đưa Nguyễn Phú Trọng ra tòa). Kính gửi bà con nhân dân trong và ngoài nước, mong bà con nhân dân bổ sung cập nhật thêm những tộiphạm của Nguyễn Phú Trọng mà chúng tôi chưa được biết để chúng tôi tập hợp và đưa Nguyễn Phú Trọng ra xét xử trước tòa án trong nước và quốc tế (với toà án trong nước TXT đã có ủy quyền cho các luật sư Lê Công Định và Trần Vũ Hải, với tòa án quốc tế, chúng tôi và TXT sẽ ủy quyền cho các luật sư nước ngoài). NBG thân mến, trên đây tôi gửi toàn văn đơn của TXT đưa Nguyễn Phú Trọng ra tòa án quốc tế về hình sự và nhân quyền. Chào thân ái Hoa Kỳ, 19.09.2016

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 9 năm 2016

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm 3.

Thường thì rất hiếm khi tôi đưa một bài viết của một người khác lên blog hay phần ghi chú ở Facebook của mình.

 Hôm nay tôi đưa một bài viết của một người khác. Vì lý do giữ an toàn cho người viết, tôi không đưa tên như yêu cầu của tác giả.

Tác giả có yêu cầu tôi sửa lại văn phong, nhưng để tôn trọng tính độc lập và khách quan, tôi đưa nguyên văn bức thư của tác giả. Một ngày nào đó nếu điều kiện cho phép, tôi sẽ công bố tên tác giả và cả chức danh. Dù bức thư này có thế nào đi nữa, xin các bạn theo dõi trung thành bấy lâu nhớ một điều. Trong bài viết này, có một số đoạn tác giả khen ngợi tôi. Tuy nhiên tôi đăng không phải vì sự khen ngợi này, mà vì người viết là một cán bộ trong đảng csvn. ông ta không thể đăng bài ở nơi nào khác.
Hầu như không bao giờ tôi đăng  bài của ai nhờ đăng hộ.


Nguyễn Phú Trọng - Rắn giả Lươn 1  
Quốc gia không rõ, ngày 18.09.2016
Gửi Blog Người Buôn Gió
Đáng ra bài này tôi dã gửi cho anh từ mấy hôm trước.Nhưng đọc Blog thấy anh nói nghỉ một thời gian không viết để thư giãn tinh thần và sức khỏe sau loạt bài viết „TXT Dê tế thần“. Tôi xin phép được học theo anh lấy tiêu đề loạt bài mới của tôi: „Nguyễn Phú Trọng - Rắn giả Lươn …“
Phải nói rằng tôi và bạn bè lâu lắm rồi mới được bình luận, bàn tán và háo hức từng ngày được hẹn nhau sau 8 giờ sáng đến quán cafe trên phố Lý Thường Kiệt, Quang Trung, Bảo Khánh ở Hà Nội để cùng nhau phân tích, bình luận các bài viết của Người Buôn Gió (NBG) „TXT dê tế thần“ (mọi người đều cười, Thanh đang lấy trứng chọi đá). Thế hệ bạn bè tôi đều tầm tuổi trên dưới 50, đều cùng học với nhau từ nhỏ cho đến thời sinh viên đại học. Giai đoạn giữa những năm 80 và đầu 90 và bây giờ đều có các vị trí ở các bộ, các cơ quan nhà nước, các doanh nghiệp tư nhân vv.. Những người thành đạt như Vũ Đức Đam, sinh năm 1963 (Phó Thủ Tướng Chính Phủ), Trần Tuấn Anh, sinh năm 1964 (Bộ trưởng Bộ Công Thương), Nguyễn Đức Chung, sinh năm 1967 (Chủ Tịch UBND TP Hà Nội). Doanh nghiệp thì như Phạm Nhật Vượng, sinh năm 1968, Chủ tịch Tập đoàn Vin Group, Nguyễn Duy Hưng, sinh năm 1962, Chủ tịch SSI, Nguyễn Cảnh Sơn, sinh năm 1967, Chủ tịch Tập đoàn Euro Window …, thậm chí cao hơn nữa thì như ông Đinh La Thăng, sinh năm 1960, ông Nguyễn Văn Bình, sinh năm 1961, đều là Ủy Viên Bộ Chính Trị, những lãnh đạo cao cấp của Đảng CSVN. Cùng rất nhiều anh em bạn bè khác, người thì làm nhân viên văn phòng tại các UBND, tại ngân hàng, tại các tập đoàn, tổng công ty, các bộ, ban, ngành. Cũng có người thì mở quán bán bia bình dân, làm thơ, viết văn, hoặc làm chuyên gia cho văn phòng nước ngoài, vv… Cũng một số thì ra nước ngoài mưu sinh ở khắp nơi trên thế giới và không thấy trở về nữa. Nghe nói ở nước ngoài họ cũng trở thành những luật sư, bác sĩ, cũng có những người làm Nail, phụ bếp, bán hàng rong vv… Nói tóm lại thế hệ của tôi là những người 6x, sinh ra những năm 1960-1969, thời kỳ mà Tố Hữu làm thơ „Đỉnh Cao Muôn Trượng“ của Việt Nam. Tôi giới thiệu qua về thế hệ chúng tôi vì họ bắt đầu làm lãnh đạo hoặc đang làm lãnh đạo hệ thống chính trị và kinh tế Việt Nam bây giờ (tất nhiên những người làm chính trị đều phải vào Đảng CSVN cả,vì không còn sự lựa chọn nào khác …)
8.30 sáng hàng ngày, sau khi đến cơ quan làm việc để điểm danh trình diện lãnh đạo, phần đa lặng lẽ ra quán cafe, ăn sáng, chém gió, tán gẫu, bàn tất cả các chuyện Đông Tây Cổ Kim từ Nguyễn Phú Trọng - Tổng Bí Thư (TBT) ngu nhất gian nhất trong các đời TBT Đảng CSVN, cho đến việc TXT trốn ra nước ngoài bị truy nã có bị oan sai hay không. Thậm chí cho đến việc con bạn gái hôm qua bị đèn đỏ không làm gì được. Tóm lại giới tinh hoa hay hạ tiện lãnh đạo CSVN thế hệ 6x là như vậy: (Có thể nói họ chẳng có lý tưởng gì vì họ đều thấy rõ tổ chức Đảng họ tham gia và phục vụ là mục rữa và lạc hậu. Tuy vậy không tham gia thì không tiến thân được. Thành thực mà nói trong thế hệ 6x này cũng rất nhiều người có tri thức, tài năng, tâm huyết, muốn cống hiến cho đất nước nhân dân. Nhưng trong chế độ CSVN bây giờ cũng không còn con đường nào khác là tạm làm thằng lưu manh: lưu manh chính trị, lưu manh kinh tế, lưu manh cướp giật, lưu manh đĩ điếm, vv… NBG thân mến, tôi cũng là một thằng lưu manh như vậy, không rõ là chính trị hay kinh tế, nhưng chắc chắn là do Nguyễn Phú Trọng và Đảng CSVN đào tạo và biến thành như vậy.
Bây giờ xin vào đề tài chính lúc 8.30h hôm nay: (Nguyễn Phú Trọng, TXT qua loạt bài của Blog NBG). Tôi cũng thỉnh thoảng từ Miền Nam ra Bắc công tác, tranh thủ về thăm nhà, bố mẹ, vợ con, rồi tranh thủ chạy ra cafe chém gió với anh em 6x…. Cũng đủ thứ chuyện.
Bây giờ không có điều kiện chém như vậy nữa, đành phải viết thư cho NBG từ Hoa Kỳ nhờ đưa lên Blog của anh.
Việc hôm nay tôi muốn nói với các bạn, các anh chị, người dân ở Hà Nội thông qua Blog NBG: (Nguyễn Phú Trọng đã không tôn trọng pháp luật, chỉ đạo báo chí, các cơ quan của Đảng CS, Bộ CA tiến hành tuyên truyền sai sự thật, trái pháp luật, chụp mũ, đổ tội tiến tới truy nã TXT vì mục đích đánh bóng tên tuổi cá nhân, thanh trừng nội bộ, lợi dụng chiêu bài chống tham nhũng để đánh đổ các đối thủ cũ đã coi thường ông ta trong nhiệm kỳ trước. Và mục tiêu cuối cùng là để BCT khóa 12 luôn mất đoàn kết, nghi kị lẫn nhau, yếu kém, chia rẽ nhằm Nguyễn Phú Trọng ở lại hết nhiệm kỳ và tiếp tục ngồi trên ghế TBT cho tới khi chết.
Tại sao tôi nói như vậy. Xin dẫn chứng vài nét chấm phá về cuộc đời và sự nghiệp tiến thân của Nguyễn Phú Trọng trong 20 năm gần đây. Đây là một con người có bản chất háo danh, hám quyền lực, bất tài vô dụng nhưng mưu mô thủ đoạn (Rắn giả Lươn) lừa thầy, phản bạn, lừa đồng chí, anh em, nhân dân cả nước, vô cùng xảo quyệt và bẩn thỉu.
Từ năm 2001 đến 2006 Nguyễn Phú Trọng được nguyên TBT Đỗ Mười cho làm Bí Thư Thành Ủy Hà Nội (từ Giám đốc NXB Sự Thật con con do viết nhiều bài bợ đít Đỗ Mười). Suốt những năm này Nguyễn Phú Trọng thể hiện mình là người lơ mơ, lí luận giáo điều, không có thực tế, vờ vịt nhắm mắt dung túng cho hai cấp dưới trực tiếp là Phùng Hữu Phú Phó BT thường trực thành ủy HN và Hoàng Văn Nghiên Chủ tịch UBND TP HN lũng đoạn các công tác điều hành của TP HN mang đất của nhân dân ra chia nhau bằng nhiều chiêu bài. Tất cả sự ăn chia tay ba này Nguyễn Phú Trọng đều có phần. Từ Dự án khu đô thị Trung Hòa Nhân Chính của Vinaconex (ông Phí Thái Bình lúc đó là TGĐ) hay Dự án Ciputra của Tổng Công ty phát triển nhà HN, dự án Linh Đàm của HUD, vv… Ở bất kể dự án nào bộ ba này đều được mua từ 5-10 căn biệt thự. Đặc biệt Nguyễn Phú Trọng là người đứng đầu được mua gấp đôi với giá từ vài trăm triệu đến 1 tỉ đồng 1 căn biệt thự và bán lại từ 5 đến hàng chục tỉ (Nguyễn Phú Trọng tự lý luận là mình mua và bán kiếm lời chứ không phải tham nhũng, tự cho mình giỏi về kinh tế). Tuy ăn chia như vậy Nguyễn Phú Trọng vẫn tìm cách che đậy, gian manh nham hiểm đưa mình thành biệt danh là Trọng „Lú“ đẩy hết sự xấu xa cho hai đàn em là Phùng Hữu Phú và Hoàng Văn Nghiên. Bản chất của Nguyễn Phú Trọng là gian manh, hám quyền lực, hám tiền nhưng bất tài vô dụng, chỉ giỏi về mưu mô, lừa thầy phản bạn, dùng thủ đoạn chia rẽ cấp dưới và cấp trên để từng bước ngoi lên các vị trí trong Đảng với cái mác là nhà lý luận „Lú“. CSVN còn rất ít người học lý luận Mác Lenin lạc hậu như Nguyễn Phú Trọng. Đây là đặc điểm để Nguyễn Phú Trọng lợi dụng tiến thân. Nguyễn Phú Trọng cố tình tạo thêm hình ảnh mình „Lú“ nhưng là nhà lý luận. Vì các đàn anh cấp trên và các em út CSVN không đề phòng, nên Nguyễn Phú Trọng từng bước ngoi lên trong hệ thống chính trị của CSVN mà không ai để ý (Nguyễn Phú Trọng áp dụng đúng tư duy của Đảng CS là càng lên cao phải tạo ra hình ảnh phải ngu si và không biết gì, đấy là cái áo bên ngoài của họ). Từ 2006 đến 2010 nhờ dựa vào vỏ bọc lí luận và „Lú“, cộng thêm biếu xén nhiều biệt thự và căn hộ tại Hà Nội của các doanh nghiệp BĐS đã nêu ở trên, được Nguyễn Phú Trọng và thuộc hạ cấp và bán như cho không những người trong BCT, bí thư tỉnh ủy các tỉnh và gia đình họ. Có nghĩa là Nguyễn Phú Trọng đã dùng đất của nhân dân để đi hối lộ các quan thầy, đặc biệt là cho gia đình nguyên TBT Đỗ Mười. Nguyễn Phú Trọng đã một bước nhảy lên tứ trụ, tức là một trong bốn chức mà CSVN mặc nhận là những người đứng đầu đất nước. Nguyễn Phú Trọng làm CT Quốc Hội, vị trí yếu kém và không có vai trò gì trong tứ trụ. Đứng đầu là TBT, Thủ tướng chính phủ, Chủ tịch nước (như các bạn đã biết chỉ đạo của UBKTTW về vấn đề kỉ luật và cho thôi đại biểu quốc hội của TXT với quốc hội VN đã được quốc hội chấp hành tuyệt đối như thế nào, đây là một tổ chức bù nhìn được Đảng CS dựng lên). Nguyễn Phú Trọng ở vị trí thế cho Nông Đức Mạnh, người đã được thăng chức TBT cùng năm 2006 (về TBT Nông Đức Mạnh, trình độ yếu kém nhất trong các TBT từ khi thành lập Đảng CSVN, tôi sẽ có bài viết cho Blog NGB sau.
Năm năm ngồi chủ tịch quốc hội, Nguyễn Phú Trọng đóng vai trò bợ đít cho Thủ tướng NTD và TBT Nông Đức Mạnh. Nguyễn Phú Trọng vẫn tiếp tục vận dụng con bài trau dồi lý luận, XHCN thân Tàu, tiếp tục „Lú“, đồng thời thông qua các dự luật, các dự án (đường sắt cao tốc bắc nam) vv… làm bất lợi cho nhân dân, vi phạm nhân quyền, tăng quyền cho quân đội, công an, giảm thiểu các quyền lợi chân chính của người dân trong nước, và vẫn tiếp tục tạo vỏ bọc „Lú“ và lí luận suông. Nhưng thực ra từ lúc này Nguyễn Phú Trọng đã có tham vọng làm TBT, Nguyễn Phú Trọng tiếp tục âm thầm ôm chân Nông Đức Mạnh bằng cách dựa vào các quan hệ, tay chân cũ tại HN để cấp đất, nhà, quà cáp cho gia đình và những người hầu cận TBT Nông Đức Mạnh. Đặc biệt giai đoạn này Nguyễn Phú Trọng đã thể hiện bản chất gian manh với phương pháp, tiêu chí, quan điểm nhất quán của Nguyễn Phú Trọng trong việc ngoi lên chức vụ TBT, đó là nịnh hót và chia rẽ. Ông ta bắt đầu chia rẽ giữa Thủ tướng Ba Dũng và thường trực Ban Bí thư Tư Sang. Một mặt Nguyễn Phú Trọng nịnh bợ Thủ tướng NTD bằng cách cho quốc hội thông qua nhanh chóng các đề nghị của Chính phủ từ nhân sự cao cấp hay các đề án luật, nghị quyết vv… Mặt khác khi gặp Tư Sang thường trực ban Bí Thư thì bợ đít nói rằng chỉ có Tư Sang đã qua Bí Thư TPHCM, Trưởng ban kinh tế TƯ Đảng, thường trực ban Bí Thư mới đủ bề dày để làm TBT được. Từ đây với kế hoạch này Nguyễn Phú Trọng đã đẩy Ba Dũng và Tư Sang từ những người đồng đội đồng chí, anh Hai Nam Bộ thân thiết thành không đội trời chung, một mất một còn, ở cạnh nhà nhau nhủng không bao giờ chào hỏi nhau (NTD ở nhà số 55, TrTS ở nhà 57 Phan Đình Phùng). Mối bất hoài này đặc biệt được thể hiện qua các bài viết tại trang Quan Làm Báo, Vua Làm Báo, Chân Dung Quyền Lực để bới móc, chửi rủa nhau như hàng tôm hàng cá vv…). Đây là những dấu hiệu báo cho NTD và TrTS sẽ bị thất bại trong đại hội Đảng kỳ 12. Như chúng ta đã biết trước thềm đại hội 12 của Đảng CS, chúng ta đã chứng kiến cuộc chiến không khoan nhượng giữa Tư Sang, Ba Dũng và một số người nữa giành chức TBT. Con cáo già gian manh, xảo quyệt, bất tài Nguyễn Phú Trọng đã lừa được hai đàn anh về bề dày công tác NTD và TrTS để mình leo lên TBT. Năm 2011 đánh dấu Nguyễn Phú Trọng leo lên được chức TBT, chức vụ cao nhất mà những ai đi theo Đảng CS đều mơ ước leo tới được. Tuy nhiên Nguyễn Phú Trọng ngồi vào vị trí này do lừa đảo được NTD và TrTS và các chiến hữu của Nguyễn Phú Trọng, chứ không phải bằng tài năng và uy tín của mình. Do vậy nên suốt thời gian 5 năm này sự gian hùng, nhịn nhục chui qua háng NTD của Nguyễn Phú Trọng đã được NBG Bùi Thanh Hiếu viết trong Đại Vệ Chí Dị với nhân vật Vệ Kính Vương. NBG không gần những nhân vật này như tôi, nhưng với tài năng và góc nhìn từ nhân dân, từ thực tế đường phố, anh đã khái quát được sự suy thoái, tham nhũng và bất nhân của các nhân vật cấp cao CS, dưới hình hài của thời đại nhà Sản trong Đại Vệ Chí Dị. Tôi chỉ nói thêm về Nguyễn Phú Trọng trong giai đoạn này BCT và Nguyễn Phú Trọng (khóa 11 Nguyễn Phú Trọng là Chủ tịch QH, một trong 4 người đứng đầu) đã thông qua nhiều chính sách về kinh tế vĩ mô, vi mô, tổ chức của Đảng CSVN. Như những năm 2006-2010 BCT giải tán các Ban: Ban Nội Chính TƯ Đảng, Ban Kinh Tế TƯ Đảng, Ban Tài chính TƯ Đảng vv… lúc đó NPT đồng ý nhiệt liệt trong quốc hội, thậm chí Nguyễn Phú Trọng còn bóng gió nói việc giải tán các ban này là do đề nghị của Nguyễn Phú Trọng trong BCT và Ban Chấp Hành TƯ. Về Kinh tế Nguyễn Phú Trọng cùng BCT thông qua chỉ đạo Chính phủ thành lập các tập đoàn Kinh tế nhà nước như Vinashin, Vinalines, PVN, EVN vv… (hậu quả của các quyết định này thì chúng ta đã rõ). Năm 2011 NPT khi này đã leo được lên chức TBT lại cho thành lập lại các Ban Nội Chính TƯ, Kinh Tế TƯ vv… để chỉ đạo đứng trên pháp luật của Đảng (như trường hợp TXT Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo khởi tố, truy tố, truy nã không cần chứng cớ, không cần pháp luật, coi thường Hiến Pháp, nhân dân cả nước) rồi kết luận các tập đoàn nhà nước bị thua lỗ, sai về mô hình là mình không biết gì, do Chính phủ của NTD chỉ đạo và chịu trách nhiệm. Tôi nêu các vấn đề trên để mọi người thấy rằng Nguyễn Phú Trọng là một người gian manh thủ đoạn đê hèn thế nào. Nguyễn Phú Trọng đều trực tiếp thông qua và chỉ đạo các vấn đề trên, nhưng khi thất bại thì đổ hết cho đồng chí và cấp dưới. Những năm này như Đại Vệ Chí Dị của NBG đã viết, vì lừa đảo, nhẫn nhục, gây chia rẽ để leo lên chức TBT nên Nguyễn Phú Trọng không có tí thực quyền nào. Nhưng vì bản chất gian hùng, chịu nhục chui háng đã quen, giả ngu âm thầm bày kế, kích động, hứa hẹn NTD, TrTS, NSH, THR, Phạm Quang Nghị sẽ thay mình ở nhiệm kỳ tới (phần sau tôi sẽ viết kỹ NPT đã lừa những ai và lừa những gì để ở lại chức TBT Đảng khóa 12). Gió thân mến, còn rất nhiều điều về Nguyễn Phú Trọng và TXT, nhưng cũng như Gió, ở châu Âu là sáng thì ở đây đã đêm khuya rồi, tay và đầu đều đã mệt, xin dừng tạm ở đây.
Tái bút: Mình không phải người viết lách nên nhờ Gió sửa bài này trước khi đăng.