Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

Cảm nghĩ về anh Đinh La Thăng.

Đầu tiên là mình mừng vì nghe tin anh Thăng bị uỷ ban kiểm tra trung ương đề nghị kỷ luật.

Thế cho anh ấy sáng mắt.

Trước sự tấn công của Trọng và bọn Trương, anh Thăng không hề trả đũa như mình mong đợi. Trái lại anh còn có vẻ nhịn và nghĩ nhịn thế cho lành nội bộ đảng.

 Cái nhịn của anh làm bao nhiêu đệ tử của anh phải khổ, dường như mình cảm giác anh thí đệ tử của anh  cho đối thủ , và hy vọng bọn hổ đói Trọng, Trương xơi đám đệ anh là đủ no. Không xơi anh nữa.

Ngay từ lúc đầu bọn đối thủ nhăm nhe soi, lẽ ra anh phải đập lại thẳng thừng. Vỡ bình thì cho vỡ luôn thì may ra bọn kia nó còn ngán. Nhưng chúng đánh hơi thấy anh có vẻ không dám, nên chúng tập hợp lực lượng dần dần , củng cố hồ sơ dần và tiến tới là thịt anh theo kiểu luộc món ếch ôm măng.

Cả anh Thăng và anh Vũ Huy Hoàng làm uổng công anh Trịnh Xuân Thanh công khai viết đơn từ đảng. Các anh chắc suy nghĩ anh Thanh làm thế để xin tị nạn chính trị, cái suy nghĩ mà đám bồi bút của đảng và bọn dân chủ vịt đang nghĩ.

Nếu Trịnh Xuân Thanh chạy ra ngoài, im lặng không nói gì. Có lẽ một kẻ thù dai như Trọng cũng bỏ qua vì đi truy đuổi quá mất công. Cái gọi là xây dựng đảng mà Nguyễn Phú Trọng đang làm thực chất là cuộc trả thù những kẻ đã đụng chạm đến y trước đây. Vì thế cứ nhìn xem, những kẻ bị kỷ luật như Bảy Chắc Hậu Giang hay Thiện Bình Định thì rõ. Toàn những kẻ trước đây đã có những lời xúc phạm Nguyễn Phú Trọng. Còn những kẻ nịnh bợ Nguyễn Phú Trọng như Nguyễn Xuân Phúc hay bí thư Thanh Hoá thì phạm đủ tội , điều lệ đảng cũng chẳng bị làm sao.

Anh Thanh làm thế là để khích lệ anh Thăng và anh Hoàng, chơi tới bến đi, cùng lắm thì vỡ bình luôn.

Nhưng cả hai anh Thăng và Hoàng đều nghĩ rằng thôi mình yên thì bọn nó bỏ qua. Nên bọn kia có thời gian giăng lưới, bao vây và đến lúc các anh hết cự thì nó thịt.

Anh Thanh chán, đi sang một quốc gia ở ven bờ Địa Trung Hải sống rồi. Lúc anh ấy đi, lên máy bay ra khỏi châu Âu đàng hoàng nhé. Không phải đi thuyền bè băng qua biển đâu. Anh ấy chẳng có ý định tị nạn trong đầu bao giờ  như bọn bồi bút và dân chủ vịt kia quy chụp. Anh ấy mạnh dạn làm thế là muốn các anh mạnh dạn theo đối kháng lại, kể cả vỡ bình cũng chơi.

Còn chuyện anh ấy tham nhũng hay làm thất thoát là chuyện khác. Riêng chuyện anh ấy lên tiếng làm đơn ra khỏi đảng không hề vì mục đích tị nạn nào hết.

Anh Thăng và anh Hoàng đã không cổ vũ anh Thanh thì chớ, lại còn nhắn nhe anh Thanh thôi đừng làm gì kẻo ông Trọng giận thêm.

Giờ thì các anh trắng mắt ra xem bọn Trọng, Trương , Phúc nó có hiêủ tấm lòng trung trinh chịu nhịn để giữ đảng của các anh không. Hay chúng nó nghĩ các anh không dám bật, vì các anh nghĩ chúng nó không dám thịt các anh.

 Nay chúng nó thịt anh thì cũng đáng đời cho anh. Anh Thăng ạ.

Đểu cái chúng nó khốn nạn, thịt anh đầy thủ đoạn. Lẽ ra việc của anh mới là đề nghị của uỷ ban kiểm tra trung ương, phải ra trung ương quyết bỏ phiếu thì mới rõ anh có tội hay bị xử thế nào.  Bọn chúng rút kinh nghiệm vụ anh Ba Dũng. Nên chúng sử dụng truyền thông kết tội anh trước, đặt cả trung ương vào thế đã rồi. Giờ trung ương mà không kỷ luật anh khi mà báo chí, dư luận rầm rầm lên như thế, thì có mà mất mặt đảng. Bọn chúng đặt mấy trăm uỷ viên trung ương vào thế, không kỷ luật anh thì đảng không còn uy tín, thì mất chế độ. Rồi nó đưa ra mấy mức lựa chọn kỷ luật, đám trung ương chắc thương anh thì cũng đành chọn mức kỷ luật nhẹ nhất. Chứ không thể nào để anh vô tội được.

Tại sao chúng nó làm kiểu trung ương không kỷ luật anh thì đảng tan, mà anh không chơi lại chúng mày mà kỷ luật tao thì đảng tan.?

Chơi mẹ sát ván thế xem thằng nào phải nhịn lùi bước. Tại sao anh phải chịu lùi mà không dám tố theo ván bài đến cùng.

 Anh tất nhiên biết cách sẽ chơi lại đến cùng thế nào, hy vọng là anh dám làm vì thời gian ngắn ngủi lắm. Đừng trông mong nhịn nhục, rồi chúng nó thương tình sẽ xử nhẹ cho anh qua chuyện.

Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2017

quân đội Việt Nam - Viết nhân ngày 30.4

Sức mạnh của cộng sản Việt Nam được hình thành trên những yếu tố cơ bản như sau. Đầu tiên là sự trợ giúp của ngoại bang tức cộng sản đàn anh , cộng sản quốc tế. Tiếp đến là tuyên truyền mị dân, lừa đảo. Sau đó là đến quân đội và công an và một số yếu tố khác được hình thành do các yếu tố trên mang đến.

 Suốt chiều dài đấu tranh dân chủ từ khi có mạng internet phát triển đến nay, sự lên án của dân chúng thường tập trung vào ngoại bang, tuyên truyền lừa đảo và công an. Lực lượng quân đội dường như nằm hẳn ngoài vòng lên án của những nhà đấu tranh. Thậm chí có lúc một số nhà đấu tranh còn ngây thơ tin tưởng rằng quân đội là chỗ tin cậy của nhân dân, đứng về phía nhân dân.

Đất nước Việt Nam trong hàng thập kỷ qua, luôn duy trì quân đội với số lượng cao. Các cuộc chiến tranh liên miên cùng với những tuyên truyền của đảng cộng sản đã khắc sau trong tâm trí người dân  hình ảnh thân thương, gần gũi và anh dũng của những người lính. Sự cảm mến và nể phục của người dân đối với quân đội được hình thành từ nhiều năm , có lẽ vì thế mà ít ai dám lên án sai trái của quân đội.

Một phần nữa của sự né tránh lên án quân đội, bởi vì quân đội là lực lượng hùng mạnh. Quân đội Việt Nam có lực lượng tình báo, tuyên truyền riêng và cả hệ thống làm kinh tế riêng biệt như một chính phủ trong lòng một chính phủ. Quyền lực của quân đội ảnh hưởng bao trùm trên đất nước, tất cả các lãnh đạo hay phe phái đều phải dựa vào quân đội để làm chỗ tựa cho vị trí của mình.

Tất cả các dự án giao thông, đô thị, công trình lớn đều phải thông qua quân đội. Nếu không, chỉ cần lý do liên quan ảnh hưởng đến an ninh quốc phòng là dự án bị bác bỏ. Mỗi lần thông quan như vậy, hàng núi tiền được chuyển vào túi những tướng lãnh quân đội để đổi lấy chữ ký đồng ý phê duyệt dự án. Quân đội Việt Nam đã biến chất và thoái hoá, trở thành lực lượng kiêu binh, thế lực maphia và những con cá mập tư bản cắn xé tài nguyên và nội lực của đất nước.

Trong vụ việc ở Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Tây cũ vừa qua. Lợi dụng vào việc quy hoạch cách đây hàng chục năm mở rộng sân bay Miếu Môn, dự án này bị bỏ bẵng đi mấy chục năm, nhưng trên sổ sách vẫn còn đó.Viettel , một đơn vị kinh doanh viễn thông của quân đội đã tính chuyện đánh bùn sang ao, cướp số đất này xây dựng thành những khu đất ở để bán lấy lợi nhuận. Tương tự như việc quân đội đã thông đồng qua Dương Công Minh chủ ngân hàng Liên Việt để cướp đất sân bay Tân Sơn Nhất biến thành đất kinh doanh, giải trí và biệt thư. Đây chỉ là hai ví dụ điển hình nổi cộm trong dư luận gần đây, còn hàng trăm ngàn vụ quân đội đi cướp đất đều bị làm ngơ. Ví dụ như những khu đất ở quanh sân bay Bạch Mai trước kia sử dụng vào mục đích phòng không, rồi được chuyển đổi thành chính sách xây nhà cho cán bộ, sĩ quan chăm lo đời sống. Các sĩ quan, tướng lĩnh được mua nhà đất ở đây giá ưu đãi và bán sang tay cho tư nhân thu lợi.

Dưới một chế độ cộng sản, quân đội là lực lượng  nòng cốt để bảo vệ đảng, được phép tham gia kinh doanh, thực hiện các dự án thì không thể tránh khỏi tình trạng thoái hoá, biến chất và tham nhũng. Càng này quân đội Việt Nam càng trở nên tham lam hơn, khi những ngành nghề béo bở viễn thông, ngân hàng, xây dựng, xăng dầu...đều đã được khai thác tối đa. Những mảnh đất dành cho an ninh quốc phòng đã chiếm hết, thì quân đội Việt Nam bắt đầu tính tới chiếm đất nông nghiệp của dân để kinh doanh dự án. Không mấy chốc nữa, sẽ có những cuộc đụng độ đối đầu giữa người dân và lợi ích của quân đội ở những vụ việc về đất đai như vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức vừa qua.

 Thành công trong việc vơ vét tài nguyên, kinh doanh độc quyền thu lợi nhuận, nằm ngoài mọi sự kiểm soát  cùng với thành công làm lá chắn thép bảo vệ chế độ, quân đội Việt Nam ngày càng đi xa vào vũng bùn biến chất, thoái hoá. Dẫn đến tình trạng yếu kém về chuyên môn, bất lực trước sự xâm phạm chủ quyền của ngoại bang, bị thách thức ở biên giới Tây Nam. Tình trạng máy bay quân sự tai nạn liên tục những năm qua cho thấy quân đội Việt Nam đã không còn xứng đáng là lực lượng bảo vệ đất nước, mà nó chỉ là lực lượng bảo vệ đảng để kiếm chác lợi ích  vật chất.

 Các phe phái trong đảng đã mất đi sự đoàn kết, chia rẽ và tranh giành lợi ích. Trong quân đội thì điều này chưa biểu hiện ra, nhưng theo quy luật chung thì trước sau thì trong quân đội cũng sẽ hình thành mâu thuẫn lợi ích giữa các nhóm bên trong. Đây là điều ắt sẽ phải đến của sự biến chất vì lợi ích, không còn lý tưởng hay chính nghĩa.

Điều gì sẽ đến khi nội bộ quân đội Việt Nam chia rẽ và tranh giành lợi ích.?

Chưa biết được điều đó là gì. Tuy nhiên khi quân đội Việt Nam còn đang có những miếng mồi màu mỡ để kiếm chác thì chủ quyền đất nước đã bị xâm phạm nghiêm trọng, khi miếng mối ít đi dẫn đến tranh giành thì điều gì sẽ đến chắc chắn sẽ rất tệ hại cho đất nước.

 Cuối cùng xin nói rõ, quân đội ở đây là những sĩ quan chỉ huy cấp cao tướng lĩnh lãnh đạo là đảng viên. Không phải những người lính nghĩa vụ hay những sĩ quan chuyên môn cấp thấp bây giờ. Những sĩ quan cấp thấp này chưa có điều kiện để tham nhũng, biến chất. Nhưng theo thời gian và theo sự tồn tại của chế độ này, rồi họ cũng tiếp nối các bậc đàn anh đi trước để thành những kẻ biến chất và tham nhũng. Đảng CSVN vì muốn dùng quân đội làm chỗ dựa bảo vệ chế độ, đã dung túng và làm biến chất quân đội thành một thế lực tham nhũng, hại dân. Chả mấy nữa quân đội sẽ thành những tên cường hào, địa chủ đi cướp đất của dân và bức hại các doanh nghiệp. Sự đổ vỡ của cộng sản Việt Nam sẽ chính thức khởi đầu khi quân đội lột bộ mặt chính nghĩa bấy lâu để đối đầu cươp đất của nhân dân.

 Đến giờ quân đội Việt Nam đang có lực lượng tuyên truyền khá mạnh là những nhà báo, cây viết lý luận cùng với lợi thế tâm lý nhân dân cảm mến lịch sử quân đội. Nhưng chừng đó chỉ kéo dài niềm tin của dân chúng thêm thời gian ngắn nữa mà thôi, với sự thực về các hành động kinh doanh lũng đoạn đang làm, bộ mặt phản quốc, hại dân của lực lượng quân đội sẽ rớt xuống không xa. 

Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017

Chuyện mẹ Nấm.

Nói chung là tình hình đấu tranh dân chủ phân hoá và chia rẽ là điều nên thẳng thắn ghi nhận. Bản thân mình không thích gì mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cả. Nguyên nhân lúc chị Bùi Hằng vừa bị bắt , Mẹ Nấm đi nói chị Hằng vì đấu tranh kiểu đanh đá và chợ búa nên mới bị thế.

Lúc đấy mình có viết bài bảo mẹ Nấm nói thế khác nào hợp tác giúp an ninh để dư luận không bênh chị Hằng. Rồi mình viết bài nữa ý bảo hết nạc vạc đến xương, đừng chê những người đấu tranh kiểu chợ búa. Vì khi an ninh tóm sạch những người đấy thì đến người ôn hoà sẽ đến lượt. Với quan điểm của mình thì cứ ai bị an ninh tóm, thì người ấy vô tội và bị đàn áp bất công. Đó là lý do khi mẹ Nấm bị bắt mình lên án, chứ không phải là chuộc lỗi lầm gì như nhiều bạn nghĩ.

Mẹ Nấm và nhiều bạn của cô ấy lồng lên bảo mình vu khống mẹ Nấm là an ninh. Trong khi mình viết rõ là hành động như thế khác nào hợp tác giúp an ninh hợp thức hoá dư luận. Mình không thanh minh gì hết, mặc kệ cho thiên hạ kéo thành nếp nói rằng mình vu mẹ Nấm là an ninh.

Nói lại chuyện này không phải để thanh minh, mà để cho rõ là chuyện mâu thuẫn và phân hoá có khi từ câu nói, rồi quăng đi, quăng lại thành thù nhau.

Đặc thù của mình là hoạt động độc lập, sống bằng tiền của bộ văn hoá Đức bao với mức khá xông xênh. Nên mình không phải cần đến tổ chức, cá nhân nào giúp đỡ cả. Vì thế, nếu mình mang tiếng xấu cũng không ảnh hưởng gì đến đời sống. Nhưng mình cũng rút kinh nghiệm là không nên động chạm , phê phán gì người đấu tranh khác, nhất là trong nước. Nói thật ra những người trong nước hoạt động cũng cần giúp đỡ tài chính,  ngôn luận và sự ủng hộ của nhiều người khác. Nếu họ mất uy tín họ sẽ gặp khó khăn, còn mình có mất thế mất nữa càng tốt.  Lúc không ai tin mình nữa thì mình đỡ phải gửi tiền giúp ai , đỡ phải lên tiếng bênh ai, đỡ phải đi đến tổ chức này kia dự cái này, cái nọ tốn kém tàu xe và khản cổ trình bày.

Nói về chuyện lên tiếng bênh vực ai đó bị bắt, cũng không dễ đâu. Khó nhất ở chỗ mỗi người bị bắt họ đều có bạn bè, đồng đội. Mình bênh mà không thành mâu thuẫn, phải bênh trên ý của những người đồng đội kia. Bênh mà khác ý thành ra cãi nhau, mà cãi nhau thì thành phân hoá, an ninh lại mừng. Ví dụ đồng đội người bị bắt nói họ bắt vì phản đối Formosa, mình bảo bị bắt vì đòi quyền con người do cảnh sát đánh. Thế là lệch nhau, mà lệch nhau lại bị hiểu rằng thằng này nó đưa lý do khác là để phá đám.

Ví dụ báo cáo vụ bắt giữ gửi đến tổ chức quốc tế, bản thì ghi bị bắt do phản đối môi trường, bản thì thì ghi do tố cáo công an đánh chết người, bản thì ghi do phản đối Trung Quốc xâm lược. Như thế mỗi người một ý kiến, các tổ chức họ nhận xử lý cũng khó khăn. Ví dụ về môi trường thì những tổ chức nhận sẽ tiếp xúc với nghị sĩ, quan chức nước đó đang tài trợ cho Việt Nam về môi trường, để chất vấn và có khi ép phải cắt bỏ viện trợ. Về công an đánh chết người, các tổ chức gặp bộ tư pháp hay quan chức viện trợ cho Việt Nam cải cách tư pháp đòi họ cắt viện trợ. Những cơ quan Việt Nam bị cắt viện trợ sẽ áp lực lên cơ quan an ninh vì làm họ thất thu. Đại khái là thế, nên báo cáo hay lên tiếng cần phải cân nhắc trọng tâm. Nhất là oái ăm nước này viện trợ cải thiện môi trường, nước kia viện trợ cải cách tư pháp nữa thì các phức tạp.

Mình nói sơ qua như thế, để mọi người biết chuyện lên tiếng hay bênh vực không phải là đơn giản. Nhất là khi bạn sở hữu một trang thông tin có nhiều người đọc. Các tuỳ viên chính trị ở các sứ quán luôn theo dõi xem bạn phát ngôn gì trong những vụ việc mà họ quan tâm.

 Thế nên đành chọn cách chung chung, không mất lòng ai là lên tiếng cộng sản đàn áp nhân quyền, đàn áp tự do ngôn luận, người bất đồng chính kiến. Thế cho nó lành ( lành cho mình).

Một cây viết, một nhà bình luận mà lên tiếng trên tâm lý như thế, liệu bài viết có nhạt không, có sức hấp dẫn không.?

Đương nhiên sẽ thiếu lửa, thiếu thu hút.

Nhưng mà không lên tiếng, thiên hạ lại bảo là không quan tâm đến người khác. Thôi thì làm cái stt đại khái cho có mặt trong phong trào lên tiếng đòi thả người.

Với cái tâm lý đấu tranh đòi thả người chiếu lệ cho phải phép vì những lý do đã nêu trên, dẫn đến nhiều người bị bắt được dư luận ồn lên bênh vực rồi thời gian sau là thôi. Chỉ còn người nhà và một số đồng đội lẻ leo theo đuổi, những ý kiến của họ chìm nhanh vào bao nhiêu sự kiện nóng bỏng khác, mà người ta quan tâm hơn là chuyện người bị bắt.

 Hôm nay mẹ Nấm bị bắt lâu rồi, con thì nheo nhóc, thân mẫu thì cô độc đấu tranh. Thông tin hay nhận định  về trường hợp mẹ Nâm chả có gì để hút được dư luận quan tâm.

Mình quyết định viết vài dòng nhận định của mình về vụ việc cái con Mẹ Nấm đành hanh này.

Thực ra mẹ Nấm rất thông minh, chọn đường lối đấu tranh phù hợp với pháp luật. Suốt chiều dài đấu tranh mẹ Nấm tích được nhiều kiến thức pháp luật, nên  cô ta chọn những vấn đề rất chính xác và cách đấu tranh cũng rất mực thước. Cô ta làm cộng sản điên đầu vì chọc vào đúng chỗ cộng sản sơ hở nhất mà lại rất chừng mực không tạo ra cớ để cộng sản bắt bớ.

Lẽ ra cộng sản chả có cớ gì để bắt cô ta, bằng chứng là vụ bắt bớ cô ấy diễn ra rất tuỳ tiện, cô đang đòi hỏi quyền thăm gặp giúp gia đình một phạm nhân. Chuyện đâu có gì, thế mà cộng sản bắt luôn, chứng tỏ chúng đang điên vì lý do khác chứ không phải vì việc cô ta lên tiềng quyền thăm gặp, gửi quà giúp tù nhân chính trị. Chính vì bắt tuỳ tiện nên đến tận giờ những tố cáo của cộng sản với cô ta chả ra đâu vào đâu, nếu cô ta cứ kiên cường bác bỏ mọi luận điệu khép tội, thì an ninh cộng sản khá khó khăn khi viết được bản kết luận điều tra ra hồn.


Vậy cô ta bị bắt vì cái gì.?

Tất nhiên thì do cộng sản ghét vì cô ta chọc đúng những chỗ cộng sản khó chịu. Nhưng nói thực , chừng thế chưa đủ, dù khó chịu nhưng cộng sản Việt Nam còn thừa nhân lực để triệt tiêu tối đa sự công phá của mẹ Nấm. Ví dụ như thừa người ngăn cản cô ta đi đây đó, thừa kỹ thuật để làm cô ta phải khó khăn khi lên tiếng.

Cô ta bị bắt vì quan hệ Việt Đức. Lý do mình viết bài này chỉ là đưa ra nhận định đấy thôi.

Cô ta bị bắt khi vừa đi dự quốc khánh Đức ở đại sứ quán Đức về nhà mấy hôm.

Quan hệ Việt Đức từ sau đại hội 12 chẳng còn tốt đẹp như trước, Đức viện trợ hàng trăm triệu usd để Việt Nam cải tạo môi trường, thế mà Việt Nam dung túng cho Formosa xả thải. Những quan chức ở Bộ Công Thương như ông Vũ Huy Hoàng là chủ tịch hội doanh nghiệp Việt Đức bị triệt hạ đến cùng. Các thành phần lãnh đạo chủ chốt sau đại hội 12 như Trọng, Phúc chưa có dấu ấn thân thiện trước đây khi làm việc với Đức.

Cộng với tin đồn Trịnh Xuân Thanh đang cư trú tại Đức, mà thôi nói thẳng là tin thật luôn vào thời điểm đó. Phía Việt Nam gửi công hàm đề nghị Đức dẫn độ, phía Đức bảo bọn mày muốn thế phải thực hiện đúng những điều khoản cam kết và thủ tục trình tự luật pháp Đức. Việt Nam không thể nào làm được những yêu cầu đó. Cay cú hơn, quay sang làm một loạt những hành động trả thù vặt với người Đức là đánh những công dân Việt Nam, quan chức Việt Nam mà Đức có quan hệ và có thiện cảm.

Mẹ Nấm là nạn nhân của âm mưu trả thù chính trị của cộng sản Việt Nam đối với người Đức.

Vào tháng 7 tới đây, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đi dự hội nghị G20 tại Đức. Đây là hội nghị được tổ chức tại Đức nên Phúc Nghẹo đi, không phải là phía Đức mời gì. Tuy nhiên Phúc Nghẹo sẽ qua Berrlin tìm cách chào hỏi mà thủ tướng Đức để xem cải thiện được quan hệ ngoại giao đang khó khăn trong thời gian qua.

 Không phải tự nhiên mình mở đầu bài này bằng cách khẳng định về chia rẽ và thái độ của mình là không ưa mẹ Nấm thẳng thắn như vậy. Mình mở bài như thế để muốn nói với các bạn khác có điều kiện lên tiếng và cũng không ưa mẹ Nấm như mình, gác qua chuyện mâu thuẫn cá nhân. Lên tiếng sớm cho mẹ Nấm trước chuyến đi dự G20 của Nguyễn Xuân Phúc. Những báo cáo, những cuộc biểu tình, đơn thư gửi đến bà thủ tướng, quốc hội Đức tấp cập từ bây giờ có thể là những can thiệp hữu ích giúp cho mẹ Nấm trong lúc này.

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

Minh Xoài Himlam - đại gia bí ẩn.

Đại gia Dương Công Minh, còn gọi là Minh Xoài hay Minh Himlam đương là tâm điểm theo dõi của giới tài chính Việt Nam hiện nay.

Trong những khách hàng dự định mua Sacombank, Minh Himlam đang là vị khách được chú ý nhất, là chủ của tập đoàn Himlam và ngân hàng Lienviet Post Bank ( tiền thân là Liên Việt).

Con đường làm giàu của Dương Công Minh có nhiều bí ẩn đến kỳ lạ. Một trong những thương vụ để đời của Dương Công Minh cách đây vài năm là mua trọn CT tiết kiệm bưu điện ( tổng công ty bưu chính) bằng việc phát hành trái phiếu. Việc này đáng lý phải qua đấu giá, nhưng không hiểu vì sao Ngân Hàng Liên Việt của Dương Công Minh mua trực tiếp 1000 đơn vị giao dịch với giá 200 tỷ VND.

Không biết thế lực nào đứng đằng sau vụ mua bán này, tạo điều kiện cho Liên Việt mua được tài sản nhà nước với giá quá rẻ mạt như vậy.Tại thời điểm ấy, các chuyên gia tài chính đánh giá giá trị thực của công ty tiết kiệm bưu điện thấp nhất phải là 1000 tỷ đồng. Công ty tiết kiệm bưu điện có mang lưới hạ tầng cơ sở ở cả nước , những điểm giao dịch của tổng công ty này là ước mơ của bao nhiêu ngân hàng. Gần một nghìn tỷ của nhà nước chui vào túi Liên Việt ngon ơ , không mấy ai dám thắc mắc.

Một thương vụ nữa của Minh Himlam gây nhức nhối và thách đố dư luận là khi chiếm 157 héc ta đất ở sân bay Tân Sơn Nhất làm sân golf từ năm 2007 dưới sự tiếp tay của các tướng lĩnh trong bộ quốc phòng là bộ trưởng Phạm Văn Trà, người cùng quê Quế Võ, Bắc Ninh với Dương Công Minh. Nhờ người đồng hương Quế Võ, Bắc Ninh là bộ trưởng quốc phòng này, Dương Văn Minh mới có được những phần đất béo bở từ quốc phòng và những mối quan hệ che chở của quân đội trong con đường tiến thân của mình từ đó đến nay. Tất cả những gì thiên hạ tưởng là kỳ bí vây quanh sự thành công của Dương Công Minh chỉ từ mối quan hệ mật thiết với quân đội mà ra. Gần đây khi dư luận lên tiếng về hàng trăm héc ta đất phí phạm ở sân bay Tân Sơn Nhất, năm 2015 Dương Công Minh cấp tốc cho xây la liệt biệt thự, nhà cửa để chiếm đất không hoàn trả. Mục đích của Dương Công Minh và nhóm lợi ích trong quân đội là đẩy sân bay Tân Sơn Nhất vào tình trạng tồi tệ khiến sân bay này không sử dụng được, phải xây sân bay khác như Long Thành. Chỗ đất mà Minh chiếm được ở sân bay Tân Sơn Nhất sẽ thành khu đất vàng để xây lên những toà nhà cao tầng, khu đô thị , biệt thự phân lô hốt bạc.






http://bluevn.info/soc-duong-cong-minh-cau-ket-tuong-ta-quan-doi-xoa-san-bay-tan-son-nhat.html

Chỉ cần nêu qua hai thương vụ mua tổng công ty bưu chính và khu đất ở sân bay Tân Sơn Nhất, đã thấy Dương Công Minh bàn tay che cả bầu trời, hốt và hàng ngàn tỷ dễ dàng như trở bàn tay.

Kể từ khi gây ra vụ gian dối mua công ty tiết kiệm bưu điện, ngân hàng của Minh hầu như nằm ngoài sự kiểm tra của bộ tài chính, ngân hàng nhà nước. Suốt cả thời gian dài gần một thập kỷ, ngân hàng của Dương Công Minh không hề bị thanh tra, kiểm tra. Mới đây năm 2016 báo cáo về các ngân hàng gửi đến thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng không hề đề cập đến ngân hàng của Minh Himlam.










 Ngân hàng Lienviet Post Bank do Minh làm chủ, trong ba năm Minh thay đến 5 tổng giám đốc ngân hàng. Tất cả những chồng chéo, vi phạm tài chính do Minh chỉ đạo mà tổng giám đốc nào sợ hãi trách nhiệm pháp luật đều bị Minh đuổi thằng thừng. Minh tuyên bố với họ Bộ tài chính, ngân hàng nhà nước, bộ chính trị, thủ tướng , quân đội đều nằm trong tay Minh cả nên không việc gì phải sợ ai. Những kẻ nào sợ thì không xứng đáng làm tổng giám đốc Lienviet Post Bank.

 Đệ tử thân tính của Dương Công Minh ở Liên Việt là Nguyễn Đức Hưởng phó chủ tịch, một người mang quốc tịch Úc. Hiện nay do Sacombank của Trầm Bê bỏ lại do nhà nước định giá thấp những tài sản mà Bê thế chấp, đây đang là miếng mồi béo bở trong tầm ngắm của Đặng Văn Thành, kèo ruột của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Nhưng vì Thành có những phát ngôn gây xôn xao dư luận khi định mua sacombank khiến Phúc ngại ngần không dám để Thành đứng mua.  Đặng Văn Thành đang tính liên kết với Dương Công Minh , cho Nguyễn Đức Hưởng đứng ra mua Sacombank rồi chia chác với nhau.

Dương Công Minh, Nguyễn Đức Hưởng là những kẻ đi đầu trong chiêu trò tuyển một đội ngũ gái đẹp vào ngân hàng làm tiếp khách, dùng số gái này phục vụ cho các quan chức trong đảng. Từ mối quan hệ đồng hương với cựu bộ trưởng Phạm Văn Trà đến tiền và gái mua chuộc các lãnh đạo đảng. Các ông trùm như Dương Công Minh, Nguyễn Đức Hưởng khống chế được tất cả những vị trí lãnh đạo, cơ quan quyền lực thành những kẻ phục vụ cho lợi ích của mình.

 Chính vì thế lực mạnh như vậy, Minh luôn có những nguồn tiền lãi suất ưu đãi và những hợp đồng mua bán rẻ mạt tài nguyên của quốc gia. Minh thành con cá mập sẵn sàng nuốt tất cả các đối thủ, khiến ai cũng phải e dè nể sợ. Đại gia Dương Công Minh là hiện thân cho sự thành công của một doanh nhân, nhưng sự thành công đó cũng hiện thân tiêu biểu cho sự thối nát trong cơ chế kinh tế thị trường định hướng CNXH. Nơi chỉ những ông trùm maphia bằng tiền, gái để mua quyền lực, từ quyền lực lại đẻ ra lợi nhuận, không phải theo nguyên tắc nào của pháp luật.

Giờ đây Dương Công Minh cùng với Đặng Văn Thành đã tìm được thêm một thế lực mới là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, cùng với những mối quan hệ đã có với quân đội. Việc ngăn cản Dương Công Minh chiếm đoạt tài sản của nhà nước với giá rẻ mạt càng là điều không thể.


Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

Anh Trọng vẫn ngồi lại?

Khả năng lớn tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng không về giữa nhiệm kỳ như dự đoán. Ông Trọng nại rằng tình hình đất nước đang có nhiều việc rối ren, ông chưa thể về được trong lúc này.

Nếu ông Trọng không về giữa nhiệm kỳ, chắc chắn ông sẽ làm hết nhiệm kỳ.

Việc ông Trọng không về nửa chừng, khiến giấc mơ làm tổng bí thư của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bị chững lại. Trước tình hình kinh tế bi đát, ông Phúc đang muốn rời bỏ gánh nặng điều hành kinh tế để ngồi cái ghế tổng bí thư quyền lực hơn và an nhàn hơn , không phải rát mặt với những vấn đề cấp bách diễn ra hàng ngày.

GDP suy giảm mức thấp nhất trong nhiều năm qua, trong khi món nợ công và lãi phải trả ngày một tăng. Những bất ổn trong xã hội cũng bùng nổ khó kiểm soát như những vụ khiếu nại đông người ở Nghệ An, Hà Tĩnh và Hà Tây mới đây đã trở thành khủng hoảng chính trị.

Cuộc chiến ở thượng tầng chính trị Việt Nam vẫn chưa đi đến đâu. Phó thủ tướng Trương Hoà Bình dưới sự hậu thuẫn của Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Trương Tấn Sang đang dừng bước trước ngưỡng cửa kỷ luật hai uỷ viên Bộ chính trị là Đinh La Thăng và Nguyễn Văn Bình.  Dường như ông Trọng đã chơi một nước cờ khá cao, ông đặt cho những kẻ muốn thế chân ông phải giúp ông kỷ luật đuổi ra khỏi bộ chính trị vài uỷ viên mà ông không ưa, đổi lại ông sẽ nhường ghế. Nước cờ này khiến cho những kẻ háu ăn như Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình ráo riết thực thi. Dẫn đến cả hơn một năm qua, Việt Nam chìm đắm trong những vụ thanh tra, kiểm tra...các doanh nghiệp và địa phương phải dành hết thời gian để tiếp đón thanh tra chính phủ, kiểm tra trung ương và c46.

Phản ứng mạnh mẽ của Đinh La Thăng, Nguyễn Văn Bình trong các buổi họp bộ chính trị đã khiến cho Trương Hoà Bình không thực hiện được mức kỷ luật như mong muốn để tiễn đưa hai vị này ra khỏi trung ương. Nhưng thua lỗ, thất thoát liên quan chồng chéo đến chính sách, đường lối đã tạo thành một mớ chằng chịt như tấm lưới bảo vệ Đinh La Thăng và Nguyễn Văn Bình. Kỷ luật họ tức phải kỷ luật cả chính sách đường lối của đảng. Đây là một điều nan giải mà Trương Hoà Bình không thể bóc tách ra để kết tội riêng cho hai uỷ viên này.


Hai vấn đề nhân sự nội bộ đảng là thay tổng bí thư và kỷ luật hai uỷ viên Bộ Chính Trị kia chắc sẽ tạm gác lại cho đến hết năm 2017 này. Khả năng này xảy ra là cao vì ông Trọng giữ được nguyên ghế, hai vị kia bị khiển trách nhẹ hoặc tạm bỏ qua chờ thanh tra, kiểm tra tiếp.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chưa hẳn là trắng tay sau những nỗ lực bỏ ra vận động mình làm tổng bí thư. Trong quá trình vận động cho mình làm tổng bí thư, Nguyễn Xuân Phúc thu nạp được nhiều sân sau, doanh nghiệp về tay mình gia tăng sức mạnh. Trước viễn cảnh khả năng Phúc thành tổng bí thư, nhiều doanh nghiệp đã vội vã tìm cách chạy về với Phúc để đón đầu tương lai. Đó là Tiền Còi ở Thái Bình, Minh Himlam ở TPHCM và Vũ Nhôm ở Đà Nẵng.

Tiền Còi đang vươn lên trở thành ông vua của các dự án cơ sở hạ tầng Việt Nam, là chủ của ngân hàng An Bình và tập đoàn Geleximco. Những dự án mà Tiền đang mơ ước thực hiện ở Việt Nam giá trị hàng chục tỷ usd. Vừa qua Tiền Còi bỏ ra một núi tiền để Phúc làm quà mua phiếu các tỉnh miền Bắc.

Minh Himlam chủ tịch Himlam và ngân hàng bưu diện Liên Việt, một ông trùm bất khả xâm phạm. Minh quan hệ tốt đến nỗi các ngân hàng khác đều bị thanh tra, kiểm tra còn ngân hàng của Minh cả quãng thời gian đó không ai đụng đến. Hiện nay Minh cấu kết với Đặng Văn Thành để đứng ra mua Sacombank, Minh đã chính thức tham gia làm đệ tử của Phúc sau đợt vận động của Phúc mới đây.

Vũ Nhôm, một đại gia bất động sản trẻ của Đà Nẵng. Trước kia khi Phúc còn ở Quảng Nam, đã giới thiệu cho Vũ Nhôm nhiều công trình lớn. Nhờ thế Vũ Nhôm có vốn liếng và quan hệ được với Nguyễn Bá Thanh. Dưới thời của Thanh thì Phúc ra trung ương quan hệ thầy trò hai bên có vẻ nhạt.  Trong cuộc vận động làm tổng bí thư của Phúc , cũng như các đàn anh Tiền Còi, Minh Himlam , đại gia Vũ Nhôm cũng nhanh chân chạy đến thầy Phúc Nghẹo để nối lại tình xưa. Chính Nguyễn Xuân Phúc đã xúi Vũ Nhôm tặng xe cho Xuân Anh, để rồi Phúc lại xúi bọn Huỳnh Đức Thơ tố cáo Xuân Anh nhận xe, nhằm đánh bât Xuân Anh ra khỏi bí thư Đà Nẵng để quân của Phúc về lãnh đạo . Việc này gây cho Đà Nẵng cuộc tương tàn thảm khốc.

 Tạo nên những  rối loạn , chia rẽ ở địa phương để họ mất đoàn kết, phải trông cậy vào mình là ngón nghề  Nguyễn Xuân Phúc học được từ Nguyễn Phú Trọng , có vẻ như Phúc ngày càng vượt xa thầy Trọng trong món ném xương cho chó cắn nhau này.


Vũ Nhôm khoanh đỏ đứng cạnh Phúc và Thân Đức Nam đứng ngoài cùng. Hai kẻ nội gián của Phúc ở Đà Nẵng.

Có ba đại gia ở ba miền đầy tiềm lực và kín tiếng này về đầu quân dưới trướng, cùng với gia tộc Đặng Văn Thành bên cạnh bấy lâu. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tuy chưa được ý muốn làm tổng bí thư bây giờ, nhưng ông ta đã có trong tay những sân sau hùng mạnh làm hậu thuẫn để chờ đón cái ghế tổng bí thư khi Nguyễn Phú Trọng rời khỏi nó.

 Nguyễn Xuân Phúc đang hình thành một nhóm lợi ích mới, sự kiến tạo mà Phúc rêu rao hoá ra là những trò  thu nạp những doanh nghiệp tiềm năng làm hậu thuẫn kinh tài cho mình trên con đường tiếm đoạt đỉnh cao quyền lực.Thế lực ngầm của Phúc ngày càng mở rộng hơn.

Thật đáng buồn cho đất nước, khi có một thủ tướng như Nguyễn Xuân Phúc. Một kẻ chỉ ngày đêm lo toan vun vén xây dựng cho bản thân mình. Trong khi việc đất nước thì  nói phét, hứa suông và né tránh , hoặc đổ trách nhiệm cho người khác. Nếu đánh giá những gì Phúc làm được trong một năm qua từ khi nhận chức thu tướng thì chỉ có xây dựng thế lực là y thành công. Còn những việc cho đất nước đều tồi tệ mọi mặt. Nhưng người như y làm tổng bí thư kiêm thủ tướng hay chủ tịch nước mới là điều hy vọng để đảng cộng sản này tàn lụi sớm hơn.

Thứ Tư, 19 tháng 4, 2017

Thấy gì khi dân bắt công an làm con tin.

Vụ dân Đồng Tâm bắt 20 chiến sĩ cảnh sát cơ đông làm con tin, gây xôn xao dư luận và có nhiều ý kiến khác nhau.

 Ở đây tôi không nói về góc độ pháp luật, cái đó nhiều người đã nói rồi. Người bảo do chính quyền làm sai dân con giun xéo mãi phải quằn, người bảo dân làm thế là vi phạm pháp luật.

Tôi chỉ thấy có điều lạ ở đây.

Điều thứ nhất là lần đầu tiên có xã dám bắt mấy chục công an làm con tin. Như thế chứng tỏ tinh thần đoàn kết, tinh thần phản kháng của người dân nên rất cao. Một tín hiệu đáng mừng, cái này nhiều người cũng thấy.

 Nhưng có cái này ít ai bàn, có lẽ do tôi rảnh rỗi nên mới nghĩ linh tinh vậy. Đó là tại sao mấy chục người bị dân bắt dàng như vậy.?

Các chú lính bị bắt hầu như không hề kháng cự hay bỏ trốn, các chú nhanh chóng tạo thuận lợi cho bà con bắt. Trên xe còn biển giả, quả đạn nổ nữa.

Thật khó hiểu, cái xe đấy định đưa các chú lính đi đâu mà lọt vào vòng vây của dân. Về thế trận đàn áp đầu tiên phải lập từng hàng rào bên ngoài bao vây rồi tiến dần vào. Không có kiểu tác chiến trấn áp đám đông nào lại đưa thẳng một xe 20 chú lính vào giữa hàng ngàn người dân đang phẫn nộ như thế.

 Tôi chứng kiến nhiều vụ như Văn Giang, Đồng Chiêm, Nghệ An...chẳng có vụ nào tự nhiên có một xe chở lính đi thẳng vào đám đông như thế. Trừ khi là hàng chục xe và số lính công an phải áp đảo hơn số dân. Bên ngoài cả mấy đơn vị bộ đội sẵn sàng hỗ trợ nữa.  Còn không họ lập chốt, lập hàng rào và từ từ tiến vào giải tán đám đông.

Hay cái xe đấy đi lạc.?

Càng không có chuyện như thế, phương án tác chiến, bản đồ di chuyển rõ ràng như lòng bàn tay, máy móc liên lạc, định vị, người cắm chốt đều có. Sao mà đi lạc được.

Vậy có vài khả năng mà tôi nghĩ.

- Một là có lệnh cho 20 chú lính đi vào, mặc cảnh phục, cầm biển ô tô giả, trang bị đạn nổ  cho dân thấy chính quyền đã chuẩn bị đàn áp dân, rồi cho dân bắt. Vì thế 20 chục chú lính ngoan ngoãn theo dân về chỗ giam giữ rất chi là hiền hoà, mà lại chẳng hề tỏ vẻ lo sợ. Như thế có kẻ nào âm mưu rất lớn, chưa biết kẻ đó là ai và âm mưu của chúng là gì.?

- Hai là tác chiến chả ra gì, quân đi lạc. Cái này nói rồi, rất khó. Nhưng cứ cho là thế thì lại đáng mừng. Mừng thứ nhất là quan quân triều đình chỉ là phường ăn hại, chỉ huy là loại bàn giấy. Dân ta từ nay không phải ngại bọn đàn áp nữa. Mừng thứ hai là thái độ quân lính triều đình rất ổn, họ thấy dân bắt họ là họ mừng, nghe theo dân luôn. Không hề có tinh thần chiến đấu vì đảng, vì bác mẹ gì cả. Vậy là trong tâm họ không muốn đứng ra đấu nhau với dân, lệnh cấp trên bắt làm thì phải làm. Trong lòng họ chỉ mong được dân bắt như thế để đỡ phải làm những việc ác với dân mà họ không muốn.

Còn các bạn thấy gì nữa ? Xin cho ý kiến.


Thứ Hai, 17 tháng 4, 2017

Đôi điều về vụ Lộc Hà.

Formosa gây hại trực tiếp đến đời sống, công việc và tính mạng người dân miền Trung. Chính phủ Việt Nam sau nhiều ngày đi đêm đàm phán với Formosa và thống nhất Formosa nhận lỗi và đền bù. Chính phủ thay mặt người dân đứng ra nhận tiền bồi thường.

Hãy khoan không nói là chính phủ có tư cách hay không khi đứng ra nhận bồi thường thay cho người dân trong vụ việc mà chính phủ gọi là dân sự, không thông qua phán quyết của toà án. Nhưng chỉ riêng việc chính phủ nhận mà chưa thống kê, chưa biết rõ thiệt hại của nhân dân đã vội vã nhận tiền bồi thường thay cho nhân dân, rồi chấp nhận cho Formosa được cải thiện kỹ thuật và tiếp tục hoạt động. Đó là nguyên nhân dẫn đến sự phản đối của người dân, nhất là khi mức bồi thường bị áp đặt một cách quan liêu, thiếu thực tế.

Điểm mấu chốt ở đây là chính phủ Việt Nam dựa trên căn cứ nào mà đột ngột nhận tiền bồi thường của Formosa ?  Trong khi trước đó họ còn không biết nguyên nhân thảm hoạ cá chết là gì. Mấy ngày trước đó những nhà khoa học ăn lương chính phủ còn cho đó là tảo nở hoa, thuỷ triều đỏ, chấn động nứt gãy địa chấn.....động thái bất ngờ của chính phủ nhận tiền bồi thường dễ dàng , đơn giản cho Formosa chính là nguyên nhân dẫn đến sự phản ứng của nhân dân.

Việc nhiều người dân cùng bị thiệt hại, lựa chọn người đại diện cho mình đứng ra đòi hỏi quyền lợi không có gì là sai trái. Những người giáo dân ở giáo phận Vinh cậy nhờ những chức sắc, tôn giáo để đứng ra đại diện đàm phán, bàn bạc với chính quyền về mức độ bồi thường. Nói về tình lý thì việc đại diện ấy là đúng đắn. Đã có nhiều trường hợp, vụ việc khi chức sắc tôn giáo đứng ra nhận đàm phán với chính quyền, hai bên đi đến thoả thuận được với nhau, việc trở nên tốt đẹp.

Nhưng khi việc không đúng như mong muốn hay sự áp đặt của nhà cầm quyền, mọi việc trở nên tồi tệ và đi sang hướng khác đầy thù hận. Một trong những chuyện đó là chuyện Formosa ngày nay.

Đã từ lâu nhà cầm quyền Việt Nam hành xử theo một lối cứng nhắc mang bản tính áp đặt đối với người dân, đặc biệt là người dân Công Giáo. Khi được theo ý nhà cầm quyền thì không sao, trái lại không như ý nhà cầm quyền, lâp tức nhà cầm quyền quay sang lợi dụng truyền thông độc quyền để vu khống những đòi hỏi của người dân là âm mưu chống phá chế độ. Cứ như thế suốt từ năm này qua năm khác, không có một bước đột phá thay đổi nào cả từ phía nhà cầm quyền.

 Không bênh vực ai cả, cứ nhìn theo góc độ khách quan đây là thoả thuận dân sự giữa hai bên. Một bên không được như ý muốn, sẵn sàng dùng bạo lực, luật rừng để trấn áp bên kia. Hẳn nhiên chưa cần nói ai đúng, ai sai thì thái độ thoả thuận kiểu ấy đương nhiên sẽ có bất công nếu đạt được, và đương nhiên sẽ có hận thù nếu không đạt được thoả thuận.

Thoả thuận được bất công ắt sẽ tiềm chứa mối hận, thoả thuận không đượng dùng vũ lực dẫn đến sự căm thù. Đấy là quy luật tự nhiên của tâm lý con người, đạo pháp có thể dạy người ta nhẫn nhịn nhau để sống, chứ không dạy người ta nhẫn nhịn làm ngơ và chịu đựng tội ác hay bất công. Vì nhẫn nhịn trước bất công và tội ác chính là đang làm điều ác.

 Nhìn lại chiều dài mấy chục năm qua khi chế độ cộng sản cầm quyền, với cách hành xử kiểu độc tài dựa trên vũ lực để áp đặt người dân phải theo ý của mình, chế độ cộng sản VN ngày càng để trong đất nước mối bất mãn, chán chường và cả căm thù của người dân mỗi lúc một dâng cao. Mặc dù bằng moi thủ đoạn chia rẽ, vu khống, xuyên tạc hay đánh lạc hướng tinh vi và độc ác đến đâu đi nữa , không làm người dân khiếp sợ hay bị mê hoặc. Trái lại thực tế cho thấy làn sóng căm phẫn chính quyền ngày một tăng về số lượng và không gian.

 Mới đây nhà cầm quyền trung ương lệnh cho tỉnh Hà Tĩnh ra quyết định khởi tố một vụ án mà có đến 2000 đối tượng. Một vụ án phải nói là lịch sử trong ngành tư pháp Việt Nam và cũng bi hài nhất.

 Nhà cầm quyền sẽ tiến hành khởi tố vụ việc này như thế nào? Đây là một câu hỏi rất đáng quan tâm. Có lẽ đỉnh điểm của sự thối nát của một thể chết đã đến , nên mới có chuyện khởi tố một lúc 2000 người dân vì tội phản ứng với nhà cầm quyền.

Tuy nhiên thì đây chỉ là hành động thăm dò của nhà cầm quyền, nhằm trấn áp tinh thần đòi minh bạch bồi thường và xử lý Formosa. Nhà cầm quyền nham hiểm đã dùng mọi thủ đoạn để vu cáo đbiến cuộc đòi hỏi chân chính quyền lợi của người dân thành chống phá chế độ. Bởi thế việc khởi tố nằm trong âm mưu đó. Khi có quyết định khởi tố, công an sẽ kéo dài cuộc điều tra, thẩm vấn để chia rẽ lung lạc sự đoàn kết của người dân. Đến khi nào thấy sự đoàn kết bị chia rẽ, bị hoang mang, dao động giữa những người giáo dân, lúc đó nhà cầm quyền mới lựa chọn một trong hai giải pháp là đàm phán trên thế mạnh khi đối phương đã khiếp sợ. Hai là tiến hành bắt bớ vài người đem ra xét xử nếu sự chia rẽ và khiếp sợ trong dân tăng cao đến độ họ tin rằng, việc bắt bớ ấy người dân không dám phản ứng.

 Đây là một mưu đồ rất thâm độc, từ đây người dân đang phải chú trọng đòi bồi thường thì trở nên phải chú trọng lo đối phó với việc bị bắt bớ. Sự việc từ hướng này bỗng nhiên bị chuyển sang hướng khác. Mục đích ban đầu của người dân bị thay đổi, khiến tâm lý của họ cũng thay đổi theo. Như

 Thực tế những người dân đòi hỏi bồi thường thiệt hại ở Lộc Hà, Hà Tĩnh bây giờ đang lo đối phó với quyết định khởi tố của nhà cầm quyền.

 Cách tốt nhất bây giờ để ủng hộ bà con Lộc Hà, Hà Tĩnh là ở địa phương khác ngay lập tức nên có những cuộc biểu tình đòi hỏi minh bạch và thoả đáng việc bồi thường , cũng như xử lý nghiêm khắc Formosa. Chỉ có cách đó mới phá tan được âm mưu xảo quyệt của nhà cầm quyền.