Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

Dế mèn không ohiêu lưu.



Được hôm thứ bảy ông thầy giáo cho có 9 bài tập về nhà, nên rảnh chút vài tiếng viết linh tinh thư giãn. Từ giờ cứ thứ bảy và chủ nhật thầy giáo 9 bài trở xuống thì mình sẽ viết một truyện ngắn tặng thầy.
===================================

Bà Vĩnh bán nhà lên Hà Nội ở với đứa con gái, căn nhà mái ngói ba gian cũ kỹ của bà và mảnh vườn rộng hai sào được bán cho một người đàn ông.

Hôm ông ta dọn về nhà mới, Khánh có sang chào hỏi, chuyện không nhiều lắm, chỉ biết được đôi điều ông ta có con cái đã trưởng thành, giờ muốn về quê sống như những người hưu trí muốn nhàn nhã, điền viên nơi thôn quê.

Khánh cũng không rõ ông ta trước kia làm nghề gì, thấy bảo cả đời ở thành phố. Nhưng hôm anh thấy ông ta cuốc mảnh vườn, nhặt đá sỏi và rễ cây sạch sẽ, để lại miếng đất mầu nâu thẫm tơi đều. Anh nghĩ không biết ông có phải đúng người thành phố hay không nữa. Ông ta còn chặt tỉa và phạt lại bờ rào, lấy dao dọc lá ủ làm làm phân xanh, Cũng đào hố ủ lá và lấp bùn, những cành cây ông ta đốt thành fro và đổ vào đất vườn. Việc ông ta làm gọn ghẽ, chẳng thừa cái gì, đâu vào đấy cả một cách rành rẽ và kế hoạch như một nhà nông thực thụ.

 Trong lúc chờ phân xanh ủ, đất cuốc phơi nắng sương và vụ rau mùa đông đến, ông ta đóng chuồng gà. Ông trộn vữa và dùng gạch xây ba bức vách chuồng gà, lấy thanh gỗ làm chỗ gà đậu ở một góc chuồng, lợp mái ngói cho chuồng gà như người giàu có thời xưa lợp mái ngói nhà. Nghĩa là cũng có lớp ngói vuông dưới và bên trên là lớp ngói vảy cá.

Lúc ông ta làm chuồng gà, Khánh nghĩ ông ta trước kia làm nghề xây dựng, có khi là thợ nề cũng nên. Chuyện ấy ở nông thôn không có gì lạ, một người đàn ông ở nông thôn biếy cày bừa, làm ruộng hay xây nhà ngói ba gian hoặc thậm chí là nhà mái bằng mấy tầng. Nhưng ông ta là người thành phố, không phải người nông thôn. Nếu ông ta là người nông thôn hẳn sẽ mua đất ở quê mình chứ không mua đất nơi khác ở một mình như vậy. Ông ta chả có vẻ là người đi trốn nợ tiền hay tình, mỗi sáng ông bê khay trà ra hiên uống và kéo sòng sọc hơi thuốc lào dài, nhà khói đầy vẻ khoan thai, ngạo nghễ của người không còn phải mang nợ gì cuộc đời này nữa.

Đến mùa rau đông, ông ta cặm cụi đánh luống, bỏ phân xanh, làm rãnh rồi ra chợ phiên mua rau giống về trồng. Cái chuồng gà xây đã xong nhưng mãi không thấy ông mua gà về nuôi. Phải đến hai tháng sau khi cây su hào đã lớn, ông mới mang về mấy con gà choai choai  hơn nắm tay. Đó là những con gà chọi, Khánh sang chơi hỏi thăm , ông kể hào hứng.

- Bọn gà này tôi phải đặt mua của một người nuôi gà nhiều năm, đúc ra nhiều gà hay. Họ có con gà mái giống nổi tiếng, người ta bảo chó giống cha, gà giống mẹ. Để có đàn gà này, mấy tháng trước tôi đã mua một con gà trống mù một mắt và què một chân, con gà trống đó đã chến thắng nhiều trận oath liệt nhưng khi nó già và không còn tham chiến được nữa, tôi nằn nì chủ nó mua về làm giống. Tôi phải cho ông có con gà mái hay kia con gà bố, đổi lại lấy lứa con đầu này.

Đấy là lần đầu tiên Khánh thấy ông ta bộc lộ cảm xúc nhiều, từ ánh mắt sáng lên khi nhắc đến đàn gà và lịch sử con gà bố, gà mẹ như cả niềm đam mê trong ông toát ra. Nhưng ở quê thì cũng nhiều người nuôi gà và cũng như thú đam mê, vì ở quê niềm tiêu khiển của người nông thôn cũng chẳng có nhiều. Người có điều kiện họ nuôi thêm gà chọi, chim hót hoặc cây cảnh làm thú vui, làng này 60 nóc nhà thì cũng phải dến hơn 10 nóc nhà nuôi gà chọi.

 Qua vụ rau đông vào giữa mùa xuân, những mảnh nắng vàng ấm đã quay trở lại, đàn gà của ông hàng xóm nhà Khánh cũng đến tuổi dậy thì. Cả đám đấy chỉ có mỗi một con gà trống, còn lại là bốn con gà mái. Chú gà trống đã lộ yết hầu, đôi lúc cùng bầy ở giữa sân, chú đứng ngơ ngác nhìn những cô gà mái chung quanh và dường như chú đã cảm thấy sự khác lạ về giới tính cũng như những gì đó đang chuyển đổi trong cơ thể mình. Ánh mắt của chú vừa tò mò, vừa nghi ngờ.

Mùa hè đến, ông hàng xóm không trồng rau. Ông bảo ở tuổi ông, xách nước tưới ra mùa hè nhọc quá sức, nên không trồng gì, kệ cho cỏ mọc đến mùa thu tính sau.

 Sau mấy cơn mưa đầù mùa hè, vườn rau cũ cỏ lên nhanh trông thấy. Giữa mùa hè con nhà Khánh bị  ốm tiêu chảy, sốt cao nằm ở bệnh viện huyện, Khánh cũng không khá giả gì, hai vợ chồng bỏ làm thay nhau chăm con, cũng bấn loạn. Ông hàng xóm vào thăm , nghe bệnh tình và gia cảnh, ông bảo thôi đưa cháu lên Hà Nội mà chữa cho yên tâm, để mẹ nó đi theo chăm còn Khánh về lo việc nhà. Thế rồi ông tự nhiên như ông nội, bảo vợ con Khánh chuẩn bị và gọi xe đưa vợ con Khánh lên Hà Nội. Ông bảo lái xe cứ đến viện gọi cho người nhà ông, sẽ có người lo chu đáo.

 Hôm vợ con Khánh ở Hà Nội về, có xe ô tô đưa về tận nhà, lại có cả quà cho cháu bé là đồ chơi và quần áo của người ta. Vợ Khánh bảo mình biết ai ra ai mà nhận, nhưng người trên đó nói là chị và cháu đã được gửi đến chúng tôi lo lúc đến đây thì lúc về cũng phải chu đáo. Vợ chồng Khánh nói chuyện  với nhau rồi nghĩ ông hàng xóm bên cạnh là một quan chức rất to về hưu, hay là một đại gia giàu có có nhiều quan hệ và thế lực.

 Mùa thu, những cơn gió heo may gờn gơn thổi mơn man da mặt, mấy hôm không thấy ông hàng xóm ra ngoài. Khánh sang thăm, thấy ông nằm co quắp trong chiếc chăn dầy, ho sù sụ, dáng vẻ tiều tuỵ và xuống sức rõ rệt. Ông dậy khoác chiếc áo mùa đông mặc dù trời vẫn còn nóng chán, ông bảo.

- Tôi bị sốt rét, mỗi lần trở mùa tôi lại bị. Ngày trước trẻ có mấy năm tôi sống trong rừng, thiếu thốn nhiều, mấy bệnh sốt rét hay lao lực cũng nhiễm. Giờ có tuổi rồi chúng mới ngấm cậu ạ.

Xẩm tối Khánh sang nhà ông hàng xóm lần nữa xem sao, thấy ông có vẻ đỡ hơn, đã ngồi trên ghế uống trà, tuy vẫn khoác cái áo mùa đông. Ông nói.

- Cậu có nghe tiếng dế không.?

Khánh ngạc nhiên, ở quê tiếng dế kêu thường xuyên, ai mà để ý đến chúng. Ông hàng xóm hiểu cái ngạc nhiên của Khánh, ông nói.

- Tiếng dế kêu có nghĩa là môi trường ở đây còn sạch, chúng là loại vật nhạy cảm, chúng chỉ sống được những chỗ thiên nhiên sạch không có rác  rưởi , hoá chất đổ lan tràn. Đó là tiếng kêu báo hiệu của sự sống an lành. Một tí nữa chúng sẽ kêu nhiều hơn, anh ngồi uống với tôi chén nước.

Hết một tuần trà ngon, nước trà xanh và vị ngọt đọng trong họng, ông hàng xóm pha ấm trà thứ hai, ông vểnh tai ra vườn một lúc rồi bảo.

- Gáy rồi, nó đấy rồi. Anh có nghe thấy không?

Khánh gật đầu , tất nhiên là anh có nghe tiếng dế kêu. Ông hàng xóm bảo.

- Bọn dế đang ở ngoài vườn rau mà tôi không trồng gì, cỏ lên đầy làm chúng tìm đến ở. Nhưng có mới có một con thôi, chắc nó vừa đến tuổi trưởng thành và ra ở riêng, nó tìm đến mảnh vườn của tôi. Tổ của nó sinh ra có khi tận tít ngoài bờ đê kia. Anh có hiểu tiếng tit tít tit ngắn dài là nó muốn nói gì không.?

Khánh nghệt mặt nhìn ông hàng xóm, có khi ông ta bị bệnh nặng quá lên lẩm cẩm rồi. Ông ta như mừng rỡ bắt được của khi phát hiện ra một con dế từ đâu đến vườn nhà ông ta làm tổ vậy.

Ông hàng xóm không để ý đến nét mặt của Khánh, hoặc có thể ông ta biết rõ Khánh nghĩ gì và quá quen kiểu người đối diện như thế nên không cần để ý. Ông ta nói như tự cho mình nghe.

- Đó là tiếng kêu gọi con cái, gọi tình yêu. Như con gà trống của tôi kia trưởng thành, mỗi lần nó gọi gà mái thường lục cục, lục cục những tiếng ngắn như mời mọc ần cần, như nó muốn chia sẻ món ăn, muốn chăm sóc con cái mỗi khi nó có mồi. Gọi là sự cao cả của giống đực hay sự lường gạt thế nào cũng được, nhưng nó là cách thể hiện tình yêu. Con dế của tôi là con dế đực, nó đang gọi tình yêu bằng những âm thanh ngắn, khi màn đêm xuống.

Khánh lắng tai nghe, đúng là có tiếng dế từ bãi cỏ ở vườn rau, tiếng kêu ngắn tít tít tít. Giờ anh mới thấy vậy dù anh sống từ bé ở đây, anh hỏi.

- Thế lúc nó gáy the te te là gì.?

Ông hàng xóm mắt sáng ngời khi thấy anh quan tâm, ông nói.

- Đó là tiếng gáy đấy, tiếng báo hiệu chủ quyền, báo hiệu lãnh địa. Tiếng cảnh báo những kẻ nào xâm phạm nơi nó sống, cho những con dế khác biết đường phải đi nơi khác nếu không muốn một cuộc chiến nảy lửa có thể mất càng, đứt cổ chết tươi. Đó là ý chí kiêu hùng ý thức về việc bảo vệ chủ quyền của loài vật, con gà, con chó và con dế là những con vật mà ý thức bảo vệ danh dự, chủ quyền , nòi giống của chúng rất mạnh mẽ trong số những con vật gần gũi chúng ta.

Ông ngừng bặt, dỏng tai một hồi rồi lẩm nhẩm.

- A, nó có bạn tình rồi, tiếng nó ngắn và phấn khích lắm.

Tiếng dế im bặt, ông hàng xóm bất động. Khánh thấy vậy nhẹ nhàng gật đầu chào ra về, ông cũng chỉ nhìn và gật đầu lại, ông còn mải nghe xem con dế mèn ngoài vườn còn kêu gì không.

 Khánh về kể chuyện với vợ, ông hàng xóm ốm nhưng nghe tiếng dế kêu đã khỏi bệnh, hình như ông ta có vấn đề về thần kinh. Vợ Khánh bảo có lẽ ông ta là một giáo sư về sinh vật học, thế nên ông về hưu muốn về quê ở vì còn nhớ nghề, có thế người ta mới nể ông mà giúp cho nhà mình lúc con ốm. Không phải quan chức hay đại gia đâu, vì ông ta sống thanh bạch và không có vẻ như người giàu có muốn tìm chỗ an nhàn hưởng thụ.

 Khánh bảo giáo sư nào mà biết lợp ngói vảy cá âm dương cho chuồng g, lại còn cách ông ta miết mạch vữa, cầm viên gạch chặt đúng 1 phần 3 để vừa đoạn cuối gọn gàng như ông Tứ thợ xây kỳ cựu ở làng mình nữa.

 Tuần sau ông hàng xóm khoẻ, ông mua tre về hì hục trẻ làm hàng rào ngăn vườn rau, thực ra đang là bãi cỏ thành một hình vuông để không cho đàn gà vào đó. Khánh hỏi sao ông không trồng tiếp, ông bảo để đấy cho con dế nó sống, sợ gà ăn mất nó ông phải rào lại.

Vợ chồng Khánh tối ấy lại nói chuyện, họ bắt đầu lo cho ông bị bệnh tâm thần. Vợ Khánh bảo.

- Khổ thân ông, chắc trước làm việc nhiều đầu óc có vấn đề, phải về quê chữa bệnh cho khỏi nghĩ, có thế nhà ông ấy mới để ông ấy về quê, nhìn ông ấy đâu phải người cô độc không ai thân thích mình nhỉ.?

Khánh nói triêu chứng như thế là tâm thần nhẹ, hay người ta gọi là điên lành, không như người bị bệnh điên dữ.

 Con gà trống nhà ông hàng xóm đã trưởng thành, tiếng gáy của nó là vang và ngân xa dõng dạc. Bước đi của nó cũng oai hùng, mã lông trổ ra óng ả và nhiều màu sắc. Nó là một con gà ngũ sắc, nhưng sắc tía đỏ nhiều hơn nên nhìn rất đẹp và oai vệ. Nó đã biết xoè cánh dậm một chân vòng quanh con gà mái để ve vãn và biết lục cục gọi mồi.

 Ông hàng xóm sống một mùa thu vui vẻ, ông không có ý định trồng rau vào cái vườn mùa đông nên không cuốc xới như mùa trước.

Thế rồi lại bẵng mấy hôm không thấy ông ngồi hiên nhà uống nước trà và rít thuốc lào sòng sọc, Khánh lại mò sang ông.

 Thấy Khánh vào, lặng lẽ pha ấm trà, mặt ông rầu rĩ thê thảm. Khánh hỏi ông có chuyện gì buồn không, ông rót chén trà xanh , thứ trà hảo hạng chắc phải kỳ công và tốn tiền lắm mới mua được ở thời buổi gian dối, toàn pha hoá chất độc hại vào đồ ăn uống như bây giờ.

Ông nói như kể chuyện.

- Con dế chết rồi.

Ông nhấp ngụm nước và mở đầu câu chuyện bằng một thông báo buồn đầy vẻ u uẩn như báo tin về một người bạn thân của ông vừa chết vậy.

- Hôm kia, à không phải, hôm kìa tôi thấy con gà trống lục cục rộn rã gọi gà mái, tôi cũng vui vì nó trưởng thành, chạy ra sân xem thì nó đang mổ một con dế, nó vừa dùng mỏ gắp lên lại thả xuống và kêu lục cục như muốn bọn gà mái nhìn thấy, và thúc dục chạy đến đây đi, có quà ngon này, quà cho phái đẹp của người hào hoa đây. Tôi thắt tim chạy đến định cứu nhưng con dế đã nát bét đầu làm sao mà còn sống nổi. Tôi kịp  nhìn cánh trên lưng con dế,  nó óng mượt không có vết xoăn, tôi cũng nhẹ lòng vì biết nó không phải là con dế đực, nó là con dế cái. Như thế dù sao con dế đực trong vườn kia không phải con dế đang làm mồi tình yêu của con gà trống này.

Khi đàn gà mái chạy đến miếng mồi ngon, con gà trống bỏ con dế xuống và đứng nhìn hai con gà mái giằng đôi con dế làn hai và nuốt vội, con gà trống chờ có thế nó nhảy đè lên lưng con gà mái mặt đỏ hồng hơn và làm cái chuyện ấy.

 Đêm đó tôi nghe thấy con dế đực kêu, tiếng kêu nó buồn thảm lắm, lúc đầu nó kêu tiếng mọi khi như thúc dục, rồi mãi sau tiếng kêu của nó trở thành ai oán, nức nở. Tôi mới nghĩ ra con dế cái của nó đã thành món quà tình yêu của con gà trống cho bọn gà mái rồi.

 Đêm hôm sau, hôm sau nữa con dế mèn đực không còn kêu gọi tình yêu nữa, cứ đến tối khi màn đêm phủ nó bắt đầu cất tiếng kêu đau đớn như nó oán đời, oán cả tôi nữa anh à, khiến tôi không thể nào ngủ nổi. Rôi sáng hôm kia, tôi nghe tiếng dế gáy, anh đã bao giờ nghe tiếng dế gáy buổi sáng sớm chưa, lúc mặt trời lên rạng rỡ , chưa phải không. Tôi cũng tưởng mình nghe nhầm, tôi chạy ra sân thì đúng là thấy một con dế mèn đậu giữa sân, lưng cánh nó xoăn tít, hai đùi bự, đầu bóng nhoáng, hai cai râu dài  ve vẩy, một con dế mèn đực quá đẹp anh à. Nó đậu giữa sân và xoè cánh lên gay te te te. Tôi mải ngắm mà không nhân ra nó dường như đang thách đố bọn gà, tôi cũng không nghe tiếng con gà trống đang lục cục từ phía sau cái nhà bếp đang tiến ra. Lúc tôi nhận ra bọn gà, tôi vừa xuỵt đuổi mấy con gà mái thì con gà trống đã chạy vọt tới mổ con dế chạy biến vào hàng rào, tôi chạy đến hàng rào thì con gà trống đã nuôt ực con dế, hình còn dế còn  nổi cục trên cổ con gà trôi dần xuống diều.

Ông hàng xóm ngừng lại, rót thêm nước trà, ông than.

- Giá như nó tiếp tục cuộc đời phiêu lưu, không dừng chân ở đây để xây dưng tình yêu, có lẽ nó đã không chết. Tôi thương nó, nghĩ quẩn vậy thôi, chứ con vật nào mà không muốn yên lành, lo gây dựng nòi giống đâu anh nhỉ.?

Khánh an ủi.

- Chú nghĩ nhiều quá, cháu thấy chỉ là con dế thôi mà.

Ông hàng xóm.

- Đúng là tôi lẩn thẩn, chỉ có con dế thôi mà.

Ông hàng xóm ngày có vẻ yếu hơn, một hôm ông sang nhà Khánh nói.

- Tôi không sống ở đây nữa cậụ à, từ khi đêm đến không còn nghe tiếng dế, cứ nghĩ là tôi lại buồn. Tuổi già cứ vẩn vơ càng nghĩ càng ốm. Cái nhà này tôi để cho lũ cháu tôi ở Hà Nội, sau này về già đứa nào muốn dưỡng già thì về đây ở hay bán tuỳ chúng. Trước mắt vợ chồng anh cứ sử dụng vườn tược, nhà cửa chăm nom hộ chúng tôi.

 Đêm ấy vợ chồng Khánh nói chuyện, cả hai đều khẳng định chắc hẳn ông hàng xóm bị tâm thần.

Một tháng sau vào một buổi tối, Khánh đang ngồi xem ti vi , bỗng nhiên anh chạy ra ngoài sân nhà mình hóng sang vườn nhà ông hàng xóm rồi gọi toáng lên.

- Mình ơi, mình ơi ra đây bảo này.

Vợ Khánh hớt hải chạy ra, Khánh bảo.

- Mình nghe thấy gì không, bên vườn cỏ kia ấy, tiếng dế mèn kêu đấy, tiếng kêu ngắn tít tít tit là của con đực gọi con cái, ôi đúng tiếng con dế trước rồi, đúng nó mình ạ, nó kêu đúng điệu này, đúng âm thanh này.


Tối hôm sau đến Khánh lại dỏng tai nghe và xuýt xoa.

- Đúng con dế này rồi, đúng tiếng nó rồi. Mình nghe thấy gì không.?

Vợ Khánh nhìn chồng, chị định nói rằng cả hôm qua đến hôm nay, chị không hề nghe tiếng dế nào cả. Nhưng nghĩ thế nào chị lại thôi không nói.

Tuy thế chị vẫn nhủ sáng mai sẽ bắt hềt gà trong chuồng đem bán.

Ảnh hưởng Trung Cộng bao trùm Apec.

Năm 2006 cũng là năm đầu tiên Việt Nam tổ chức Apec, Việt Nam đã cố gắng cải thiện về nhân quyền va được Hoa Kỳ đưa ra khỏi danh sách những nước vi phạm nhân quyền và tự do tôn giáo, gọi tắt là CPC. Việc ra khỏi CPC trước thềm Apec 2006 như một cách thể hiện cởi mở của Việt Nam với các nước tiến bộ trên thế giới thay cho lời chào thân thiện.

Hon 10 năm sau, Việt Nam tổ chức Apec lần thứ hai. Trái với những gì họ đã làm ở năm 2006, việc bắt bớ người bất đồng chính kiến nhiều hơn bao giờ hết và mức án cũng nặng nề hơn bao giờ hết. Đặc biệt trong số những người bị bắt giữ có rất nhiều phụ nữ. Vài tháng trước mật vụ Việt Nam còn thực hiện một cuộc bắt cóc trắng trợn bằng vũ lực đối với một quan chức Việt Nam, vị quan chức này bỏ trốn sang Đức với lý do bị thanh trừng phe phái. Việc bắt cóc ngay tại thủ đô Berlin của Đức khiến dư luận Đức phẫn nộ , ngay trong bối cảnh nước Đức đang vào sự kiện chính trị quan trọng là bầu cử chính phủ mới. Những hành động trấn áp nhân quyền trắng trợn của chính phủ Việt Nam xảy ra trước thềm Apec 2017 không thể nói là vô tình, rõ ràng nó có thông điệp  muốn gửi đến các cường quốc sẽ họp tại Việt Nam rằng, các nước đừng áp đặt hay đòi hỏi nhân quyền với Việt Nam.

Đi xa hơn nữa thông điệp này còn muốn nói rằng quan điểm ngoại giao Việt Nam do đảng cộng sản Việt Nam khoá 12 không còn theo đuổi đường lối đu dây giữa các cường quốc tiến bộ và Trung Cộng nữa. Thay vào đó là quan điểm đối ngoại gắn chặt quan hệ mật thiết với Trung Cộng và coi mối quan hệ với các nước phương Tây chỉ là có cũng tốt mà không có cũng chẳng sao. Bằng chứng trước kia Việt Nam tốn nhiều công xây dựng quan hệ đối tác chiến lược với Đức, nhưng chỉ vụ bắt cóc một quan chức tép riu như Trịnh Xuân Thanh mà Việt Nam không thèm đếm xỉa tới phản ứng của Đức khi nước này đình chỉ quan hệ dối tác chiến lược với Việt Nam.

Chỉ sau vài ngày hạ bệ được bí thư thành uỷ Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh, một bản tin cho biết lãnh sự quán Trung Quốc đã tìm được điểm mở lãnh sự sau gần 2 năm dưới thời bí thư Nguyễn Xuân Anh không tìm được địa điểm. Việc tìm được địa điểm và cách thông báo đầy vẻ đắc thắng của bản tin làm người ta không thể không đặt câu hỏi liệu việc hạ bệ chính khách trẻ Nguyễn Xuân Anh có liên quan gì đến bàn tay của thế lực thân Trung Quốc trong nội bộ đảng CSVN hay không.? Việc Trung Quốc là nước duy nhất có lãnh sự quán ở thành phố Đà Nẵng có phải như một báo hiệu cắm cờ chiến thắng đã chiếm lĩnh được thành phố quan trọng chiến lược quân sự như Đà Nẵng hay không.?

 Một công bố mới của Đà Nẵng ngay sau khi thay bí thư là công bố về kế hoạch làm tàu điện tuyến Đà Nẵng - Hội An trị giá hơn 600 triệu usd. Những vùng đất đẹp ở Hội An bây giờ đều nằm trong tay những nhà đầu tư Trung Quốc, tuyến tàu điện mà Đà Nẵng đinh làm này nhằm phục vụ những nhà đầu tư Trung Quốc đã ém sẵn ở đó là điều hiển nhiên, vì những kẻ được lợi nhiều nhất của tuyến tàu điện này đương nhiên là những kẻ có cơ sở hạ tầng tại điểm đến. Thêm một điều đáng lưu ý là nguồn vốn làm dự án này được nói chung chung là tiền ngân sách , tiền ODA và tiền từ một số nhà đầu tư trong và ngoài nước. Không nói rõ nhà đầu tư nào của nước ngoài và đơn vị thi công , giải pháp công nghệ của nước nào.

Việt Nam đang có hai thành phố làm tàu điện là Hà Nội và Đà Nẵng, ở Hà Nội do nhà thầu Trung Quốc đảm nhận, ở thành phố Hồ Chí Minh thì một bản tin mới đây cho biết Trung Quốc đang quyết tâm hất Nhật ra khỏi dự án tại nơi này và thay thế.

http://quochoi.org/trung-quoc-quyet-tam-thay-nhat-hoan-thanh-du-an-metro-tp-hcm.html

Bài có đoạn.

'' Thông tin từ Sichuan Daily tiết lộ rằng, Tập đoàn cục 6 Trung Quốc đã lên kế hoạch cụ thể, giúp phía Việt Nam thanh lý toàn bộ hợp đồng với nhà thầu Sumitomo Nhật. Sau đó sẽ thay thế nhà thầu Sumitomo hoàn thành dự án theo đúng bản thiết kế cũ với chi phí thấp hơn và đảm bảo sử dụng công nghệ tốt nhất của Trung Quốc.''

 Tập đoàn cục 6 Trung Quốc cũng chính là tập đoàn đang làm tàu điện tại Hà Nội. Tập đoàn này đã ngỏ ý được tham gia dự án tàu điện ngầm ở Tp Hồ Chí Minh từ trước, nhưng lãnh đạo thành phố thời trước đều gạt bỏ đề nghị này và để cho người Nhật thực hiện. Tuy nhiên thì tình hình hiện nay vì nhiều nguyên nhân khó có thể bác bỏ đề nghị tham gia của tập đoàn tổng cục 6 Trung Quốc với dự án tàu điện ngầm tại thành phố Hồ Chí Minh. Nhất là chú ý trường hợp tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đã lâu không xuất hiện tại thành phố HCM , Trọng đã có mặt tại thành phố Hồ Chí Minh ngày 19 tháng 10 vừa qua để răn de thành phố này đã yếu kém trong việc thu hút vốn đầu tư nước ngoài và tư tưởng cục bộ. Nguyễn Phú Trọng ra lệnh cho thành uỷ TPHCM phải khẩn trương xin ý kiến và chấp hành những chỉ đạo của của chính phủ trong mọi vấn đề lớn của thành phố.

 Với thực tế như trên, mặc dù lãnh đạo mới của Đà Nẵng mập mờ không nói rõ, nhưng dư luận có thể nhận định được dự án tàu điện Đà Nẵng - Hội An sẽ nằm trong tay người Trung Quốc. hơn 600 triệu usd đi vay rồi cho người Trung Quốc thi công, có việc cho nhà thầu Trung Quốc, tuyến đường làm người được lợi nhiều nhất từ nó cũng chính là những nhà đầu tư bất đông sản Trung Quốc. Nhân dân Đà Nẵng và nhân dân Việt Nam được hưởng lợi là bao từ dự án này, trong khi họ phải gánh món nợ hơn 600 triệu usd mà chính phủ đã bay để làm dự án.?

Dự án tàu điện Đà Nẵng - Hội An được công bố cùng thời điểm công bố lãnh sự quán Trung Quốc có mặt tại Đà Nẵng, trước thềm Apec không khác gì một tuyên bố mạnh mẽ của Trung Quốc họ đã kiểm soát được thành phố này cũng như nắm trong tay tất cả lãnh đạo cao cấp nhất của cộng sản Việt Nam. Những gì mà các nước khác tác động đến Việt Nam nếu bất lợi cho Trung Quốc hiển nhiên sẽ là việc làm vô ích và phí hoài công sức.

Không như Apec 2006, thậm chí còn trái ngược hoàn toàn khi đàn áp dữ dội những người đấu tranh ôn hoà, khủng bố sự dân chủ một cách dã man và trắng trợn, song song với việc để ảnh hưởng Trung Cộng ngày càng lớn trên đât nước và thiếu thiện chí khi triển khai quan hệ ngoại giao với phương Tây. Tất cả điều đó cho thấy đảng CSVN đã trở lại con đường độc tài, làm tay sai cho Trung Quốc một cách chìm sâu hơn, như họ thường gọi là quan hệ bền vững hơn.

 Cho dù có được một mạng lưới truyền thông và tác động được nhiều những tay bồi bút, cũng như đàn áp triệt để những người bất đồng chính kiến, bôi xấu những người Việt Nam yêu nước  có tinh thần chống ảnh hưởng thâm nhập của Trung Quốc vào Việt Nam.

Nhưng bộ mặt bán nước của bè lũ Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc dù có tinh vi đến mấy cũng không thể nào lừa dối được hàng triệu người dân Việt Nam. 

Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017

Đoàn Thanh Nô - Người tránh bão kỳ tài.

Trong cơn thanh trừng những người của phe phái cũ trước kia của Nguyễn Xuân Phúc, nhiều kẻ đã phải ôm hận vì không biết đường sớm quy phục Phúc. Rút cục đều lần lượt bị Phúc mượn tay Trọng diệt trừ.

Chính trị chỉ có thần phục hoặc là kẻ thù, không có chỗ dung thân cho những kẻ không thần phục. Trong cơn thanh trừng những kẻ đã không theo mình của Phúc, có nhiều kẻ giờ đang trong vòng tay bóp cổ của Phúc nghẹt thở dần dần.

Nhưng có những kẻ khéo léo, biết thời thế hay phòng xa không những chẳng nằm trong vòng càn quét mà còn nghễu nghệ trong thời kỳ mới, những kẻ như thế đáng là tấm gương cho những kẻ đang khốn khó do Phúc thanh trừng cần học hỏi.

Đó là tiến sĩ Đoàn Thanh Nô.

Khi Nguyễn Tấn Dũng lên làm thủ tướng, Đoàn Thanh Nô dẫn vợ con ra Hà Nội thuê nhà lập nghiệp. Nhờ mác đồng hương với Dũng, đi đâu Nô cũng nhận là người của Nguyễn Tấn Dũng và nhanh chóng Nô thiết lập được những mối làm ăn , quan hệ tốt để tiến thân do thứ trưởng Huỳnh Vĩnh Ái đỡ đầu. Thời gian sau Nô đã có mặt trong hàng ngũ lãnh đạo của VIFOLAC tức diễn đàn uỷ ban toàn quốc Liên hiệp các Hội văn học nghệ thuật Việt Nam. Vợ Nô là Trần Tuyết Ánh cũng được bố trí làm trong Bộ Văn Hoá Thể Thao và Du Lịch, nay đang là vụ trưởng. Còn Nô đã là phó chủ tịch của VIFOLAC.



Đoàn Thanh Nô là tác giả của việc đốt 240 tỷ tiền ngân sách thành giấy vụn, qua việc phổ biến văn hoá dân tộc.

http://tinhhoa.net/du-an-lam-sach-240-ty-dong-vua-in-xong-lien-dem-ban-giay-vun.html

Phóng viên báo Tinh Hoa đã giật mình khi thấy số sách của Đoàn Thanh Nô làm từ ngân sách ngốn hàng trăm tỷ đó ở đầy vỉa hè hay trong những hàng sách cũ mà chủ tiệm mua được theo cách tính giấy vụn. 240 tỷ tan thành mây khói, nhưng Nô và vợ sau vụ ấy không những chẳng làm sao mà còn thăng tiến quan trường. Số sách này một tay chân của Nô được Nô cho thầu in, ngoài tiền bớt xén ra kẻ thầu in này phải cung phụng chu cấp cho việc học hành của con trai Nô ở nước ngoài.

Nguyên nhân vì sao Nô làm thiệt hại hàng trăm tỷ và là người của Nguyễn Tấn Dũng mà chẳng bị cơn thanh trừng của Phúc nghẹo ?

Vì khi Phúc còn làm chủ nhiệm văn phòng chính phủ, Phúc cũng muốn gây dựng ảnh hưởng quan hệ với mọi tay chân của Dũng. Trong lúc xây dựng quan hệ này, Phúc đã ngủ với Trần Tuyết Ánh, vợ Nô nhiều lần. Đó là lý do thứ nhất vì sao Đoàn Thanh Nô mang tiếng là tay chân của Dũng mà không bị Phúc xử.


Không những chẳng bị sao như nhiều người khác, Trần Tuyết Ánh còn đòi làm thứ trưởng bộ Văn Hoá Thể Thao tranh chức với Trịnh Thi Thuỷ không được, nhưng bị tố giác dùng bằng cấp giả. May Nguyễn Xuân Phúc thương tình cũ nói với Nguyễn Ngọc Thiện tạm xếp cho Ánh chức vụ trưởng, để đợt luân chuyển cán bộ tới sẽ đưa Ánh đi địa phương nào đó làm phó chủ tịch tỉnh.

Đầu năm 2016 cánh báo chí ngỡ Nguyễn Tấn Dũng thất thế, bèn tìm những người của phe Dũng đập lấy lòng phe mới lên. Mới lôi chuyện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký cho Nô 240 tỷ in sách thành giấy vụn. Nhưng khi vào cuộc mới được một bài, tin ngầm xuống các báo người chủ trương thiết kế cho Đoàn Thanh Nô in sách đó là chủ nhiệm văn phòng chính phủ, phó thủ tướng và đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bây giờ. Các báo được lệnh nín bặt.

Ngoài lý do Phúc từng ngủ với Ánh vợ mình, Đoàn Thanh Nô còn có một điểm tựa nữa là Trương Tấn Sang do cùng học lớp luật tại chức với nhau, nhờ mối quen biết cũ này khi Sang làm chủ tịch nước. Nô đã đứng ra  cùng Dị là trợ lý Sang làm môi giới cho các doanh nghiệp đến chào chủ tịch Sang với giá vé vào cửa từ 10 ngàn usd trở lên tuỳ theo khả năng doanh nghiệp, mỗi màn chào hỏi này trị giá 1 ngàn usd cho một phút. Từ quan hệ với Trương Tấn Sang , được Sang nâng đỡ mà sau này Nô còn bắt mối được với đệ của Sang là phó thủ tướng Trương Hoà Bình. Đây là số điện thoại mà Nô đã gọi cho các doanh nghiệp hỏi có muốn mua vé vào cửa đến chào tân chủ tịch nước Trương Tấn Sang hay không - 0946111616

Ngày nay với mối quan hệ mật thiết với thủ tướng, phó thủ tướng như vậy. Tiến sĩ Đoàn Thanh Nô không màng đến văn hoá mà hàng ngày đi xe xanh biển công của tổng cục 4 bộ công an, chạy các nơi làm dự án. Đến đâu Nô cũng giới thiệu mình là anh em chí cốt với Nguyễn Xuân Phúc và Trương Hoà Bình. Thực sự thì Nô không nói quá, giữa Nô và Phúc, Bình có mối quan hệ khá sâu đậm của tình, tiền. Các đối tác làm việc với Nô đều biết rõ Nô có quan hệ như vậy là sự thật , không phải nói khoác để lường gạt, bởi Nô chính là thành viên trong văn phòng thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.



 Có vô số những cặp vợ chồng vừa là quan chức vừa là đại gia như vợ chồng Đoàn Thanh Nô, Trần Tuyết Ánh như những con sâu mọt đục khoét đất nước này, chúng làm được chỉ nhờ những mối quan hệ dắt dây sặc mùi tiền, tình, quyền với những uỷ viên bộ chính trị, những kẻ cầm quyền chóp bu. Nhiều kẻ đã phải thân bại danh liệt vì chủ thất thế nên chúng phải chịu số phận hẩm hiu, có kẻ bị tù tội, bị kết án tử hình. Có kẻ đang trong tầm lao lý. Có kẻ dâng phần lớn tài sản mua yên thân với số tiền còn lại , chạy ra nước ngoài đầu tư mang theo cả gia đình.

Nhưng cũng nhiều kẻ khôn ngoan, biết lựa nhiều cửa và không hề từ thủ đoạn nào, kể cả dâng vợ cho thủ tướng để tiến thân như Đoàn Thanh Nô y như Thụ Điêu, Dịch Nha dâng con cho vua ăn để tiến thân thời Chiến Quốc. Giữa một thời thế mà những kẻ thất tâm, thất đức như Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình có quyền lực, thì chỉ những kẻ biết quy phục dâng vợ, dâng con và tài sản mới thoát được cơn bão càn quét thanh trừng và tiếp tục có cơ hội làm ăn mới huy hoàng hơn như Đoàn Thanh Nô.

Với những người làm văn hoá như vợ chồng Đoàn Thanh Nô, Trần Tuyết Ánh như trên, nền văn hoá của Việt Nam ngày nay phát triển thế nào là câu hỏi dành cho những người trí thức Việt Nam.


Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

Nguyễn Xuân Phúc thất sủng ?

Dường như bắt đầu có sự xa cách giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc, sự xa cách này hẳn xuất phát từ phía Nguyễn Phú Trọng tạo nên. Trọng đang khẳng định lại đẳng cấp của mình ở thế môtn vị vua và các đồng chí của mình là ở thế quan lại, bầy tôi. Nhưng ngoài sự xa cách đầy vẻ bề trên ấy, còn có những nguyên nhân khác khiến Trọng cảnh giác với Nguyễn Xuân Phúc.

 Vào những ngày cuối năm 2016 đã có những lời nhắc nhở  trong trung ương về việc đến cuối năm 2017 Nguyễn Phú Trọng nên về để nhường ghế tổng bí thư cho người khác thay thế. Người khác ở đây có thể là Trần Đại Quang, Đinh Thế Huynh, Nguyễn Xuân Phúc.

Xuân Phúc đã tận dụng lợi thế thủ tướng để đi các địa phương gọi là xúc tiến đầu tư, thực chất là vận động đoàn các tỉnh bỏ phiếu cho mình làm tổng bí thư, Phúc còn trắng trợn nói sắp tới Cụ sẽ kỷ luật Trần Đại Quang và dặn các địa phương bỏ phiếu cho mình làm tổng bí thư, Phúc sẽ thế này, thế nọ trả công.

Phải nói giấc mơ làm tổng bí thư của Nguyễn Xuân Phúc không phải không có cơ sở, lúc ấy Trọng muốn giữ mình để đánh trộm Quang, đã để mặc Phúc đi lại mơ mộng làm tổng bí thư và cũng  kệ cho Phúc huy động tay chân đánh Quang. Kế hiểm của Trọng là để Phúc quấy rối thu hút sự chú ý của Quang, còn phần mình Trọng ra quân nửa vời để Quang nghĩ Trọng sẽ không mạnh tay, rình sơ hở sẽ ra đòn quyết định.

Quang dính đòn của Trọng lẫn của Phúc. Về phía Trọng thì Quang nghĩ ông giáo làng ấy không cạn tàu ráo máng, xuống tay kiểu đoạn tình, tuyệt nghĩa tận diệt mình. Đã thế khi bị Phúc đánh nhiều lần, Quang nhịn bỏ qua nghĩ rằng cụ Tổng biết , các đồng chí biết cho mình. Trân Đại Quang và cả Đinh La Thăng đều sai lầm, cái sai lầm là cứ nhịn và chờ cụ tổng hay các đồng chí mình thương tình, nhìn công tâm, khách quan giúp mình.

Gặp quan thầy Trung Cộng Vương Kỳ Sơn đầu năm 2017, Nguyễn Phú Trọng dường như được sự tiếp sức khủng khiếp, ông ta bỗng mạnh mẽ và quyết đoán trong việc xử lý Đinh La Thăng mà không gặp sự phản đối nào trong trung ương. Trọng đã được Trung Cộng chống lưng và đảm bảo cái ghế tổng bí thư của mình. Từ lúc này Trọng bắt đầu có những biện pháp sau lưng Phúc để kiểm soát kẻ đàn em bề ngoài nịnh nọt, nhưng bên trong phản phúc đầy tham vọng này.

Ai cũng biết Đặng Văn Thành là đại gia sân sau của Phúc, đang âm mưu thôn tính ngành tài chính ngân hàng, điển hình là muốn lấy lại Sacombank với giá rẻ mạt dưới sự hỗ trợ của Phúc. Trọng đã bật đèn xanh cho các uỷ viên BCT bác bỏ đề xuất để Thành mua lại Sacombank. Bộ Chính Trị đã để Minh Xoài Himlam mua Sacombank và bồi thường cho cánh Phúc, Thành 500 tỷ mua cổ phiếu ở công ty con của Thành.

Thành không mua được Sacombank, bước thôn tính tạm chậm lại, Phúc cũng yếu lực theo. Tiếp nữa đàn em của Phúc là Khoa phó chủ tịch thành phố HCM chuyên về xây dựng, một nơi màu mỡ của Phúc cũng bị ép buộc phải rời vị trí khi Đinh La Thăng bị hạ bệ.

Chương trình bán vốn hoá nhà nước hứa hẹn mang về nhiều kinh tài bị ép giao cho Trần Tuấn Anh bộ trưởng bộ công thương đứng ra phụ trách. Đây cũng là cơ hội cho Trần Tuấn Anh ghi điểm tiến tới chức phó thủ tướng vào khoá 13 để làm ứng cử cho chức thủ tướng trong tương lai. Nguyễn Xuân Phúc ngậm ngùi nhìn món hời bán vốn nhà nước tuột khỏi kiểm soát của mình.

Trong vụ liên quân đánh Đà Nẵng dưới sự chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng, Phúc là người hăng hái đi đầu nhất, Phúc cũng là người chỉ đạo  và hỗ trợ Huỳnh Đức Thơ  tấn công Nguyễn Xuân Anh. Nhưng khi kết thúc thắng lợi thì chức bí thư Đà Nẵng lại rơi vào tay Trương Quang Nghĩa chứ không phải Phan Việt Cường đệ tử thân tín của Phúc ở Quảng Nam. Trong vụ này Phúc chỉ được an ủi khi một người trong cánh của mình là Thể Sóc Trăng về nắm bộ Giao Thông Vận Tải, nhưng trước cảnh ngân sách ep hẹp, giảm đâu tư công thì bộ Giao Thông Vận Tải không còn là miếng ngon như ngày trước nữa.

Vụ việc quanh chiếc ghế chủ tịch PVN mà Phúc muốn đưa Bùi Vạn Thuận của đàn em mình lên, nhưng bị đè cản từ nội bộ PVN, nơi mệnh danh là nhà trẻ của uỷ viên trung ương, đến nay đã nửa năm rồi Phúc không có cách nào đưa Thuận ngoi lên được, đành hoãn không ký bổ nhiệm Dũng Râu để hy vọng chờ đợi cơ hội đưa Thuận lên nắm chức này.

Điểm lại 4 vụ do Trọng chỉ đạo đánh như vụ Sacombank, Đinh La Thăng, Đà Nẵng, Dầu Khí khi thắng lợi, Nguyễn Phú Trọng đã chỉ cho Nguyễn Xuân Phúc những miếng bánh nhỏ, hoặc những phần lợi phải bỏ sức chăm lo lâu dài mới có hoa trái.

Mặc dù trước trung ương 7 khoá 12, Nguyễn Xuân Phúc đã chuẩn bị bản báo cáo láo về thành tích tăng trưởng và đâu tư, cho báo chí hô hào rầm rĩ. Nhưng khi bàn đến kinh tế xã hội trong hội nghị trung ương Nguyễn Phú Trọng đã vạch  một loạt yếu kém của Nguyễn Xuân Phúc trong phần tổng kết như thiếu năng lực để giải quyết thâm hụt ngân sách, không giảm được nợ công, không xử lý được nợ xấu và các tổ chức tín dụng yếu kém, phân bổ vốn đầu tư từ trái phiếu chính phủ và ODA còn chậm, nhiều doanh nghiệp nhà nước vẫn thua lỗ trầm trọng và mọi mặt an toàn thực phẩm, giao thông , môi trường còn tệ hại.....

Thái độ của Nguyễn Phú Trọng nhận xét về hoạt động của chính phủ Nguyễn Xuân Phúc như vậy và qua những vụ việc đã nêu trên, dường như cho thấy  Nguyễn Xuân Phúc đã bắt đầu bị thất sủng và rơi vào tầm cảnh giác của Nguyễn Phú Trọng. Việc Trọng đưa Trần Quốc Vượng làm thường trực ban bí thư kiêm chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương đã khiến cho Trần Quốc Vượng đang có trong tay một quyền lực khủng khiếp trong đảng. Trọng đã nhìn ra mối nguy hiểm từ Nguyễn Xuân Phúc và nhanh chóng cấy Trần Quốc Vượng để cần có thể làm Phúc phải khốn đốn.

Nguyễn Xuân Phúc đã quá vội vã khi vận động phiếu cho mình làm tổng bí thư, có lẽ lúc ấy ông ta nghĩ Nguyễn Phú Trọng sẽ về giữa chừng như mọi người nên bày tỏ tham vọng của mình. Bộc lộ tham vọng tức trong đầu có ý định nhòm ngôi, tội ấy Nguyễn Phú Trọng hạn chế và tước bớt vây cánh là còn may.

Chắc chắn giấc mơ làm tổng bí thư của Nguyễn Xuân Phúc đã tan thành mây khói khi có sự xuất hiện của Trần Quốc Vượng, kẻ mới vào bộ chính trị hơn một năm đã leo tới chức thường trực ban bí thư, cái chức trước đây các tiền nhiệm phải mất ít nhất một nhiệm kỳ 5 năm trong bộ chính trị mới ngồi vào được.

 Phúc là người biết nhẫn nhịn và chơi sau lưng rất rất giỏi, thời gian vẫn còn dài để Phúc còn cơ hội thực hiện ước mơ thống trị giang san của mình.

Nếu như chỉ được chọn một trong hai người là Phúc và Trọng thì tôi nghĩ Phúc sẽ còn hy vọng mang lại sự đổi mới hơn là Trọng. Nguyễn Phú Trọng già cỗi và bảo thủ trong mớ lý luận giáo điều, chỉ có sự sắt máu bảo thủ nên không hy vọng gì ở ông ta là điều ai cũng thấy. Nhưng một người tráo trở, lật lọng và phản trắc, háo danh như Nguyễn Xuân Phúc mới chính là kẻ hội tụ những yếu tố làm nên một cuộc thay đổi dù không biết sẽ tốt hay xấu cho dân tộc, nhưng với Phúc thì còn có  hy vọng sự thay đổi.

Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017

Kỷ luật Nguyễn Xuân Anh.

Việc Nguyễn Xuân Anh bị kỷ luật và buộc phải rời khỏi trung ương đảng cộng sản Việt Nam cũng như bị cách chức bí thư Đà Nẵng không phải là điều bất ngờ. Chiến dịch tấn công vào Nguyễn Xuân Anh đã được khởi động ngay từ tháng 6, khi mà các chức vụ cấp cao đã được quốc hội phê duyệt. Lúc đó dư luận đang dồn vào vụ Formosa và vụ Trịnh Xuân Thanh, không ai chú ý những cơn sóng đang đổ ngầm về phía Đà Nẵng.

Vào tháng 8 năm 2016 khi thảm hoạ Formosa gây hoảng loạn toàn dân, mọi trách cứ đổ dồn về phía Nguyễn Xuân Phúc đã mặc cả với Formosa nhận tiền đền bù rẻ mạt với lý do để giữ nhà đầu tư. Bí thư Nguyễn Xuân Anh kiên chủ tịch Hội đồng nhân dân khi họp đã phát biểu không đánh đổi sự phát triển mà phải huỷ hoại môi trường. Phát biểu này như cú đấm vào mặt Nguyễn Xuân Phúc kẻ đã áp đặt tuỳ tiện cách xử lý Formosa và Nguyễn Phú Trọng kẻ đứng đằng sau bảo kê cho Formosa trong chuyến thăm nơi này đúng vào ngày cá chết.

Có thể hiểu Trọng và Phúc muốn bịt vụ Formosa và bắt dân chúng chịu đựng, bí thư Nguyễn Xuân Anh đã chọc đòn lật mặt phe Trọng, Phúc. Những kẻ cố chấp và thù dai như Trọng , Phúc không dễ gì mà bỏ qua cho bí thư trẻ tuổi này. Nhất là Nguyễn Phú Trọng một kẻ bảo thủ và háo danh, cuồng tín đặc thù của cộng sản Bắc Kỳ tất sẽ giữ mối thù trong bụng.

Trong một lần trả lời báo chí , bí thư Nguyễn Xuân Anh đề cập đến vấn đề tuổi tác và cho rằng ở tuổi 40 con người ta sung mãn, đến 50 tuổi là bắt đầu có hạn chế, nên việc bổ sung lớp trẻ lãnh đạọ là cần thiết. Câu trả lời này khiến cho tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng càng uất hận vì ở tuổi 73 đã quá tuổi làm việc rất nhiều nhưng Trọng tự đặt ra quy chế trường hợp đặc biệt để mình được ngồi lại làm tổng bí thư.

Nguyễn Xuân Anh còn tháp tùng chuyến đi chủ tịch nước Trần Đại Quang công du hồi năm ngoái đến Peru và Châu Âu, tiếp kiến Giáo Hoàng là điều khiến Nguyễn Phú Trọng và khó chịu. Nếu chú ý thì những người đã tháp tùng Trần Đại Quang ở chuyến đi đó khi trở về gần như bị cô lập và không xuất hiện nhiều trên truyền thông như Phạm Bình Minh, Hoàng Trung Hải, Bùi Thanh Sơn đều bị thất sủng. Riêng Nguyễn Xuân Anh vì những phát ngôn về môi trường, chủ quyền, và tuổi tác   nên bị xếp vào hạng diệt trừ trong danh sách của Trọng.

Tháng 12 ngay sau khi Xuân Anh trở về sau chuyến công du Mỹ Âu, vị chính khách trẻ và năng động, học tại Mỹ , có tinh thần cởi mở này đã bắt đầu nhận những đợt tấn công đầu tiên, đó là đoàn kiểm tra số 274 của Bộ Chính Trị thanh tra Đà Nẵng về học tập tấm gương Hồ Chí Minh, Nguyễn Xuân Anh đã bị khiển trách. Đó là phát súng đầu tiên nã vào Xuân Anh mà dư luận đã bỏ qua không mấy chú ý. Hai tháng sau phát đạn thứ hai là chuyện một doanh nghiệp biêú tặng thành uỷ Đà Nẵng một chiếc xe Toyota trị giá 2 tỷ đồng, Nguyễn Xuân Anh đã sử dụng chiếc xe này để đi làm. Cuộc tấn công lần này tinh vi hơn khi bên Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc cho chủ tịch Huỳnh Đức Thơ ra trận đối đầu với bí thư Nguyễn Xuân Anh nhằm gây cho Đà Nẵng bung bét để ra tay diệt trừ Xuân Anh.

 Doanh nghiệp tặng xe cho thành uỷ Đà Nẵng được đồn là của một doanh nhân Đà Nẵng có tên hiệu là Vũ Nhôm. Nếu nói đây là hối lộ Nguyễn Xuân Anh thì không có chứng cứ, vì doanh nghiệp tặng quà cho thành uỷ chứ không phải cho Xuân Anh, doanh nghiệp này đã từng tặng cả 100 chiếc xe mô tô phân khối lớn cho công an TP HCM để sử dụng giữ gìn an ninh trật tự thành phố, phòng chống cướp giật. Nhưng câu chuyện về chiếc xe Xuân Anh lúc đó được tạo nên để ăn theo ảnh hưởng về chiếc xe của Trịnh Xuân Thanh, mở màn cho Đà Nẵng vào cuộc nội chiến khốc liệt và cuối cùng thì những kẻ có xu hướng thân Trung Cộng đã chiến thắng trong hội nghị trung ương 6 vừa qua. Nên nhớ chỉ vài ngày khi trung ương 6 khai mạc , Trung Cộng đã cho uỷ viên bộ chính trị Lưu Vân Sơn sang gặp Nguyễn Phú Trọng và Trần Quốc Vượng để nghe báo cáo về kế hoạch diệt trừ Nguyễn Xuân Anh, nhằm tiến tới bước cô lập và hạ bệ Trần Đại Quang.

Đúng như trong kế hoạch, ngày thứ ba Nguyễn Phú Trọng điều hành buổi họp trung ương đảng, Trần Quốc Vượng đọc báo cáo đề nghỉ kỷ luật Nguyễn Xuân Anh và trung ương buộc phải chấp nhận. Các báo chí miêu tả lại rằng trung ương đã cân nhắc kỹ, thảo luận kỹ về kỷ luật Nguyễn Xuân Anh và khi nghe Nguyễn Phú Trọng đưa ra yêu cầu. Đây là một chi tiếp bịp bợp và xảo trá của truyền thông do Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo. Bởi tin từ chính các tờ báo nói rằng sáng ngày hôm đó Phạm Minh Chính đọc tờ trình đề nghị bổ sung thành viên ban bí thư, trung ương đã thảo luận kỹ và cân nhắc bổ sung thêm hai người vào ban bí thư. Tiếp đến Trần Quốc Vượng đọc tờ trình như cáo trạng đề nghị trung ương xét tội Nguyễn Xuân Anh và trung ương đã đồng ý với những gì Trọng, Vượng đề nghị. Như thế chỉ trong buổi sáng trung ương đảng cộng sản khoá 12 họp lần thứ 6 phải thảo luận 2 quyết định, không thể gọi là kỹ càng hay cân nhắc gì cả, mà chỉ là việc trung ương gật đầu theo những gì mà Nguyễn Phú Trọng đã muốn thế.

 Hạ bệ được Nguyễn Xuân Anh tức Nguyễn Phú Trọng và bộ sậu đã đưa thông điệp đừng ai dính đến Trần Đại Quang, nếu không sẽ chịu số phận thảm hại như Nguyễn Xuân Anh. Thông điệp ấy đồng nghĩa với việc đừng ai nhắc tới chuyện về hưu của Nguyễn Phú Trọng, hãy cúi đầu quy phục quyền lực tối thượng của Nguyễn Phú Trọng một cách tuyệt đối như những kẻ bầy tôi với một ông vua.

Nguyễn Phú Trọng lúc này đã thành một ông vua phong kiến chứ không còn là một tổng bí thư đảng cộng. Từ thời Lê Duẩn đến giờ mới có một tổng bí thư đầy quyền lực như Nguyễn Phú Trọng, có điều ở hai thái cực khác nhau là Duẩn chống lại những chỉ đạo của Trung Cộng, còn Trọng thì nhất nhất nghe theo. Điều giống nhau giữa Duẩn và Trọng không phải chỉ là sự độc tôn quyền lực mà còn ở chỗ thù ghét sự dân chủ, dưới triều đại của của Trọng sự tàn ác dã man khi đàn áp những người dân chủ trắng trợn không kém gì thời Duẩn. Tất cả những người đấu tranh bị bắt sau khi Nguyễn Phú Trọng vào đảng uỷ công an đều là những tội danh lớn như lật đổ chính quyền, chống phá nhà nước, bất chấp người bị bắt là đàn bà , ông già, người giáo viên hiền lành.

Những kẻ bồi bút đang ca ngợi Trọng trong cái gọi là đánh tham nhũng , thực chất chúng chính là những kẻ đang cổ vũ xây dựng quyền lực độc tài cho Nguyễn Phú Trọng. Khi có quyền lực này trong tayNguyễn Phú Trọng tuyệt đối, thì sự thật đã chứng minh không chỉ quan chức cộng sản bị thanh trừng, mà những người đấu tranh dân chủ còn bị thanh trừng khốc liệt gấp bội phần. Những kẻ đang ca ngợi Trọng chính là những kẻ thù nham hiểm của nền dân chủ. Chúng đang tiếp tay xây dựng chế độ độc tài, hà khắc nhất mà con số những người đấu tranh bị bắt và bản án của họ là chứng minh rõ ràng. Đừng bị cuốn theo chúng để thoả trí tò mò hay hiếu kỳ kiểu thấy quan chức bị xử lý là hả hê,  đừng bị cuốn theo chúng để hỏi đến lượt quan chức nào. Hãy tỉnh táo nhìn lại để hỏi ra rằng sẽ đến lượt người đấu tranh nào bị bắt tiếp theo trong đợt bắt kỷ lục đến 30 người đấu tranh từ khi Nguyễn Phú Trọng vào đảng uỷ công an.

 Hãy nhìn lại vụ Trịnh Xuân Thanh với tội làm thất thoát 3200 tỷ, Nguyễn Phú Trọng và đám bồi bút của y đã dựng câu chuyện chiếc xe biển xanh để gây hút dư luận tiến tới xử lý Trịnh Xuân Thanh không theo trình tự pháp luật mà theo kiểu áp đặp độc tài của Nguyễn Phú Trọng. Cả dư luận đã bị cuốn theo mải mê số phận của Trịnh Xuân Thanh và mong mỏi gã này bị Trọng làm xử, mà quên mất cách xử lý như vậy có đúng pháp luật hay không?  Dẫn đến việc Nguyễn Phú Trọng đã tự cho mình là vua và không cần pháp luật, tuyên bố bắt Trịnh Xuân Thanh bằng được và dẫn đến hậu quả bang giao với Đức tệ hại như bây giờ.

 Nếu một đám dân chúng cứ thấy một tên vua độc tài tuỳ tiện giết một quan lại nào đó mà hả hê, như kiểu Bắc Hàn thì sự phát triển nhân bản và văn minh của đám dân chúng ấy còn lâu mới đem lại sự tiến bộ, đừng nói là cách mạng.  Một đám đông như thế chỉ có làm ra những cuộc cách mạng đẫm máu, cướp phá, mang nặng sự thù hận là thực tế dễ làm hơn cả. 

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

trung ương 6 cuộc ra mắt của Trần Quốc Vượng


Đáng chú ý đầu tiên là trung ương 6 người đọc tờ trình đầu tiên là chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương Trần Quốc Vượng, báo cáo xin ý kiến trung ương về chương trình của làm việc của hội nghị trung ương. Ông Trần Quốc Vượng ý kiến trên cương vị thành viên thường trực Ban Bí Thư.

 Trước nay người ta thường nghe nói đến thành viên ban bí thư, đồng chí thường trực ban bí thư. Chưa mấy ai nghe đến cụm từ thành viên thường trực Ban Bí Thư. Đây là một sự sáng tạo quái đản trong nhiều sáng tạọ quái đản của Nguyễn Phú Trọng quyết định về nhân sự mà cả trung ương đảng đều phải trơ mắt nhìn. Đinh Thế Huynh đã khỏi ốm muốn đi làm lại phải lạy lục xin Trọng nhưng không được Trọng đồng ý. Việc đưa Trần Quốc Vượng thế chỗ Huynh qua cái gọi là ''  tham gia thành viên thường trực'' của Trọng cũng không cần qua trung ương.

Thường Trực Ban Bí Thư là một chức vụ cụ thể dành cho một người, nó không phải là một ban mà phải có những thành viên. Chỉ một cách chơi chữ của Trọng mà dễ dàng đưa được Vượng lên thay Huynh.

Con đường thăng tiến của Trần Quốc Vượng khá nhanh, khi Nguyễn Phú Trọng làm tổng bí thư lần thứ nhất vào năm 2011, Trọng đưa Vượng lên làm chánh văn phòng trung ương đảng, tức trợ lý cho Nguyễn Phú Trọng. Đến năm 2013 tại hội nghị trung ương 7 khoá 11 Nguyễn Phú Trọng đưa tiếp vào Ban Bí Thư. Sau đó đến đại hội 12 Trần Quốc Vượng được Trọng đưa vào Bộ Chính Trị và nắm chức chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương.

Trước đây Vượng nắm chức Viện trưởng viện kiểm sát nhân dân từ năm 2007 đến 2011. Trên cương vị viện trưởng này, Vượng năm giữ nhiều hồ sơ điểm yếu của các nhân vật trong đảng. Việc đưa Trọng về làm chánh văn phòng cho mình rồi đẩy lên làm chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương cho thấy Nguyễn Phú Trọng đã có những dã tâm, toan tính triệt hạ những đối thủ chính trị của mình để xây dựng quyền lực tập trung vào trong tay, ngay từ khi Nguyễn Phú Trọng ngồi được vào ghế tổng bí thư. Chỉ chưa đầy 2 năm vào bộ chính trị, nhân lúc Đinh Thế Huynh bị ốm Trọng đã đưa đệ tử ruột của mình là Trần Quốc Vượng làm thương trực ban bí thư, chức vụ thứ hai trong đảng.

Theo lệ thì ứng cử viên tổng bí thư phải làm ít nhất 1 nhiệm kỳ ở Bộ Chính Trị, sau khi đưa Vượng lên làm Ban Bí Thư. Nguyễn Phú Trọng ra liên tiếp hai quyết định về nhân sự đảng là quyết định 89 và 90, trong đó quy định trường hợp đặc biệt thì không cần phải có trọn 1 nhiệm kỳ trong bộ chính trị vẫn có thể làm được tổng bí thư. Động thái này của Trọng nhằm đưa Vượng vào vị trí thế chỗ, nếu như giữa nhiệm kỳ 12 Trọng bị đe doạ phải rời ghế TBT cho người khác. Như một thông điệp cho các đối thủ nhăm nhe buộc Trọng giữ lời hứa về giữa nhiệm kỳ rằng, nếu tôi có về thì đến lượt đệ tử tôi chứ không phải ông.

Trần Quốc Vượng còn là đại biểu quốc hội tỉnh Yên Bái nhiệm kỳ 2016-2021, những sự việc bê bối ở Yên Bái không được ban kiểm tra trung ương xử lý, bởi vì Vượng chính là trưởng ban kiểm tra trung ương đương nhiên phải bịt các vụ việc này để giữ thế cho mình đi lên.

Điều đáng chú ý thứ hai trong trung ương 6 lần này là uỷ viên Bộ Chính Trị, bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh đọc tờ trình về đề án dân số. Vấn đề ngoại giao không là vấn đề quan trọng tại trung ương 6. Mặc dù đây là vấn đề cấp thiết và được dư luận quan tâm bức xúc sau những tuyên bố của bộ ngoại giao Đức vì vụ an ninh Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, cùng với việc thủ tướng Hun Sen của Cam Pốt đưa ra quyết định thiếu thiện chí về 70 ngàn người Việt Nam sinh sống tại Căm Pốt, ngay sau chuyến đi thăm của Trọng đến nước này mấy ngày. Nguyễn Phú Trọng là người chịu trách nhiệm vì có những hành động lên quan đến sự kiện ngoại giao bi kịch trên, nhưng trơ trẽn và bất chấp chà đạp lên dư luận một cách nhạo báng, Trọng cho Bộ trưởng ngoại giao Phạm Binh Minh đọc tờ trình về đề án dân số.

Cũng đáng chú ý là giữa bao nhiêu vấn đề trọng đại , trung ương lần này Nguyễn Phú Trọng đưa ra 5 mục cần thảo luận, trong đó 2 mục về sức khoẻ dân chúng và vấn đề dân số. Các vấn đề còn lại là kinh tế, nhân sự và chất lượng hành chính công. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc được ưu ái điều hành thảo luận vấn đề tình hình kinh tế và ngân sách nhà nước, đây là vấn đề chuyên môn do Phúc phụ trách. Trên cương vị điều hành thảo luận vấn đề này , Phúc dễ dàng bịt mọi ý kiến chỉ trích và ca ngợi vống thành tích của mình lên. Được chuẩn bị từ trước cho phiên điều hành này có lợi cho mình, trước trung ương 6 họp vài ngày Phúc đã cho tổng cục thống kê đưa ra những con số đẹp mà khó ai có kịp thời gian kiểm chứng như tăng trưởng kinh tế 7,4%, đầu tư nước ngoài tăng 13% để các tay bồi bút của Phúc bám vào đó tung ra những bài ca ngợi thành tựu của Nguyễn Xuân Phúc ngay ngày khai mạc hội nghị trung ương 6.

Việt Nam là một nước tập trung lớn vào ngành chăn nuôi, thuỷ hải sản và trồng trọt. Trong một năm qua đại thảm hoạ Formosa đã gây thiệt hại nặng về vào ngành thuỷ sản, tiếp đến là sự kiện của ngành chăn nuôi lợn bị hạ giá thảm khốc đến mức người dân tiêu cực đập chếp lợn đi chôn hoặc bỏ đói. Đồng bằng Tây Nam Bộ ngập mặn và hạn hán khủng khiếp ở đồng bằng sông Cửu Long, mực nước xuống thấp nhất trong nhiều thế kỷ qua,  khiến vựa lúa lớn khổng lồ ở đây bị thiệt hại và các loại nuôi trồng nước lợ cũng thiệt hại nặng theo.

Vậy con số 7,4 % tăng trưởng kinh tế mà các bồi bút gọi là thần kỳ liệu có đáng tin không.?

Các bồi bút của Nguyễn Xuân Phúc giải thích con số này trên căn cứ nào, phải chăng là căn cứ ảo tưởng đếm cua trong lỗ qua việc đăng ký kinh doanh của các doanh nghiệp mới. Tức các doanh nghiệp mới đăng ký kinh doanh, đã được dự tính số vốn đầu tư, số người lao động, số sản phẩm sẽ làm ra và đưa tất cả những dự tính đó vào con số tăng trưởng kinh tế. Chưa kể con số tăng trưởng còn đưa những dự án đầu tư FDI mà các nhà đầu tư Trung Cộng đang hứa hẹn vào con số báo cáo GDP của cả nước.

Hội nghị trung ương 6 mới diễn ra được hai ngày, trong hai ngày này những người thuộc phe Nguyễn Phú Trọng như bản thân ông ta và các đệ tử Trần Quốc Vượng, Nguyễn Xuân Phúc đều có những lợi thế áp đặt mà có được. Đối với Nguyễn Phú Trọng đã thể hiện độc tài áp đặt cuộc chơi và vấn đề thảo luận, với Trần Quốc Vượng đã có cuộc ra mắt chính thức trung ương như mọi thứ sắp đặt cho ông ta đã đương nhiên rồi. Còn Nguyễn Xuân Phúc ghi được điểm bởi tự mình được quyền viết kịch bản cho mình.

 Tâm điểm của hôi nghị trung ương 6 sẽ nằm ở vấn đề nhân sự là quyết định bổ sung người vào Bộ Chính Trị thay thế Đinh La Thăng, Đinh Thế Huynh. và kỷ luật một số quan chức cấp cao nằm trong danh sách đối thủ của phe Nguyễn Phú Trọng.  Trong lời khai mạc hôi nghị trung ương 6 sau khi đưa ra 5 điểm cần thảo luận , lúc cuối bài diễn văn khai mạc. Nguyễn Phú Trọng tiết lộ, ngoài những vấn đề  đã nêu trên ra như đề án dân số, sức khoẻ, kinh tế và hành chính công được quyết định, còn có những vấn đề quan trọng khác được xem xét và quyết định vào cuối kỳ họp.

 Những vấn đề quan trọng này là gì mà không được tiết lộ trên báo chi như các vấn đề trên.? Chắc hẳn đó là vấn đề kỷ luật và bổ sung nhân sự, những vấn đề được quyết định và xem xét khi Nguyễn Phú Trọng đích thân điều hành phiên bế mạc, sẽ không còn thời gian cho các đối tượng thanh minh, bào chữa cho mình, trung ương không kịp ý kiến về tư cách chuyên môn của những người được đề nghị bổ sung.

Trung ương 6 phe Nguyễn Phú Trọng vẫn nắm chắc được quyền lực trong đảng, bằng những thủ đoạn trơ trẽn  và đe doạ các uỷ viên trung ương khác trong đảng. Tất cả các uỷ viên trung ương đảng đều có vấn đề về tham nhũng, hối lộ, bằng cấp chuyên môn, quy trình bổ nhiệm, sai sót ở vị trí quản lý điều hành....chỉ có những uỷ viên nào nghe theo phe Nguyễn Phú Trọng hoặc có được sự trợ giúp từ Trung Cộng mới đảm bảo không bị sờ đến.

Còn lại những uỷ viên trung ương đảng không ngả theo phe Trọng và có quan điểm thần phục Trung Cộng đều lần lượt bị xử lý không vì tội này sẽ ra tội khác, bởi uỷ viên trung ương đảng có ai không phạm phải điều gì sai trái.?

Nếu trung ương đảng toàn những kẻ trong sạch, có lẽ đã không còn đảng cộng sản để mà họp trung ương nữa.

Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

Học trò giỏi của Tập Cận Bình

Nguyễn Phú Trọng sẽ không về hưu giữa nhiệm kỳ như dự định mà ông ta đã hứa với trung ương đảng. Trước đây ông ta từng hứa làm tiếp tục vì chưa xong công việc bồi dưỡng, chọn lựa người kế nhiệm.

Tờ báo Nikkei mới đây có một bài viết phân tích về những thủ đoạn của Tập Cận Bình nhằm muốn hướng tới nhiệm kỳ tổng bí tư thứ ba vào đại hội 19 của đảng CSTQ. Tập đã tiêu diệt những đối thủ có khả năng là người kế vị chức tổng bí thứ như Tôn Chính Tài với một cuộc bắt giữ khẩn cấp với tội danh '' vi phạm kỷ luật đảng''. Thông qua việc bắt giữ Tô Chính Tài, người có khả năng kế nhiệm tổng bí thư thay Tập là Hồ Xuân Hoa cũng nhận được những thông điệp sẽ chung số phận với Tôn nếu như có ý định làm người kế nhiệm Tập trong lúc này.

Không có người kế nhiệm đương nhiên Tập sẽ vẫn làm tổng bí thư.

Chiêu trò của Tập được học trò Nguyễn Phú Trọng áp dụng triệt để tại Việt Nam, từ cách thức đẻ ra những tổ, ban trong đảng và cách nắm chặt công an, quân đội và truyền thông, uỷ ban kiểm tra trung ương. Nguyễn Phú Trọng đã học Tập để loại trừ những người có khả năng kế nhiệm Trọng như Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang.

Khi Đinh Thế Huynh chớm ốm, Trọng lập tức cho dư luận rộ lên tin đồn đại để rồi bắt tay vào xử lý. Cách này Trọng đã từng áp dụng với Phùng Quang Thanh khi Thanh trị bệnh tại Pháp. Trước thềm đại hội 12, Phùng Quang Thanh đương nắm quân đội và có ý định không muốn về hưu nếu như trong bộ chính trị có người quá tuổi không về. Việc Thanh cương quyết như thế đã dẫn đến nhiều uỷ viên BCT khác của khoá 11 cũng không có ý định về. Trọng đã cho người tung tin đồn ầm ĩ về Thanh , để rồi trung ương ấy cớ dư luận đồn đại mà đưa thông báo Thanh bị bệnh nặng phải chữa trị  nước ngoài. Rồi nhân cớ để bảo đảm uy tín đảng, Trọng cho quân áp giải Thanh từ sân bay về và giam lỏng cho đến khi Thanh tự làm đơn xin rút khỏi chính trường mới buông tha.

Cách thức lợi dụng truyền thông để tạo dư luận rồi đứng ra giải quyết được Trọng lặp lại nhiều lần, từ những chuyện như xe sang biển công đến vụ Phùng Quang Thanh, tiếp đến mới đây là Đinh Thế Huynh chớm ốm, Trọng đã cho người tung tin trong dư luận dồn đại rồi nại cớ để trấn an dư luận, Trọng cho Trần Quốc Vượng thay thế Huynh. Đến nay Huynh đã khỏi bệnh muốn đi làm lại nhưng Trọng đã lờ đi lời đề nghị của Huynh. Số phận chính trị của Huynh đã chấm dứt bởi y là người có những tố chất làm tổng bí thư mà Trọng đã đề ra  ở quy định 90 vào ngày 22 tháng 8 năm 2017.

Quy định 90 của Trọng nhấn mạnh người làm tổng bí thư phải có lý luận, tư tưởng chủ nghĩa Mác Lê Nin. Quy định này được ban ra khi Huynh vừa bị rời khỏi ghế thường trực ban bí thư do đi chữa bệnh.

Đối tượng kế nhiệm thứ hai của Trọng là chủ tịch nước Trần Đại Quang, đây là đối thủ mà Trọng tốn nhiều công sức để hạ bệ nhất. Dù dùng nhiều thủ đoạn âm thầm chia rẽ, cô lập Trần Đại Quang nhưng Trọng vẫn chưa làm được gì bởi Quang là người kín kẽ, thận trọng và giữ mình. Phải đợi đến khi Quang bị bệnh cần điều trị, Trọng mới áp dụng biện pháp cũ là tạo dư luận đồn đoán để ta tay. Lần này vẫn con bài Huy Đức được Trọng sử dụng để dẫn dắt dư luận đòi thay thế chủ tịch nước vì lý do vắng mặt đi trị bệnh, một cách đã thành công trước đó với Đinh Thế Huynh.

 Đối tượng còn lại duy nhất bây giờ có thể kế nhiệm Nguyễn Phú Trọng ở giữa nhiệm kỳ chỉ còn lại Nguyễn Xuân Phúc. Tuy nhiên Phúc có quá nhiều tội lỗi mà Trọng nắm giữ, cho nên Phúc chỉ duy nhất một đường thần phục Trọng không dám nghĩ đến chuyện kế ngôi, hoặc Phúc đã che đậy ý định phản Trọng như đã từng phản Nguyễn Tấn Dũng thật khéo léo để Trọng không biết.

 Sức mạnh của Nguyễn Phú Trọng có được từ quyết định xa rời ảnh hưởng của các nước phương Tây và gắn chặt với Tập Cận Bình, áp dụng xuất sắc nhưng gì Tập Cận Bình đã làm ở Trung Quốc. Trọng nhận được nhiều giúp đỡ của Tập trong chính trị , kinh tế cũng như kiểm soát quyền lực. Chỉ số đầu tư nước ngoài tăng là một thành công mà Trọng đem ra trưng với trung ương rằng không cần tư bản, Việt Nam vẫn có thể thu hút đầu tư. Tính đến tháng 9 năm 2017 con số vốn đầu tư nước ngoài đã tăng 13% so với cùng kỳ năm ngoái.

 Nhưng cục thống kê không nói rõ cón số tăng này là do nguồn vốn FDI, nguồn vốn do các doanh nghiệp nước ngoài đầu tư trực tiếp, nắm quyền quyết định, vốn FDI được ư thích sử dụng vào những nước có tài nguyên nhiều, nền chính trị dễ mặc cả đi đêm. Trong số vốn đầu tư FDI tăng vọt mà bộ sậu Trọng, Phúc coi là thành công này chủ yếu từ Trung Quốc. Đây là hỗ trợ của Trung Quốc cho bộ sậu Trọng, Phúc có con số thành tích để trưng ra. Sự hỗ trợ này nằm trong thoả thuận hồi đầu năm  Trọng tiếp xúc với các chủ đầu tư Trung Quốc trong lần tiếp kiến Vương Kỳ Sơn, chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương đảng CSTQ để nhận lời bảo đảm sẽ đầu tư cho Việt Nam nếu như Trọng, Phúc thực hiện mô hình mà Trung Quốc muốn Việt Nam làm theo.

 Với sự hỗ trợ về đầu tư FDI của Trung Quốc, Nguyễn Phú Trọng đã có được sức mạnh để cùng thuộc hạ Nguyễn Xuân Phúc làm một cuộc thanh trừng những phần tử thân phương Tây trong đảng, cũng như những kẻ có ý định kế nhiệm chức tổng bí thư của Trọng giữa nhiệm kỳ. Cuộc chiến mà cả Tập và và Trọng hô hào chống tham nhũng thực chất là mượn cớ để thanh trừng đối thủ, kiểm soát quyền lực. Bởi những uỷ viên bộ chính trị cộng sản ở Việt Nam hay Trung Quốc, Triều Tiên, Cu Ba có kẻ nào không tham nhũng hay chiếm đoạt tài nguyên đất nước. Cho nên nói rằng vị tổng bí thư này, vì thủ tướng cộng sản kia liêm khiết đánh tham nhũng vì dân vì nước chỉ là luận điệu của những kẻ bồi bút lừa mị dân chúng, để che đậy những âm mưu soán đạt quyền lực và cướp bóc lẫn nhau trong nội bộ đảng cộng sản.

Nếu như Tập Cận Bình tiếp tục kiểm soát quyền lực và tiến tới thêm một nhiệm kỳ nữa, ở Việt Nam chắc chắn Nguyễn Phú Trọng cũng tiếp bước như vậy. Nhưng quy định điều lệ đảng sẽ trở thành những tờ giấy vô nghĩa. Xu hướng của cộng sản và các nước độc tài đã có chiều hướng lãnh tụ nắm ngôi vô hạn như ở Nga, Triều Tiên, Cu Ba ...và Trung Cộng và Việt Cộng đang noi theo.

Việc Tập, Trọng thành công, điều ấy đồng nghĩa Việt Nam thần phục và lệ thuộc Trung Cộng sâu nặng hơn rất nhiều đến mức thành một chư hầu không thể thoát ra. Nền chính trị , đời sống văn hoá, tôn giáo  của người dân Việt Nam sẽ trong cảnh ngột ngạt vù khủng bố và đàn áp.

Trong bối cảnh trung ương đảng CSVN khiếp nhược và sợ hãi trước Trọng như hiện nay, không thể có những ý kiến mạnh đòi hỏi để đảng CSVN tự quyết định người kế nhiệm Nguyễn Phú Trọng. Chỉ có những lãnh đạo về hưu còn có thể cất tiếng nói đòi hỏi quyền tự chủ  quyết định người lãnh đạo đảng CSVN. Cuộc chiến chính trường Việt Nam sắp tới nếu có khó khăn cho Nguyễn Phú Trọng, chính là những nguyên lão của đảng CSVN.

 Nhưng những nguyên lão CSVN cũng dễ mua chuộc, chỉ cần thăm gặp và khen ngợi với chút quà cùng với một vài bài báo, dăm phút tung hô trên truyền hình, họ sẽ bỏ tất cả những gì mà họ nghĩ là ích lợi cho đất nước, dân tộc như các loại Trần Đình Hương, Nguyễn Trọng Vĩnh để lấy chút trọng thị của những kẻ đang nắm quyền.

 Cùng với sự nắm chắc quyền lực của Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc  đất nước Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng là điều đương nhiên, đàn áp dân chủ cao độ cũng là điều đương nhiên. Không có tia sáng nào cho nền dân chủ Việt Nam cả, mọi sự cố gắng của các phong trào dân chủ lúc này đều phải trả giá đắt. Đó là sự thật đang diễn ra và sẽ diễn ra.