Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017

Chỉ thị 05 của bộ chính trị.

Gần giữa năm 2016, sau khi hoàn tất cuộc tống tiễn các lãnh đạo cũ về vườn. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ban hành chỉ thị 05 của Bộ Chính Trị. Chỉ thị ra ngày 15 tháng 5 năm 2016 về học tập tư tưởng, đạo đức và phong cách Hồ Chí Minh.

Về phần tư tưởng của HCM cần học tập, thỉ thị 05 nêu những ý chính sau đây.

- Độc lập dân tộc gắn liền với Chủ nghĩa Xã Hội và xây dựng đảng.

Về đạo đức chỉ thị nêu.

- Chăm lo bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau. Tuyệt đối trung thành lý tưởng cách mạng.

Về phong cách HCM chỉ thị nêu.

- Cần kiệm, liêm chính, chống chủ nghĩa cá nhân...

Việc tổ chức và chỉ đạo do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Ban Bí Thư thực hiện. Ban tuyên giáo là cơ quan giúp việc cho Tổng bí thư và Ban bí thư.  Đặc biệt chỉ thị nhấn mạnh kết quả học tập sẽ là căn cứ để đánh giá, bình xét, phân loại đảng viên hàng năm và cả nhiệm kỳ.

Cuối chỉ thị 05 nêu, chương trình này ngoài việc xây dựng đội ngũ cán bộ tốt, còn uốn nắn những tư tưởng lệch lạc.

Từ chỉ thị này, điều đầu tiên cho chúng ta thấy việc học tập chính trị chủ nghĩa Mác Lê Nin ở Việt Nam với tầng lớp cán bộ cộng sản đã hoàn toàn thất bại. Những quan chức CSVN ngày nay hầu hết không ai quan tâm đến thứ chủ nghĩa xã hội giáo điều, cứng nhắc và rối rắm. Chỉ còn lại một số ít những cán bộ mọt sách của đảng theo đuổi nghiên cứu kiểu nhặt nhạnh ra những ý lẻ, rồi chế biến cho nó phù hợp với thực tiễn của thời đại. Để cứu chữa cho tư tưởng đường lối đang bị nhạt nhoà, Nguyễn Phú Trọng đã củng cố bằng cách dùng hình tượng Hồ Chí Minh để làm phao cho các đảng viên bám víu.

 Lý do vì tư tưởng Hồ Chí Minh không cao siêu về ngôn ngữ như Mác Lê. Tư tưởng Hồ Chí Minh được chế ra từ những câu nói , hành động bản năng mà Hồ Chí Minh thể hiện ở  đâu đó. Là lúc đến địa phương này, lúc gặp gỡ đơn vị nọ, nhà trường kia. Một hành động tuỳ hứng, một phát biểu tại thời điểm, nhưng dưới sự chỉ đạo của Trọng, ban tuyên giáo đã cắt ghép, chắp nhặt những câu nói, hành động của Hồ Chí Minh chọn ra những cái có lợi hợp với bây giờ, rồi tán dương đó là tư tưởng chủ dạo của Hồ Chí Minh. Soạn thành sách để làm vòng kim cô trên đầu các đảng viên đảng CSVN. Nếu nghiên cứu đầy đủ về những phát ngôn của Hồ Chí Minh, sẽ thấy cuốn sách mà ban tuyên giáo đảng CSVN biên soạn làm tài lệu mới đây không phản ánh đúng hết quan điểm của Hồ Chí Minh. Đó chỉ là một phần nhỏ trong hàng ngàn phát ngôn của Hồ Chí Minh. Nhưng không một nhà lý luận, nghiên cứu nào ở Việt Nam dám phản bác lại sự thật này.



Hình tượng Hồ Chí Minh được xây dựng lại theo ý muốn của Trọng, qua đó Trọng áp đặt được các đảng viên phải làm theo hình mẫu này. Dễ dàng hơn nhiều với việc học lý luận triết học Mác Lê.  Điều này cho thấy trình độ lý luận và tư tưởng của đảnng viên ĐCSVN đã xuống cấp trầm trọng. Nên đảng phải hạ từ tư tưởng Mác Lê cao siêu xuống tư tưởng Hồ Chí Minh cho các đảng viên dễ tiếp nhận hơn.

 Hơn nữa chọn hình tường Hồ Chí Minh để thay thế tư tưởng Mác Lê còn mang được ý nghĩa chính trị trong quan hệ với Trung Quốc. Bản thân Hồ Chí Minh sang Nga từng bị các lãnh tụ Nga coi thường, có lần bỏ bẵng hàng tháng không tiếp. Nhưng với  lãnh tụ Trung Quốc thì Hồ Chí Minh lại được đón tiếp nồng nhiệt như người thân trở về thăm nhà. Dấu ấn của Hồ Chí Minh gắn bó mật thiết với Trung Cộng sâu nặng hơn nhiều so với Liên Xô. Bởi thế tôn tư tưởng Hồ Chí Minh nên cũng chính là tôn tư tưởng thân thiết với Trung Cộng nên hàng đầu. Qua việc ép buộc các đảng viên học tập tư tưởng Hồ Chí Minh, Nguyễn Phú Trọng đã nhồi khéo cho họ tư tưởng suy nghĩ thần phục Trung Cộng một cách rất kín kẽ và tài tình.

 Đồng thời Trọng cũng lợi dụng chiêu bài tư tưởng Hồ Chí Minh để khẳng định con đường CNXH là con đường duy nhất do HCM chọn ra, không đi theo con đường này tức đi trái với tư tưởng HCM. Nhiều ý kiến ở Việt Nam nhìn nhận khác chiều về tư tưởng Mác Lê, nhưng tuyệt đối không có ý kiến nào dám đi trái quan điểm của Hồ Chí Minh. Vì biết rõ tâm lý tôn thờ của người dân Việt Nam nên Trọng đã gán chặt vào đầu của Hồ Chí Minh tư tưởng CNXH để không ai dám phản đối. Ngay cả việc có phải quan điểm CNXH của Hồ Chí Minh có phải quan điểm nhất quán của ông ta hay không., trước kia đã có học giả cho rằng đó không phải là quan điểm nhất quán của ông HCM. Nhưng đến nay thì không ai dám bàn lại về vấn đề này.

Về mặt đạo đức HCM là chăm lo bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau và xây dựng đảng. Trọng chọn điểm này để dùng nó tạo quyền lực cho cá nhân mình. Chăm lo bồi dưỡng thế hệ sau tức là quyền sắp đặt, lựa chọn nhân sự. Xây dựng đảng là thanh trừng các đối thủ chính trị. Vì thế Trọng đặt ra điều kiện chương trình học tập do Trọng chỉ đạo thực hiện này sẽ là căn cứ đánh giá, bình chọn, xếp loại đảng viên thực hiện hàng năm , để qua đó Trọng có thể loại những phần tử có tư tưởng lệch lạc không trung kiên với con đường CNXH mà Trung Cộng đang ép Việt Nam phải theo đuổi cùng họ.

Về mặt phong cách Hồ Chí Minh, Trọng đưa ra ý chống chủ nghĩa cá nhân. Ở đây chưa nói đến việc bản thân Hồ Chí Minh có xây dựng chủ nghĩa cá nhân cho mình hay không. Chúng ta chỉ nói đến việc bây giờ, một quan chức nào muốn thay đổi hoặc làm điều gì đó có ích lợi cho đất nước dân tộc sẽ bị hạn chế bởi điều này. Bởi những hành động tích cực của họ sẽ bị đánh giá là mang tính chủ nghĩa cá nhân, xây dựng hình ảnh cá nhân. Trong lịch sử toàn nhân loại, những chính khách lớn đều có những quyết đinh đột phá và đương nhiên tên tuổi của họ được lưu truyền bởi điều ấy.

 Tổng kết nhận xét, việc đẻ ra chỉ thị 05 và biên soạn sách về tư tưởng Hồ Chí Minh là thiếu khách quan, gán ghép, cắt xén , áp đặt tư tưởng cho một người đã chết của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, là nhằm mục đích phục vụ xây dựng quyền lực cá nhân của Nguyễn Phú Trọng, thực hiện âm mưu Hán hoá cán bộ, đảng viên Việt Nam. Thanh trừng những ý kiến muốn thoát khỏi con đường CNXH đang èo tuột và bế tắc.

Đây là một chủ trương thâm độc mang tính lâu dài đánh vào hệ tư tưởng xã hội, khiến người dân và cán bộ mất đi tính sáng tạo, đột phá. Biến họ trở thành những con người thụ động, lệ thuộc máy móc một cách vô thức vào khuôn mẫu tư tưởng Hồ Chí Minh nêu trên. Khi triển khai chương trình khó ai nhận thấy sự thâm độc và hậu qủa nặng nề của nó tác động tới vận mệnh đất nước.

 Các nhà nghiên cứu lịch sử, lý luận Việt Nam cần phải có những phản ứng kiên quyết và rõ ràng, để xác định rằng những cái gọi là tư tưởng HCM mà chỉ thị  05 và cuốn sách ban tuyên giáo biên soạn làm tài liệu học tập theo chỉ thị kia, có đúng là thể hiện đầy đủ tư tưởng của HCM hay không? Hay chẳng chỉ là những chọn lựa mang tính thủ đoạn không sòng phẳng để phục vụ âm mưu chính trị của những kẻ cầm quyền bây giờ. Phải cần thiết làm minh bạch, không cho những kẻ cơ hội như Nguyễn Phú Trọng độc quyền khai thác theo kiểu vay mượn, chắp vá , xào nấu chế biến thành một thủ đoạn chính trị thâm độc làm hại đến vận mệnh đất nước sau này.

Ra mắt tự truyện Từ Phất Lộc đến Weimar.

Cuốn tự truyện Từ Phất Lộc đến Weimar đã chính thức có bán trên Amazon. Do cuốn trước là Đại Vệ Chí Dị mình tự in, tự bán nên mất quá nhiều thời gian. Tiền đi lại bán sách với tiền thu bán sách gần bằng nhau. Việc bán từng người mang ra bưu điện gửi cũng vất vả. Nên lần này quyết định trao cho báo Người Việt in ấn và phát hành. Mời các bạn đặt mua tại đây. Các bạn ở Cali có thể đến trụ sở báo Người Việt mua sách.

https://www.amazon.com/Ngo-Phat-Loc-Den-Weimar/dp/153939591X/ref=sr_1_1?ie=UTF8&qid=1487609517&sr=8-1&keywords=tu+ngo+phat+loc

http://www.nguoivietshop.com/products/2828-từ-ngõ-phất-lộc-đến-weimar/

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

Phạm nhân xuất sắc.

Ngẫm lại cả cuộc đời mình, đến nay đã 45 năm. Giờ ở xứ người ngày về thôi khỏi nói. Nói luôn là nếu có dân chủ mình cũng không về ngay. Phải đợi chính phủ dân chủ hoạt động đâu vào đó, ổn rồi thì mình mới tính chuyện mò về ven đô làm một mảnh đất, trồng rau nuôi gà chọi. Giá mà lúc đó chính phủ mới cho phép tổ chức cờ bạc, mình sẽ mở xới gà chọi.

Cuộc đời thế là vui đến lúc nhắm mắt, nằm trên giường tiễn đưa mình đi là những tiếng gáy hùng dũng của những chú gà chiến. Còn gì hạnh phúc hơn khi nằm trên tấm phản gỗ lim đen bóng, gối đầu trên chiếc gối mây. Một sớm mùa thu giã biệt cuộc đời trong những tiếng gáy oai hùng của những con gà chiến và tiếng rặng tre già xào xạc cuối sân nhà.

Hiếm những con gà chọi nào chết già, chúng thường chết trong chiến trận. Chết vì hèn nhát bỏ chạy bị người ta làm thịt. Chết vì thương tật không thể chữa được nuôi vất vả. Chỉ có những con gà nào may mắn chiến đấu đến lúc tuổi già mà không chạy may ra được chủ nuôi làm gà giống. Làm gà giống được ăn uống , đi lại tự do, mái cả bầy thích đạp lúc nào được lúc ấy.

 Nếu mình qua được những trận chiến và về già như những chú gà chọi, tất nhiên mình không có sức đạp mái như thế. Mình chuyển sang thú vui là nuôi gà, đánh cờ, tổ chức đá gà làm niềm vui thay thế.

 Bây giờ trở lại chuyện 45 năm qua, mình chỉ duy nhất một lần được giấy khen của nhà nước. Mình đi học , đi bộ đội, đi làm công nhân chưa bao giờ được giấy khen nào. Oái ăm thay lúc đi tù mình lại được giấy khen đóng mộc đỏ hẳn hoi. Mà giấy khen thuộc loại hiếm nhé, còn hiếm hơn cả bằng khen anh hùng lao động của Trịnh Xuân Thanh. Gì chứ giấy khen anh hùng lao động, anh hùng lực lượng vũ trang đầy. Nhưng giấy khen cho phạm nhân xuất sắc mình nghĩ đến giờ ở Việt Nam chỉ có vài chục người là cùng.

 Mình kể chuyện được giấy khen này xem có xứng đáng không nhé, lỡ mai kia bị thu hồi các bạn còn biết.

 Ở trại tù mình ở đa phần là đội gạch, vôi. Lao động cực kỳ nặng nhọc, đúng là khổ sai.

Đầu tiên mình bị phân về đội gạch, một ngày phải bê 1250 viên gạch ướt đi phơi khô. Mỗi lần bê được 5 viên. Gạch ướt cũng nặng, nhưng bê nhiều cũng không được vì sức nặng viên này đè viên kia sẽ làm hỏng gạch. Máy đóng gạch đặt dưới hố thấu, xén đất bỏ vào cho nhanh. Người bê gạch bê từ dưới hố lên sân đất phẳng để phơi. Phải đi lại 250 lần một ngày, leo lên dốc cao và bê đi 300 mét giữa mùa hè nắng như đổ lửa.

 Bữa ăn là vài cọng rau muống luộc , ít nước muối và hai bát cơm. Buổi sáng được ăn một bát cơm nguội với muối hoặc một cái bánh mỳ khô khốc do mua lại của hàng ế, tồn ngoài chợ. Ban đêm nằm nghiêng như cá hộp, nếu muốn xoay người thì đồng loạt cả chục thằng cùng xoay. Nóng như chảy mỡ, ở trong một cái nhà thấp tè mái bằng tấm xi măng.

 Ở đội gạch đấy, chỉ thích nhất lúc đào đất cho vào máy gạch mà đào phải xương người. Gặp xương người thì cả đội ngừng lại, đi mua rượu về rửa xương và bọc vải đỏ mang đi chôn chỗ khác. Chẳng biết khu đất đấy xưa kia là gì, nhưng xương người cứ vài ba hôm lại vớ được cái sọ hay cái ống tay, ống chân. Những lúc vớ được xương người như thế, nghỉ cũng được nửa tiếng mới làm tiếp. Nên nhiều phạm nhân thấy vài hôm không thuổng đất được xương người là ước ao. Đầu tiên vớ được còn sợ, sau vớ được có thằng không kìm nén được reo hân hoan như bắt được của.

 Ông Hưng anh mình đến thăm, nhìn mình da bọc xương, đi liêu xiêu, nói không ra lời. Ông lắc đầu bảo thế này không được. Ông về lo tiền với trại để mình chuyển sang đội rau.

 Bọn tù cùng đội gạch ở trước đó cũng bảo mình là , mày không làm trách nhiệm thì cũng về trại làm cây cảnh, chứ nhà phố cổ lại tù đầu như mày chả đứa nào làm mãi thế này. Khi mình có giấy gọi về đội rau, ông quản giáo đội gạch nói.

- Mày mới về thì tao phải để cho làm mấy bữa, rồi vài tháng nữa tao cất nhắc. Mày về trại làm gì cho gò bó. Nói thật tao cũng ngắm cho mày có chỗ để ở với tao lâu dài.

Mình bảo.

- Thầy không nói sớm, nhà em cốp tiền về đội rau rồi.

Ông quản đội gạch bảo.

- Thì mày nói không đi là xong. Để tao vào trại gặp nói cho. Tiền đưa cho ai rồi thì thôi, tao không lấy của mày nữa.

Thằng đội trưởng đế thêm vào.

- Đm thằng ngu, đời cải tạo được thầy nói câu như thế mà không nhận. Tao ở đây 3 năm chưa thấy ai thầy nói như với mày.

Mình lắc đầu.

- Thôi nhà em nói với người ta rồi, em đi.

Ông quản gạch nhìn mình có vẻ tiếc thật, ông nài thêm.

- Tao nhận mày làm trò thật, trò tình cảm không phải tiền nong gì, ở đây với tao đi.

Ông công an dẫn giải ngồi trên cái xe cúp 81 màu xanh nhìn mình nói.

- Tuỳ mày đấy.

Mình leo lên xe ông chào ông quản đội gạch và bảo ông dẫn giải thầy cho em đi.

Ông dẫn giải chở mình đi như xe ôm, mình ngồi sau ngắm làng mạc, ruộng vườn và hàng quán hai bên đường. Rồi còn ghé vào hàng phở làm bát phở gà và uống Coca,  đến gần trại ông bảo mình xuống xe, ông lấy cái còng ra khoá tay mình lại bảo.

- Chịu khó tí để đi qua cổng trại người ta đỡ nói.

Mình về đội rau giữa mùa hè, đi gặt lúa xong thì ốm một trận khủng khiếp tưởng chết, sốt miên man. Phải nằm trạm xá của trại đến một tháng mới khỏi. Về lại đội rau mình đi làm dần dần lại sức.

 Vài tháng quen dần, mình mới bắt đầu để ý đến đội rau.

Đội này toàn con ông cháu cha, con bà hàng phở. Nghĩa là không phải thân thế thì phải tiền. Mức tiền cho tù 1 năm là 2 triệu. Từ 4 năm trở lên thì cứ mỗi năm 1 triệu. Tức án 4 năm thì phải nộp 4 triệu mới về đội này. Tuy thế nhưng đội chỉ nhận mức án 6 năm trở xuống thôi.

Đội rau được gọi là đội nhà giàu, các phạm nhân đa số gia đình đều có tiền cả. Họ sống không cần tiêu chuẩn lương thực thực phẩm của trại. Có một ba nhà dân gần đó chuyên nấu thức ăn cho bọn tù, thanh toán hàng tháng. Bọn có tiền thì đánh lô đề, mua thuốc phiện , chơi gái dễ hơn ở nhà. Khi cần chơi gái chỉ cần bảo nhà dân nấu ăn gọi, lúc sau vào nhà đó như mua bán gì, có gái sẵn trên giường nằm đợi. Cả ngày ở ngoài ruộng chỉ uống rượu, chè và tán phét, tối về trại ngủ.

 Mỗi thằng không thích làm, một tháng đóng cho quản giáo 300 nghìn ( thời điểm năm 1995) là chỉ việc ra cánh đồng lúa, ruộng rau, bờ ao ngắm trời đất và la cà hít không khí trong lành. Bọn còn lại không đủ tiền đóng thì lao động vật vờ, ruộng rau cỏ ngập đầu , rau còm cõi thu hoạch chỉ lấy lệ. Thằng đội trưởng thì nghiện nặng,  mỗi ngày nó chích đến hai mươi phân thuốc phiện vào ven. Sáng ra phân việc cho lấy lệ rồi đi chích, phê mắc võng nằm chửi đời. Một lũ vây quanh tán ra tán vào. Quản giáo và vũ trang thì ngồi trong cái phòng nhỏ cạnh nhà kho đánh chắn hay tá lả. Thỉnh thoảng ông quản giáo thò ra cửa nhìn thấy thằng nào thì sai đi kiếm bao thuốc lá.

 Có lúc không đủ chân do một ông có việc gấp đi hay không đến, ông quản đội rau mới dạo xuống ruộng tham quan. Lúc đó tù tranh nhau vớ cuốc, vớ thùng làm ào ào. Ông quản giáo tất nhiên biết hết, chả có thằng tù nào khôn hơn ông cả. Vì cả đời ông ở dây, mánh lới chúng ra sao ông biết hết. Ông đi cho đỡ chồn cẳng mà thôi. Cái đội tù này không cháu ông bà kia thì cũng là thằng đưa tiền cho ông rồi, nền ông không bận tâm lắm. Thằng nào vài tháng không nộp tiền thì ông chuyển đi đội gạch. Một vài thằng chăm chỉ làm như mình thì ông để đấy, cả đội 60 thằng ông chỉ để lại khoảng 3 thằng chăm làm như mình. Còn bọn còn lại thì hết tiền hay lâu không thấy các ông bà đồng chí của ông qua lại hỏi thăm nó, ông cũng hiểu ý cho đi đội gạch luôn.

 Một hôm ông ấy đi qua chỗ mình, mình bảo.

- Thưa thầy em có chuyện muốn nói.

Ông ấy đứng lại quắc mắt nhìn, đấy là mánh của công an gọi là trấn áp tinh thần. Cái này bọn cảnh sát giao thông, cơ động, công an phường dùng thường xuyên . Nên mình không ngại, ngại nhất đoạn là ông tưởng mình định đưa tiền, mà tiền thì mình không có. Tù nói chuyện với quản giáo chỉ ngoài tiền ra để xin gì thì chả có chuyện gì tử tế cả. Mình thì lại muốn thưa chuyện tử tế mới khó. Vả lại 60 thằng tù con ông cháu cha, con nhà khá giả thì mình loại tép không đáng được hỏi đến, nói chi đến chuyện muốn nói này nọ. Ông quản giáo gằn giọng.

- Cái gì.

Mình đến gần lễ phép.

- Thưa thầy, em muốn thử nhận một khoảnh đất, tự em mua giống, mua thuốc sâu, mua phân em chăm một vụ được không ạ.

Ông quản giáo tròn xoe mắt, chắc cả đời làm quản giáo của ông biết hết mọi ngóc ngách tâm lý của tù. Ông chưa bao giờ nghe thằng tù nào đề nghị như thế. Nghĩ một lúc ông gật đầu và hỏi.

- Mày chọn chỗ đất nào thì bảo thằng L ( đội trưởng).

Sáng sau thằng Lợi bảo mình.

- Đm mẹ ông, giờ ông được chân tự giác nhé. Người ta mất núi tiền, ông lừa được cả thầy thì giỏi quá.

 Mình nhận một sào đất, ngày đầu cuốc rộp tay cho bật đất lên, rồi đập đất nhỏ. Nhặt cỏ rác và sỏi đá. Vun luống và nhờ nhà dân mua cây giống, đó là giống hoa lơ. Mình cũng nhờ mua vài cuốn sách về nông nghiệp đọc để hiểu cách chăm các loại rau theo mùa.

 Bọn tù bảo mình điên, ông quản giáo không nói gì. Nhưng hai anh cảnh sát canh gác trẻ thì lại rất quý mình, trong mắt các anh ấy mình như một thằng em ngoan và có chí. Hai anh đều không hút thuốc lá, phạm nhận gặp gia đình mời các anh. Các anh cầm rồi lại mang xuống cho mình. Hai anh ấy chỉ hơn mình vài tuổi, quân hàm thiếu uý và hạ sĩ quan.  Đầu tiên là anh thiêú uý cho thuốc, anh hạ sĩ thấy thế cũng cho theo.

 Ruộng hoa lơ được một tháng thì có sâu, mình nhìn những lá cây lỗ chỗ thắt cả ruột. Thế này sao mà có hoa lơ được. Mình cặm cụi đi bắt sâu rồi phun thuốc, chăm như nghệ nhân chăm cây cảnh. Rồi mình còn phạt cả một khoảng trống quanh ruộng rắc vôi đề phòng sâu chỗ khác vào. May rồi cũng không còn sâu. Lại gặp mưa to mấy hôm, ruộng rau úng nước sợ thối rễ. Phải đào một cái hố cuối ruộng rồi khơi dốc các rãnh luống cho nước chảy về đó không tụ. Cái hố đấy đầy mới thấy mình ngu, lại tiếp tục đào rãnh thoát ra ruộng lúa xa cả trăm mét.

 Đêm nằm ngủ mơ thấy ruộng rau, chả còn nghĩ đến gì, còn chả nhớ là mình đang là phạm nhân nữa.

 Gần 4 tháng bắt đầu từ khi nhận ruộng, hoa lơ đã thu hoạch được. Nhìn những cục hoa lơ trắng ngà vàng giữa đám lá xanh, bỗng chả thiết gì đến chuyện phố phường và ngày về nữa.

 Mình bảo ông thiếu uý canh gác.

- Thầy dẫn em ra chợ, em gánh rau bán được không.? Bán ngoài đó cho được giá.

Ông thiếu uý bảo.

- Tao dẫn mày ra đầu đường, mày tự đi ra chợ bán.

Mình không biết nói gì để cám ơn ông, như thế ông đã đứng ra bảo lãnh cho mình. Nếu mình ra chợ trốn về hay làm điều gì phạm pháp ông ấy sẽ bị liên luỵ. Mà liên luỵ chuyện như thế ảnh hưởng cực kỳ nặng đến sự nghiệp của ông. Ông ấy có thể chối từ, vì chuyện như thế không nằm trong quy chế trại giam. Nhưng ông gật đầu nhẹ như không với cái hậu quả nặng nề mà lỡ xảy ra.

 Mình bán một tuần hết chỗ ruộng rau, thu về được 2 triệu nộp cho ông quản giáo. Ông ấy cầm tiền  vui ra mặt. Sáng sau trước đội ông bảo.

- Từ giờ thằng Hiếu muốn làm gì nó làm, không phải ai phân công hay quản lý nó cả.

Ruông rau thu hoạch rồi, đời mùa mới trồng loại khác. Hàng ngày mình đi lang thang trên cánh đồng thấy gì cần làm thì làm, như be bờ, phun thuốc sâu, khơi rãnh...việc gì một mình làm không đủ thấy cần người thì báo đội trưởng cho thêm người.

 Được một tháng thì vào vụ rau mới, mình gặp ông quản giáo nói thẳng.

- Mỗi thằng đưa tháng 300 cho thầy, trong khi đó đất để không, ban giám thị người ta nhìn cũng khó chịu khi thấy thế, tù thì lại nhởn nhơ. Thầy cho em chọn chục thằng, phân chục miếng ruộng, không lấy tiền chúng nó nữa. Chăm rau tốt bán cho bếp trại được không ạ.?

Ông quản phất tay.

- Thực hiện đi.

Mình chọn được chục ông thì có bốn ông nghiện, được cái bốn ông nghiện này cũng hiền và chăm. Mình giao hẹn là bốn ông sáng ra chỉ được chích đủ liều , không được chích phê quá rồi kiếm chỗ nằm hay ngồi. Cái giống nghiện chích đủ cữ làm lại rất hăng, gánh nước tưới, xới sáo ầm ầm.

Từ đó bội thu rau, cứ quả rau nào đầu mùa được giá là mình cho mang ra chợ bán lấy tiền nộp quản giáo, ông quản lại bảo để ông mua giống, phân, thuốc sâu và cho cả trâu cày cho đỡ phải cuốc, mua cho cả máy bơm. Giữa mùa cân cho bếp trại. Đội được trại khen là năng suất, thành tích. Được cả bà Nguyễn Thị Bình phó chủ tịch nước về thăm đội xuống ruộng rau. Mình cho bốn ông nghiện cặm cụi nhổ cỏ, các ông nghiện hơi phê thích tỉ mẩn, cần mẫn. Bà Bình nhìn 6 thằng tù còn lại ra chào bà, thằng nào cũng khoẻ mạnh, cơ bắp đâu ra đấy khen nức nở. Còn những thằng khác thì bị nhốt trong trại, tất nhiên là lúc bà Bình thăm, ai cho chúng nó lởn vởn ra đó làm gì.

 Mình được nhận bằng khen phạm nhân xuất sắc. Xứng đáng quá đi chứ nhỉ.?

Bọn DLV của công an đi về trại tù hỏi, chả nói được cái gì. Chỉ nói mình được khen phạm nhân xuất sắc, được giảm án và có lần dánh nhau bị kỷ luật.

Về chuyện đánh nhau trong tù, đương nhiên là phải có, tù tránh sao được. Mà không chỉ lần ấy, còn đầy lần. Cái lần bị kỷ luật chẳng quan đánh cháu ông ban nhân sự là cấp trên ông quản giáo mình mới bị dính thôi.

 Còn chuyện được khen và giảm án là đương nhiên, mình xứng đáng với những gì mình đã làm một cách ngay thẳng bằng mồ hôi và trách nhiệm. Chả phải nợ nần mang ơn gì chế độ này. Đến ông thiếu uý giúp mình vụ bán rau cũng chính là lúc ông ấy làm sai chế độ, làm sai quy chế trại giam.


Từ Trịnh Xuân Thanh đến Hồ Thị Kim Thoa

Đúng như dự đoán từng nói trong bài 700 tỷ của bà Hồ Thị Kim Thoa đã đăng tuần trước. Kịch bản mớm cho cho báo chí lên tiếng tạo bức xúc cho dư luận, tiếp đến dùng ban kiểm tra trung ương vào cuộc là một đòn quen thuộc cuả Nguyễn Phú Trọng đã giở ra nhiều lần trước đây.

 Trong vụ việc Trịnh Xuân Thanh, Trọng mở đầu cho báo chí soi vụ xe tư biển công. Tiếp đến cho ban kiểm tra trung ương vào cuộc phanh phui ra các chuyện thua lỗ của PVC. Lần này với bà Hồ Thị Kim Thoa, thứ trưởng bộ công thương kịch bản ấy lại được lặp lại.

Ngày 16 tháng 2, báo chí Việt Nam đưa tin tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có chỉ đạo ban kiểm tra trung ương phối hợp với các ban ngành khác kiểm tra số tài sản của bà Thoa có tiêu cực trong quá trình cổ phần hoá hay không.

Từ đầu báo chí theo chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng chỉ nhấn vào con số 700 tỷ của gia đình nhà bà Thoa. Sau khi có bài viết nói rằng con số 700 tỷ ấy là con số trên thị trường chứng khoán, phải đến khi bán hết số cổ phiếu nhà bà Thoa nắm thì mới rõ được thu về bao nhiêu. Cùng với việc giải thích sự tăng trưởng cổ phiếu này từ mấy năm qua. Nguyễn Phú Trọng đuối lý, quay sang việc truy vấn quá trình tăng giá trị của cổ phiếu Điện Quang có bàn tay lợi ích nhóm của gia đình nhà bà Thoa.

Công ty cổ phần Điện Quang từ những năm 2014 đổ về trước tình trạng tổng số nợ chiếm môt nửa trên số tổng tài sản. Sau khi những người thân trong gia đình bà Thoa quản lý, số nợ chỉ còn chiếm 1 phần tư số tài sản. Đó là thành công rõ rệt của việc  tư nhân quản lý doanh nghiệp. Trong khi phần lớn cổ phần vẫn thuộc nhà nước nắm giữ. Giá trị cổ phiếu tăng không chỉ gia đình nhà bà Thoa được lợi, mà chính bản thân nhà nước cũng được lợi nhiều hơn vì nắm đa số cổ phiếu.

Một số báo chí đưa tin gia đình bà Thoa nắm 33% cổ phần công ty Điện Quang, trị giá trên thị trường có báo nói hơn 600 , có báo nói hơn 700 tỷ. Thực ra con số này không chính xác khớp nhau là bởi giá trên sàn chứng khoán biến động hàng ngày. Nhưng cũng có thể qua đó đánh giá con số tài sản tính bằng cổ phiếu không thể chính xác. Nhất là trong trường hợp bán tất số này đi cùng một lúc sẽ tạo ra làn sóng đổ tháo khiến giá trị của chúng không còn được bao nhiêu.

Báo chí cho biết năm vừa qua gia đình bà Hồ Thị Kim Thoa được chia 24,5 tỷ tiền lợi tức trên số cổ phần nắm giữ 33% trị giá 700 tỷ đó.

Với lãi suất một năm của ngân hàng hiện nay là 7,2%. Nếu gia đình bà Thoa bán số cổ phiếu họ đang nắm được 700 tỷ như báo chí nêu, đem tiền đó gửi ngân hàng. Một năm họ được 50 tỷ tiền lãi mà không cần phải tham gia quản lý, đau đầu, mệt xác.

 Thất bại ở việc đánh vào dư luận số tài sản 700 tỷ. Nguyễn Phú Trọng đã chỉ đạo làm rõ xem có việc thâu tóm cổ phiếu ở côn ty Điện Quang ra sao. Được biết việc cổ phần hoá Điện Quang lúc đó không được giới đầu tư chú ý, vì còn nhiều mã chứng khoán khác sáng giá hơn. Việc vốn hoá của Điện Quang ế ẩm khi chìm lấp trong bể các mã chứng khoán khác tên tuổi. Gia đình bà Thoa đã mua một cách hợp pháp đúng quy định số cổ phiếu này.

 Sau khi gia đình bà Thoa mua và tham gia quản lý, công ty Điện Quang khởi sắc hơn. Trị giá cổ phần nhà bà nắm và nhà nước nắm đều tăng trên sàn chứng khoán, đôi bên đều có lợi.

 Giả dụ nếu thua lỗ, ai sẽ là người gánh chịu cho số vốn đầu tư gia đình bà Thoa bỏ ra. Chẳng ai hết, gia đình bà đầu tư, được thì ăn, thua thì chịu.

Nhưng chế độ cộng sản mà Nguyễn Phú Trọng lại bất chấp quy luật sòng phẳng ấy. Lúc người ta đầu tư mua cổ phiếu thì không nói gì. Nhưng đến lúc giá trị cổ phiếu tăng thì giở mặt soi xét. Hỏi lúc gia đình bà Thoa mua cổ phiếu Điện Quang ông Trọng chết ở đâu mà không điều tra. Đợi đến khi người ta mua và bỏ công sức vực lên có thành quả mới tính chuyện cướp không của họ.

Bà Hồ Thị Kim Thoa trong cơ chế chính trị hiện nay không có thế lực, vây cánh. Bà trước kia đang làm doanh nghiệp, lên thứ trưởng bộ Công Thương dưới thời ông Dũng. Bản thân bà Thoa đã từ chối nhưng vì bộ công thương lúc ấy cần thêm một phụ nữ làm thứ trưởng để tạo sự đa sắc thái trong bộ. Nên dù từ chối nhiều bà cũng đành phải nhận lời.  Ông Nguyễn Tấn Dũng về hưu, bà Thoa thành một quan chức đơn độc, lẻ loi.  Các quan chức được cất nhắc dưới thời ông Dũng đa số là cánh đàn ông, họ thường qua lại nhậu nhẹt với nhau và tạo thành mối quan hệ chằng chịt làm Trọng e ngại không dám đụng đến. Riêng bà Thoa là phụ nữ và bà đứng ngoài những quan hệ đó, bà cũng đang trong thời gian chờ đợi về hưu. Vì thế bà Thoa thành miếng mồi của Trọng.

 Nguyễn Phú Trọng thất bại trong việc bao vây Trịnh Xuân Thanh và đánh phủi bụi quan chức về hưu là Vũ Huy Hoàng, chỉ bắt được những con tép riu trong PVC mà đến giờ còn chưa khai thác được đủ các bằng chứng kết tội. Để cứu vãn uy tín của mình, Trọng đã chọn một người đàn bà cô thế để tấn công, mục đích gỡ lại sự nhục nhã làm trò cười thiên hạ khi xử lý Trịnh Xuân Thanh và Vũ Huy Hoàng. Đồng thời Trọng cũng muốn nêu lý do mình cần phải ở lại tiếp tục vị trí tổng bí thư, vì luôn có những vụ việc, nhân sự cần đến ông ta xử lý. Vì thế Trọng liên tiếp tìm mọi vụ việc bới ra để  lấy lý do ở lại. Việc xử lý bà Thoa nếu như người ta không biết rõ nội tình, sẽ nghĩ Trọng là người mạnh mẽ ra tay tấn công thẳng vào phe cánh của Nguyễn Tấn Dũng. Trọng sẽ hù doạ được khối người là thế lực của ông ta mạnh và ông ta muốn trừng trị ai đều được. Với đối tượng như Hồ Thị Kim Thoa đang chờ đợi về hưu, có lẽ màn kiểm tra này sẽ khiến bà Thoa làm đơn từ chức sớm hơn chút ít. Chừng đó đủ khiến cho ông Trọng hân hoan loè thiên hạ mình đã thắng lợi vẻ vang.

 Sâu xa hơn ngoài việc tiến hành thanh trừng các nhân vật đơn lẻ hoặc về hưu để duy trì vị trí tổng bí thư đang giữ. Trọng còn khuấy động chính trường để người ta quên đi thảm hoạ Formosa đang được những giáo dân Nghệ An thổi bùng lên. Cứ mỗi lần bùng nổ Formosa thì Nguyễn Phú Trọng lại  tìm một nhân vật, một chuyện nào đó để tung ra gây hút dư luận. Lần trước là vụ Trịnh Xuân Thanh khơi ra đúng lúc Formosa nhận tội, lần này vụ bà Thoa và đúng lúc giáo dân Nghệ An khởi kiện trở lại và bị công an đánh đập, đàn áp dã man. Đáng chú ý là những tên nhà báo bồi bút chờ đợi Trọng tung ra là hùa vào xâu xé, kéo dư luận vào vụ việc mà Nguyễn Phú Trọng tạo ra. Tất cả những tên nhà báo này đều giống nhau một điểm không bao giờ chúng nhắc đến Formosa, Hoàng Sa, Trường Sa hay tưởng niệm chiến tranh biên giới phía Bắc dù chỉ trên Facebook của chúng. Nhờ thế chúng được Trọng trao cho giải thưởng man rợ có tên Búa Liềm Vàng để huênh hoang với thiên hạ.

 Tất cả những gì Nguyễn Phú Trọng đang làm rầm rộ như chấn chỉnh đảng, xây dựng đảng, thực ra là để che đậy những hành vi làm tay sai cho Trung Quốc, âm thầm đưa Việt Nam tiến sâu lệ thuộc vào Trung Quốc qua những văn kiện đã ký kết chuyến đi Trung Quốc vừa qua. Đổi lại Nguyễn Phú Trọng được làm một vị vua độc tôn ở Việt Nam. Cả đất nước, nhân dân và những đồng bọn của Trong



Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Berlin và ngày 17/2.


Ngày 17/2 năm 1979 hơn 120 ngìn quân Trung Quốc dưới sự chỉ huy của tướng Hứa Thế Hữu tràn vào lãnh thổ Việt Nam tàn sát nhân dân 6 tỉnh biên giới Việt Nam.

30 năm sau, báo Hà Nội Mới có một bài viết ca ngợi tướng Hứa Thế Hữu là một vị tướng giỏi, có tâm. Nhà xuất bản Văn Học cũng ra mắt một cuốn sách có tên Ma Chiến Hữu từ nguyên tác Chiến Hữu Trùng Phùng của Mạc Ngôn, cuốn sách nói về cuộc chiến năm 1979 đó là cuộc chiến anh hùng bảo vệ biên giới phía Nam của Trung Quốc.

Nếu Trung Quốc không công bố hành chính hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam là thành phố Tây Sa và Tam Sa của họ. Có lẽ cuộc xâm lược và tàn sát người dân Việt Năm năm 1979 của Trung Quốc đã được lãng quên trong lịch sử Việt Nam. Các nhà tuyên giáo của Việt Nam đã nỗ lực mọi cách để làm biến mất trong đầu người dân Việt Nam những hình ảnh đau thương của cuộc xâm lược ấy, để đưa tình hữu nghị Việt Trung lên ngôi.

Không có sự kiện nào gợi nhớ lại cuộc xâm lược năm 1979 của quân Trung Quốc.

Sự kiện Tam Sa, Tây Sa khiến một số người dân Việt Nam nhớ lại quá khứ xâm lược của Trung Quốc. Cùng với phong trào biểu tình phản đối hành vi chiếm đóng bằng vũ lực , tàn sát lính Việt Nam để chiếm đảo Hoàng Sa và một phần Trường Sa. Những người dân Việt Nam này hàng năm tổ chức lễ tưởng niệm đến các chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh bảo vệ tổ quốc hồi năm 1979.

Các cuộc biểu tình và tưởng niệm đều bị nhà cầm quyền Việt Nam dẹp bỏ không thương tiếc. Độc địa hơn có năm ngoài việc bắt người, nhà cầm quyền còn cho người ra khu vực tưởng niệm nhảy nhót và gây sự với những người tưởng niệm. Trước ngày tưởng niệm, các cán bộ địa phương đến từng nhà những người dân đi tưởng niệm đe doạ ngăn cản họ không được đi.


Đêm nay ngày 16 tháng 2 năm 2017, trước cuộc tưởng niệm một ngày. Tại Hà Nội, công an xộc vào nhà một người yêu nước tên là Nguyễn Văn Phương để bắt người, nhằm ngăn cản cuộc tưởng niệm vào ngày hôm sau.

Ở Berlin thủ đô của nước CHLB Đức có nhiều người Việt sinh sống, họ đa số là những người đi xuất khẩu lao động thời Đông Đức ở lại. Mối quan hệ của họ với Việt Nam còn mật thiết, với họ luôn sống trong cảnh hai chính quyền. Một là chính quyền Đức , hai là chính quyền Việt Nam mà đại diện là những cán bộ của đại sứ quán.

Có chương trình gì liên quan đến Việt Nam, nếu đại sứ quán ra mặt ủng hộ. Lập tức các chương trình ấy được nhiều hội đoàn người Việt XKLĐ ( xuất khẩu lao động ) ủng hộ nhiệt tình. Nếu như chương trình mà cán bộ sứ quán không ý kiến hoặc có vẻ không thích, được hiểu ngầm rằng phía chính quyền Việt Nam không thích. Các hội đoàn sẽ không hưởng ứng hay tham dự.

Tuy khó khăn vì bị đánh phá ngầm từ chính những đồng bào của mình trong cộng đồng và một số quan chức trong đại sứ quán , nhưng một nhóm người Việt XKLĐ không vì thế mà quên đi những chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh trước họng súng quân xâm lược Trung Quốc. Nhóm những người này thường tổ chức biểu tình chống TQ xâm lược trước đại sứ TQ ở Berlin, họ cũng tổ chức cầu siêu cho các liệt sĩ đã hy sinh ở Trường Sa, Hoàng Sa bao gồm cả chiến sĩ Bắc Việt Nam và Nam Việt Nam.

Để tưởng nhớ những liệt sĩ đã hy sinh ở biên giới phía Bắc, nhóm người Việt XKLD này đã đứng ra tổ chức lễ tưởng niệm ngày diễn ra cuộc xâm lược đó, trong thông báo của họ có nói.


..............................................................................................................................................................

http://thoibao.de/thong-bao-%26-nhan-tin/10794/moi-du-le-tuong-niem-cac-anh-hung%252cliet-si-va-dong-bao-da-anh-dung-hy-sinh-trong-cuoc-chien-dau-chong-bon-banh-truong-bac-kinh-xam-luoc-viet-nam-nam-1979.htm

Để tiếp nối hành trình nghĩa tình đồng đội, Hội Tân trào sẽ tổ chức Lễ tưởng niệm các anh hùng, liệt sỹ và đồng bào đã anh dũng hy sinh trong cuộc chiến chống bọn bành trướng Bắc Kinh năm 1979 và giao lưu gặp mặt những CCB đã trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận biên giới chống quân Trung Quốc xâm lược.

Đây là một cuộc chiến tranh tuy ngắn ngủi, nhưng đầy ắp đau thương, mất mát, và cũng đầy ắp những chiến công hào hùng để viết thêm vào những trang lịch sử chống giặc ngoại xâm phương Bắc của dân tộc ta, bảo vệ từng tấc đất Biên cương của Tổ quốc mà mãi mãi mỗi người dân Việt không bao giờ quên !

Lễ kỷ niệm và giao lưu gặp mặt được tổ chức vào :

Thời gian : 14h00 ngày 19.02.2017 ( Chủ nhật )

Địa điểm : Schottstr.06 – 10365 Berlin Lichtenberg

Xin trân trọng kính mời bà con hội viên, anh chị em cựu quân nhân, thân nhân gia đình thương binh, liệt sĩ tại CHLB Đức đến dự gặp gỡ đầu Xuân mới, nghe báo cáo lại những kết quả từ thiện và những kỷ niệm sâu sắc khi tham gia Hành trình nghĩa tình đồng đội của Đoàn đại biểu Hội Tân Trào, đồng thời giao lưu với các nhân chứng là cựu quân nhân, cựu chiến binh đã trực tiếp tham gia cuộc chiến tranh Biên giới việt - Trung năm 1979.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

 Một số người Việt Nam nặng tình nghĩa, họ sẽ gác bỏ tất cả để đến thắp nén hương cho những người lính đã hy sinh vì tổ quốc. Với họ tình nghĩa với người lính đã hy sinh vì tổ quốc là điều thiêng liêng, không phải ngó nghiêng thái độ của sứ quán hay các hội đoàn khác.

 Nhưng những kẻ cơ hội, xu nịnh bao giờ cũng nhiều hơn dù chúng ở bất cứ đâu. Không phải trong nước mà cả ở đây cũng vậy. Vào những ngày như thế này, chúng sẽ đưa lên Facebook của chúng những câi chuyện chim hoa, thơ thẩn để vờ như không biết có sự kiện trên. Hoặc chúng tụ ở đâu đó ca hát và nhậu nhẹt với lời dè bỉu

- ôi trời, làm thế các chiến sĩ có sống lại được không mà làm.

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2017

Giết gà doạ khỉ ?

Việc Donal Trump trúng cử tổng thống Hoa Kỳ đã khiến cho Nguyễn Phú Trọng phải gấp rút sang Trung Cộng tìm chỗ dựa. Sự kiện lần này không khác gì sự kiện Liên Xô sụp đổ xưa kia. Sau sự kiện Thành Đô thì lần sang Trung Quốc mới đây của Nguyễn Phú Trọng là lần thứ hai mà hai nước Việt Trung  ký kết nhiều văn bản quan trọng như vậy.

Ngay lập tức sau những ký kết này, số vốn đầu tư của Trung Cộng vào Việt Nam tăng đột biến.

http://vietnambiz.vn/von-trung-quoc-tang-toc-vao-viet-nam-14037.html

Vốn FDI tức nguồn vốn các nhà đầu tư bỏ ra trực tiếp vào cơ sở. Việt Nam cung cấp cho họ mặt bằng với giá ưu đãi, thuế suất ưu đãi đến 10 năm. Cái mà Việt Nam được lợi trước mắt là có công ăn việc làm cho những người lao động, nhưng đổi lại được lao động trong những nhà máy Trung Cộng những người lao động đã phải bán đất đai với giá rẻ mạt để làm nhà máy. Đồng lương họ cầm về cũng không nhiều.

Viện nghiên cứu Trung Quốc của Việt Nam nhận xét về FDI của Trung Cộng như sau.


FDI của Trung Quốc không chú ý đến các ngành nông, lâm, ngư nghiệp, chỉ chú ý nhiều đến khai thác tài nguyên của Việt Nam. Thực tiễn cho thấy, Trung Quốc đã đầu tư rất nhiều dự án khai thác tài nguyên thiên nhiên trải dài suốt từ Bắc đến Nam của Việt Nam. Tình hình này đã gây nên sự xáo trộn trong quy hoạch ngành, vùng, miền kinh tế của Việt Nam. Mặt khác nếu quản lý các dự án này không tốt, sẽ còn gây nên nguy cơ về ô nhiễm môi trường sống, ảnh hưởng đến phát triển bền vững của Việt Nam.

Bên cạnh đó, FDI của Trung Quốc yếu kém trong chuyển giao công nghệ, phần lớn là công nghệ lạc hậu hay thuộc các ngành gây ô nhiễm môi trường. Mục tiêu của Trung Quốc là dịch chuyển các cơ sở sản xuất thâm dụng nhiều lao động, mức lương thấp, hàng hóa giá rẻ và công nghệ không cao ra nước ngoài. Đây chính là hạn chế lớn nhất của các DN FDI Trung Quốc tại Việt Nam. Có nhiều mối quan ngại rằng việc NK máy móc thiết bị từ thị trường Trung Quốc có thật sự hiệu quả hay Việt Nam là nước tiêu thụ lại công nghệ lỗi thời, lạc hậu cho Trung Quốc…

http://iavietnam.net/detailnews/M48/N1340/than-trong-voi-luong-fdi-tu-trung-quoc-dang-do-vao-viet-nam.htm

Việc Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc thúc đẩy bắt tay với nhau để mở đường cho Trung Cộng tràn vào chiếm lĩnh đầu tư ở Việt Nam đã gây nên những phản ứng trong nội bộ đảng CSVN. Một số nhỏ trong trung ương đảng muốn dành chỗ cho những nhà đầu tư từ những nước tư bản đã không bằng lòng với chủ trương của Trọng và Phúc. Để đối phó với những phản ứng này, Nguyễn Phú Trọng đã mạnh tay trấn áp.  

Ngày 11 tháng 2 năm 2017, Nguyễn Phú Trọng đã làm việc với ban kinh tế Trung Ương. Trước đây ban kinh tế trung ương được Nguyễn Phú Trọng ưu ái nhiều. Nhưng từ khi thống đốc Nguyễn Văn Bình trúng uỷ viên BCT về làm trưởng ban kinh tế trung ương này. Lần đầu tiên người ta thấy ông Trọng nặng lời qưở trách ban này đã không lơ là, không ủng hộ những chính sách kinh tế mà nhóm ông Trọng và thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đang theo đuổi.

 Ông Trọng đòi hỏi Nguyễn Văn Bình phải phối hợp với Ban tuyên giáo trung ương để ca ngợi chính sách kinh tế thân Trung Cộng, phản bác lại những ý kiến phản đối chính sách này. Đồng thời phải nhận rõ sâu sắc tình hình thế giới biến động như việc tổng thống mới của Hoa Kỳ lên thay, hiệp định TPP bị phá bỏ. Chuyện Việt Nam gắn liền kinh tế với Trung Quốc là khách quan trước hoàn cảnh quốc tế đang diễn ra, đó là lựa chọn đúng đắn của đảng. Để đạt được những ký kết thoả thuận hợp tác kinh tế với Trung Cộng là cơ hội tốt mà đảng đã tạo được ra. Ban kinh tế trung ương cần phải ủng hộ thời cơ, thuận lợi này một cách nhiệt tình và trách nhiệm hơn nữa.

 Nói tóm lại ông Trọng khiển trách ông Bình vì không mặn mà ủng hộ đường lối kinh tế thân Trung Cộng mà ông Trọng đã theo đuổi.

 Cũng trong lần làm việc này, ông Trọng kết tội ban kinh tế trung ương đã không làm tròn trách nhiệm khi không phát hiện được những tập đoàn, nhà máy làm ăn thua lỗ. Không có ý kiến đề xuất xử lý những trường hợp đó. Ông Trọng nhấn mạnh rằng phải chăng ban kinh tế trung ương không phát hiện được, hay phát hiện mà không có dũng khí báo cáo xử lý.

 Hàm ý của ông Trọng rõ ràng là muốn kết tội Nguyễn Văn Bình trưởng ban kinh tế trung ương đã không làm tròn trách nhiệm hoặc có ý bao che cho phe nhóm đã làm thua lỗ ở những tập đoàn.

Đây là một đòn dằn mặt dữ dội của ông Trọng vào những ý kiến phản đối đường lối thân Trung Cộng của ông. Thực ra ai cũng thấy, ông Nguyễn Văn Bình mới nhận chức trưởng ban kinh tế trung ương chưa đầy một năm. Những tập đoàn thua lỗ ra sao, cần phải có thời gian xem xét nguyên nhân dài mới đánh giá được. Có những dự án , nhà máy mới đi vào hoạt động khó có thể sinh lời ngay trong một hay hai năm đầu, việc thua lỗ đương nhiên như một cửa hàng mới mở.  Ngay như việc thua lỗ ở PVC đến 9 ban ngành vào cuộc ròng rã nửa năm trời cũng không kết luận được, khiến bộ công an không thể đưa ra lệnh khởi tố vụ án. Đến khi Trịnh Xuân Thanh trốn mất, mới đành phải ra một bản truy nã gượng gạo với tội danh  Làm Trái Quy Định. Trước đó ông thứ trưởng Lê Quý Vương trả lời câu hỏi của phóng viên về dự kiến điêu tra vụ PVC theo chỉ đạo của tổng bí thư. Ông Vương nói chỉ đạo đấy về mặt pháp luật như một nguồn tin báo. Kể từ khi nhận tin báo về vụ nghiêm trọng thời hạn là 4 tháng. Nhưng với vụ án kinh tế thì không biết được vì hồ sơ rất dày, rất nhiều liên quan cần phải làm thận trọng để không bị oan sai.

 Nếu như đến Bộ Công An với chuyên môn như vậy, có chỉ đạo của tổng bí thư vụ PVC mà bộ công an còn loay hoay chưa thể đưa ra kết luận khởi tố được ngay, còn phải tìm đúng sai. Thì cỡ ông Nguyễ n Văn Bình mới lên nhậm chức ban kinh tế trung ương vài tháng, lấy cái gì ra mà để kết luận đúng sai cho ông Trọng hài lòng.

 Nhưng cái ông Trọng cần gấp bây giờ là dập tắt những ý kiến phản đối chính sách kinh tế thân Trung Cộng của ông. Sự im lặng không ủng hộ chính sách này từ ban kinh tế trung ương đã khiến cho nhiều ý kiến phản đối được đà gia tăng. Trong hoàn cảnh đó ông Trọng phải có biện pháp buộc Nguyễn Văn Bình phải lên tiếng ủng hộ là điều ông cần phải làm.

 Về mặt kinh tế Việt Nam đang bế tắc như hiện nay, chiếc phao nào ném ra đều được coi là thời cơ, miễn sao chiếc phao đó không làm ảnh hưởng đến sự tồn tại của chế độ. Khách quan mà nói đứng trên cương vị tổng bí thư đảng CSVN, ông Trọng chọn con đường nhận sự tiếp sức từ Trung Cộng là đúng với tâm tư và ý chí của ông. Con đường đó có thể giúp cho ông và chế độ này qua được giai đoạn khó khăn khủng hoảng về kinh tế nội tại  đất nước và khủng hoảng về ngoại giao khi gần như bị phương Tây bỏ rơi.

 Còn việc các dự án FDI của Trung Cộng có gây tác hai gì cho đất nước Việt Nam hay không thì phải vài năm sau mới biết được hậu quả của nó. Lúc đó ông Trọng cũng đã về hưu, ông không cần phải bận tâm đến điều ấy. Cái ông cần là bây giờ đường lối, chính sách của ông đang theo đuổi không ai được phản đối hoặc chê bai.  Việc ông tấn công Nguyễn Văn Bình ráo riết vừa qua khác hẳn việc ông tấn công vào những người trước đó. Đây là cuộc tấn công trừng phạt vì thái độ, quan điểm không nhiệt tình ủng hộ đường lối của ông. Việc khiển trách đầy đe doạ của ông Trọng đối với môt uỷ viên Bộ Chính Trị như Nguyễn Văn Bình cho thấy ông Trọng sãn sàng sống chết với bất kỳ ai khác lớn hơn ông Bình, nếu như cũng có thái độ không bằng lòng với chính sách thân 

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2017

700 tỷ tài sản của bà Hồ Thị Thoa.

Một trò dểu cáng của Trọng lại diễn lại đó là cho mớm bóng cho dư luận tạp bức xúc. Từ đó dùng uỷ ban kiểm tra trung ương vào cuộc xử lý. Khi dư luận đang bức xúc thì bất kể đúng sai thế nào, đảng đã ra tay là kẻ không có tội cũng thành có tội.

 Trọng đã thành công như vậy trong vụ để Tư Sang làm đơn sẵn đưa cho Trịnh Văn Lâu viết đơn tố cáo Nguyễn Tấn Dũng, địa chỉ gửi đến cho Trọng và Bộ Chính Trị.

 Ông Trịnh Văn Lâu ở thời điểm viết đơn tố cáo Nguyễn Tấn Dũng, ông đã gần 90 tuổi. Nhiều quan chức cao tuổi khác khi về hưu một là xa lánh chính sự vui thú tuổi già với tài sản tham nhũng được hoặc với chế độ đãi ngộ cao, hai là đã tham gia bàn chính sự thì thường bàn thường xuyên. Tức có hai loại quan chức về hưu, một loại về là tắt hẳn im tiếng. Một loại về rồi những vẫn thích tham gia bàn bạc, trả lời phỏng vấn, thư từ, ý kiến.

Tiêu biểu loại 2 là Thánh Gióng về trời ông Nguyễn Minh Triết, về là im bẵng luôn. Hoặc về Làm Người Tử Tế như Nguyễn Tấn Dũng cũng im bặt như vậy. Loại 1 là dạng như Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười về rồi những vẫn thích đi đây đi đó, bàn nọ, góp ý kia.

Trịnh Văn Lâu  về hưu đến mấy chục năm không ý kiền gì về chuyện chính sự, bỗng nhiên ở tuổi gần 90 ông ta đâm lá đơn gây động trời với nhiều tình tiết li kỳ. Sau lá đơn động trời tố cáo Nguyễn Tấn Dũng ấy. Trịnh Văn Lâu lại im bặt. Đấy là một điểm rất đặc biệt mà lúc sôi động ít người nhận ra.

 Ông Trịnh Văn Lâu và Trương Tấn Sang cùng là cựu tù . Nhóm tù sau này thường xuyên liên lạc với nhau, nhất là khi Tư Sang lên làm chủ tịch nước. Tư Sang đã bàn với Nguyễn Phú Trọng để viết một lá đơn sẵn, đưa cho Tư Cẩn tức Trịnh Văn Lâu ký và gửi cho Trọng đồng thời tung lên mạng ở trang Ba Sàm ( lúc này anh Ba Sàm đã bị bắt và Đinh Ngọc Thu ở bên Mỹ quản lý trang này).

 Lá đơn ở dạng văn bản đánh máy in. Liệu một ông già 90 tuổi có thể sử dụng máy tính để đánh văn bản và in ra không.? Cái đó có thể có với ông nhạc sĩ Tô Hải, chứ với loại quan chức chế độ cộng sản như Trịnh Văn Lâu cả đời không chạm đến chiếc máy tính chắc chắn không soạn được một văn bản in như thế.

 Hài nhất là đoạn ông Tư Cẩn tả Trầm Bê dắt người nhà của ông vào kho đồ quý và nói người nhà ông Lâu thích lấy cái gì thì lấy. Trầm Bê là người Khơ Me, nói tiếng Việt còn không trôi chảy bỗng nhiên lại trở thành một nhà thuyết khách chính trị cho Nguyễn Tấn Dũng.

 Lá đơn ấy chỉ là chiêu trò của Trọng và Sang, mớm cho dư luận chú ý. Gây nên um xùm kiểm tra, thanh tra cho đối thủ tự nhiên phải sa vào thế bất lợi. Thường thì dân miền Nam không chơi những trò thủ đoạn như dân miền Bắc. Tư Sang là một ngoại lệ so với các cán bộ, lãnh đạo người miền Nam, có lẽ bởi ông Sang có gốc gác quê quán ở Hà Tĩnh nên khác với những anh Hai Nam Bộ như Triết, Kiệt...


 Bây giờ trở lại với vụ bà Hồ Thị Thoa, thứ trưởng bộ Công thương đang được báo chí đồn ầm về khối tài sản 700 tỷ đồng.

Năm 2013 tổng tài sản Điện Quang là hơn 1600 tỷ, tổng nợ là hơn 800 tỷ, đến năm 2016 tổng tài sản vẫn hơn 1600 tỷ đồng, nhưng nợ phải trả chỉ có hơn 400 tỷ đồng. Sau ba năm gần đây tài sản của Điện Quang vẫn được giữ nguyên và số nợ phải trả giảm đến một nửa.

Báo chí làm ngơ không nhắc đến những thành tựu của Điện Quang, tờ VTC chỉ trích lợi nhuận gần đây của Điện Quang bập bùng, quý lãi 75 tỷ, quý sau lãi 35, rồi quý sau lãi 71 tỷ. Lúc lãi hơn, lúc lãi kém như vậy là chuyện thường tình trong kinh doanh, đâu phải là tội. Thế nhưng báo chí mập mờ liệt kê như có tội của gia đình bà Thoa trong việc lãi ít , lãi nhiều đó là một sự bất công.

 Khi Điện Quang cổ phần hoá, nợ nần be bét, giá trị thấp. Gia đình nhà bà Thoa đã phải đầu tư tiền để vực Điện Quang dậy và tham gia quản lý. Từ đó Điện Quang mới có thành công giảm đến nửa số nợ như bây giờ. Nhờ giảm được khoản nợ này mà giá trị cổ phiếu tăng trên thị trường chứng khoán.

 Công ty cổ phần Điện Quang một nửa số cổ phiếu là của nhà nước sở hữu, gần một nửa còn lại do gia đình nhà bà Thoa đầu tư nắm giữ. Chỉ một phần trôi nổi trên thị trường, vì thế giá cổ phiếu cao. Nếu như gia đình bà Thoa ngay lập tức bán tống bán tháo số cổ phiếu này ra thị trường, liệu giá trị cổ phiếu của Điện Quang có giữ nổi nguyên như hôm nay hay không.?

 Gần 700 tỷ của gia đình nhà bà Thoa nêu thực ra chỉ là giá trị cổ phiếu tính theo thời điểm bây giờ. Giả dụ nếu như gia đình nhà bà Thoa đưa ra lời thách đố với báo chí, nhà nước nếu ai bỏ ra 700 tỷ để mua hết số cổ phiếu của nhà bà. Thì gia đinh bà sẽ xin nộp 400 tỷ vào làm từ thiện và 100 tỷ lại quả cho người mua. Liệu ai là người sẽ đứng dám ra mua tất số cổ phiếu đó.?

 Nguyễn Phú Trọng đang giật dây chỉ đạo báo chí tấn công Hồ Thị Thoa nhằm mục đich gì ? Trả thù việc bổ nhiêm Trịnh Xuân Thanh chăng. Bà Thoa trước sau cũng về hưu không có cửa đi tiếp lên trên nữa. Việc trả thù để ngăn chặn bước tiến của bà Thoa là việc không cần thiết. Việc nhằm vào tài sản bà Thoa để quy tội hình sự cũng không đủ chứng cứ, đại biểu Lưu Bình Nhưỡng cũng khẳng định việc góp vốn đầu tư của gia đình bà Thoa là không sai. Bộ Công Thương cũng đã thực hiện kê khai tài sản đầy đủ.

 Có lẽ đây là một âm mưu thâm hiểm của Nguyễn Phú Trọng đang thực hiện, nó có liên quan đến việc Nguyễn Phú Trọng đang trấn áp Nguyễn Văn Bình mới đây. Một thủ đoạn Giết Gà Doạ Khỉ sẽ được nói thêm ở phần sau.